Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Điềm Đạm Thắng Thâm Tình

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tám giờ tối, thành phố bắt đầu khoác lên mình lớp áo đèn màu lộng lẫy. Sau khi tạm biệt Tưởng Huy tại cổng công ty với lý do cần tập trung hoàn thiện bản vẽ, tôi trở về studio cá nhân của mình.

Căn gác mái nhỏ nằm trong một khu chung cư cũ nhưng yên tĩnh, nơi tôi có thể nghe thấy tiếng gió lùa qua khe cửa và mùi giấy mới thơm nồng. Tôi vừa pha xong bình trà hoa cúc thì tiếng chuông cửa vang lên.

Tôi nhìn qua mắt mèo. Là Tằng Chính Thâm.

Anh không mặc suit như ban ngày. Một chiếc áo len mỏng màu xám khói phối cùng quần tây đen khiến dáng vẻ cao lớn của anh trở nên mềm mại và có chút gì đó… gần gũi hơn. Trên tay anh là một hộp gỗ nhỏ và một túi giấy từ tiệm bánh quen thuộc mà tôi thường ghé qua thời đại học.

Tôi mở cửa, mỉm cười điềm đạm: “Giám đốc Tằng, tối muộn thế này anh còn đi kiểm tra tiến độ sao?”

Chính Thâm bước vào, hơi thở anh mang theo cái lạnh của sương đêm. “Tiện đường đi ngang qua, mang chút quà cảm ơn vì chuyến đi cảng hôm nay. Em vất vả rồi.”

Tôi đón lấy túi bánh, khẽ lắc đầu: “Tôi đã nói đó là công việc mà. Mời anh ngồi.”

Chính Thâm không ngồi ở bộ sofa tiếp khách. Anh đi thẳng đến bàn làm việc của tôi, nơi bản phác thảo dang dở vẫn còn sáng đèn trên màn hình máy tính.

“Cứ làm việc của em đi, tôi chỉ ngồi xem một chút.” Anh kéo một chiếc ghế gỗ đơn sơ ngồi xuống góc phòng, mở hộp gỗ anh mang tới. Bên trong là bộ màu nước nén cao cấp của một thương hiệu lâu đời từ Đức – thứ mà tôi đã từng ao ước nhưng chưa dám tự mua cho mình.

“Tôi nhớ ngày xưa em nói loại màu này lên tông biển rất trong.” Anh nói, giọng thấp trầm, đôi mắt nhìn thẳng vào tôi như muốn dò xét xem tôi có còn nhớ lời nói bâng quơ năm nào không.

Tôi hơi sững người, rồi bước lại gần bàn làm việc. “Anh vẫn nhớ sao? Cảm ơn anh, món quà này thực sự rất đúng lúc.”

Trong hai tiếng đồng hồ tiếp theo, studio chìm vào sự im lặng kỳ lạ nhưng không hề ngột ngạt. Tôi ngồi vẽ, tiếng b.út cảm ứng sột soạt trên mặt bảng điện t.ử hòa cùng tiếng lật trang hồ sơ của Chính Thâm. Anh ngồi đó, lặng lẽ xử lý nốt công việc tồn đọng của Tiền Tiến, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn bóng lưng tôi.

“Chính Thâm.” Tôi vừa vẽ vừa gọi, không quay đầu lại. “Màu xanh này, anh thấy đủ ‘vững chãi’ chưa?”

Anh đứng dậy, bước đến đứng sau lưng tôi. Hơi ấm tỏa ra từ cơ thể anh bao bọc lấy tôi. Anh cúi xuống, một tay chống lên bàn, tay kia chỉ vào điểm giao giữa mạn tàu và sóng biển.

“Ở đây, thêm một chút sắc độ đậm hơn. Giống như lúc sóng vỗ mạnh vào thép, nó không chỉ là màu xanh, mà là màu của sự va chạm.”

Hơi thở của anh lướt qua mang tai tôi. Tôi bình tĩnh xoay ghế lại, đối diện với anh ở khoảng cách chưa đầy mười centimet. Trong đôi mắt sâu thẳm của Tằng Chính Thâm, tôi thấy rõ sự đấu tranh giữa lý trí lạnh lùng và tình cảm nóng bỏng.

“Anh biết rất rõ về biển, và cũng biết rất rõ về tôi.” Tôi nói khẽ, đôi mắt điềm đạm nhìn anh. “Vậy tại sao lại phải dùng vẻ ngoài này để đẩy tôi ra xa?”

Bàn tay đang chống trên bàn của Chính Thâm hơi siết lại. Anh nhìn tôi, giọng khàn đặc: “Vì tôi sợ nếu lại gần em, tôi sẽ không muốn buông tay nữa. Mà em thì xứng đáng với một bầu trời rộng lớn hơn là một kẻ chỉ biết đến sương gió bến tàu như tôi.”

Tôi đặt tay lên mu bàn tay anh, nơi có vết sẹo thô ráp. “Chính Thâm, biển cũng rộng lớn mà. Tôi thích biển.”

Khoảnh khắc ấy, kim đồng hồ điểm mười giờ tối. Chính Thâm như bừng tỉnh khỏi một cơn mộng. Anh vội vàng đứng dậy, chỉnh lại gấu áo.

“Muộn rồi, em nên nghỉ sớm. Mai gặp lại ở công ty.”

Anh rời đi nhanh ch.óng, như thể nếu ở lại thêm một giây nữa, lớp vỏ bọc tổng tài của anh sẽ hoàn toàn tan vỡ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/diem-dam-thang-tham-tinh/chuong-4.html.]

Sáng hôm sau, tôi đến Tiền Tiến sớm để nộp bản in thử. Khi vừa bước vào sảnh lớn, tôi thấy một đám đông đang xôn xao. Một vài nhân viên đứng dạt sang hai bên, cúi chào người đàn ông vừa bước xuống từ chiếc xe chuyên dụng của công ty.

Lại là Tằng Chính Thâm. Nhưng hôm nay, anh mặc bộ suit màu xanh navy quyền lực, gương mặt lạnh như tiền, không một chút dấu vết của sự dịu dàng tối qua ở studio.

Tôi điềm tĩnh bước tiếp, không hề có ý định né tránh hay vồ vập. Ngay khi tôi đi ngang qua anh để hướng về phía thang máy, Chính Thâm bỗng dừng bước.

“Cô Kiều.”

Mọi ánh mắt của nhân viên lễ tân và bảo vệ đều đổ dồn về phía chúng tôi. Tôi dừng lại, xoay người mỉm cười chuyên nghiệp: “Giám đốc Tằng, chào buổi sáng.”

Anh nhìn tôi, ánh mắt dừng lại ở chiếc túi xách tôi đang đeo – chiếc túi có gắn một chiếc móc khóa nhỏ hình mặt trời mà tối qua anh đã tò mò chạm vào. Khóe môi anh khẽ động, dường như là một nụ cười cực nhẹ mà chỉ người đứng gần mới thấy được.

“Lên phòng tôi đi, tôi muốn xem bản phối màu cuối cùng trước khi họp hội đồng quản trị.”

Anh nói xong liền sải bước đi trước. Tôi đi sau anh ba bước chân, cảm nhận được những ánh mắt tò mò và ghen tị của những nhân viên nữ xung quanh. Nhưng tôi không bận tâm. Sự điềm đạm giúp tôi hiểu rằng, trong trò chơi tình cảm này, ai giữ được bình tĩnh, người đó sẽ chiến thắng.

Trong thang máy chỉ có hai người và một trợ lý của anh. Khi trợ lý đang mải kiểm tra lịch trình trên iPad, Chính Thâm khẽ nhích lại gần tôi.

Anh rút từ túi áo ra một chiếc khăn giấy sạch, đưa cho tôi mà không nhìn thẳng: “Vết màu bám trên má em kìa.”

Tôi ngẩn người, đưa tay lên sờ thì đúng là có một vệt màu nước nhỏ chưa kịp rửa sạch. Tôi nhận lấy khăn, nhưng thay vì tự lau, tôi cố tình nghiêng mặt về phía anh, trêu chọc một cách kín đáo: “Tôi không nhìn thấy, anh lau giúp tôi được không?”

Anh trợ lý suýt thì làm rơi cái iPad. Tằng Chính Thâm khựng lại, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm nhưng đôi bàn tay lại rất thành thật. Anh cầm chiếc khăn giấy chuẩn bị lau cho tôi. Chỉ chờ có vậy, tôi nháy mắt, tạo khoảng cách với anh, cũng tiện tay lau đi vết màu trên mặt.

“Trẻ con.” Anh nói nhỏ, âm lượng chỉ đủ hai người nghe.

“Tôi là vậy mà.” Tôi đáp lại bằng một tông giọng bình thản nhất.

Thang máy mở ra tầng 28. Tưởng Huy đã đứng đó từ bao giờ, tựa lưng vào cửa phòng họp, tay xoay xoay chiếc chìa khóa xe.

“Chào buổi sáng có vẻ như hôm qua hai người đã có một cuộc thảo luận… rất chuyên sâu?”

Chính Thâm thu tay về, thản nhiên đút vào túi quần: “Rất chuyên sâu. Cậu Huy có ý kiến gì sao?”

Tưởng Huy nhún vai, bước tới cạnh tôi, định đưa tay vuốt tóc tôi nhưng tôi đã khéo léo lùi lại một bước để chỉnh lại tập tài liệu trên tay.

“Tôi chẳng có ý kiến gì, chỉ là thấy mặt trời nhỏ của chúng ta hôm nay trông tươi tắn quá.” Tưởng Huy ẩn ý nói.

Tôi mỉm cười, nhìn cả hai người đàn ông quyền lực nhất công ty:

Ngọc Đinh Đang

“Hai giám đốc, chúng ta có nên vào họp không? Thời gian của tôi cũng rất đắt đấy.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Điềm Đạm Thắng Thâm Tình
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...