Trước mặt Lão phu nhân, Bùi Chỉ Xuyên làm tròn bổn phận của một người cháu, không nói thêm gì nhiều.
Sau khi cả nhà ăn cơm xong, Tiêu Nhược Quýnh đưa ta đến một căn sân viện đã được sắp xếp sẵn.
"Từ Khanh à, thời gian này nàng cứ ở đây đi."
Căn viện này được bài trí trang nhã, tinh tế, nhìn là biết đã được dụng tâm.
Ta do dự hồi lâu, kéo lấy tay áo của Tiêu Nhược Quýnh, khẽ hỏi:
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Chỗ ở của Lãnh Hoài Quận vương có gần đây không?"
Tiêu Nhược Quýnh nheo mắt lại, nghi ngờ nhìn ta.
"Ta nói này Từ Khanh, nàng sẽ không phải là... nhìn trúng biểu huynh của ta rồi chứ?
Chuyện này nàng đừng mơ, trong lòng biểu huynh đã có người rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/diem-den-la-chang/14.html.]
Bị ánh mắt của Tiêu Nhược Quýnh nhìn chằm chằm, ta cảm thấy vô cùng khó chịu.
Ta quay người đẩy cửa sân, tự mình giải thích:
"Không phải, ta chỉ sợ ở quá gần, sẽ vô tình mạo phạm đến biểu huynh của người, dù sao chàng ấy cũng là hoàng thân quốc thích mà."
Mấy nha hoàn tiến đến, đưa ta vào trong phòng.
Ta lo lắng ngồi trong phòng rất lâu, cho đến khi màn đêm buông xuống, vạn vật đều chìm vào tĩnh lặng, phía Bùi Chỉ Xuyên vẫn không có động tĩnh gì.
Ta thở phào nhẹ nhõm, có lẽ chàng không dám nhận mặt ta ở trong phủ Tiêu.
Đợi một tháng trôi qua, ta sẽ tìm cách hóa trang thành một bà lão rồi lén lút trốn đi.
Nghĩ như vậy, ta ngồi trong bồn tắm ấm áp, thoải mái nhắm mắt lại.
--------------------------------------------------