Không biết đã qua bao lâu, một đôi tay rắn chắc từ phía sau vòng qua ôm lấy eo ta.
Người đến áp lồng n.g.ự.c nóng bỏng vào lưng ta, một đôi tay không an phận bắt đầu vuốt ve trên người ta.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Cơ thể ta cứng đờ, run lên, ta cố giữ giọng nói thật nhỏ: "...Ai?"
Người đó không lên tiếng, mà động tác của bàn tay lại càng trở nên táo bạo hơn.
Phải biết rằng,giờ ta đang ở trong bồn tắm!
Ta cắn môi giãy giụa, nhưng cánh tay người đó quá vững chắc, ta dù thế nào cũng không thể thoát ra.
Trong lòng ta mơ hồ đoán được.
Nhưng vì quá xấu hổ, ta cố gắng dùng lời nói để dọa chàng ta đi.
"Đồ biến thái, ta là vị hôn thê của Tiêu Nhược Quýnh, nếu ngươi dám làm gì ta, Lão phu nhân nhất định sẽ không tha cho ngươi!"
Ta đỏ mặt hăm dọa.
Nào ngờ, một tiếng cười trầm thấp lọt vào tai.
Người đó ghé sát tai ta, hơi thở ấm nóng phả vào vành tai.
"Vậy, Từ cô nương hãy kêu lên đi, để Lão phu nhân xem, nàng bị một người nam nhân lạ mặt ôm trong lòng trong khi y phục không chỉnh tề, nàng đoán xem, người có còn nhận nàng làm cháu dâu không?"
Đồ vô liêm sỉ! Thật trơ trẽn!
Ta tức giận nghiến chặt răng, móng tay dài dùng sức cào vào cánh tay người đó, để lại một vết hằn đỏ.
Ta hạ giọng, hỏi một cách dữ dằn:
"Ta và ngươi không có ân oán gì, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"
Người đó khẽ cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/diem-den-la-chang/15.html.]
Một tay chàng đỡ eo ta, một tay vòng qua bế ta lên khỏi bồn tắm.
Da thịt đột nhiên tiếp xúc với khí lạnh, cơ thể ta theo bản năng rụt vào lòng người đó.
Chàng bế ta, rồi ngồi xuống, để ta ngồi lên đùi chàng.
Ta cuối cùng cũng thấy được khuôn mặt của chàng.
Lại là Bùi Chỉ Xuyên.
Trong mắt chàng có một nụ cười tinh quái, tay gãi nhẹ vào phần thịt mềm ở eo ta:
"Hôm nay gặp mặt, thấy Từ cô nương rất giống với một cố nhân của ta. Nửa đêm quấy rầy, xin Từ cô nương, đừng trách."
Đến nước này rồi, chàng vẫn còn giả vờ không quen biết ta.
Ta cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, che n.g.ự.c lại:
"Quận vương điện hạ đừng đùa nữa... Ta là vị hôn thê của biểu đệ ngài, nếu bị người khác biết, sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của ngài."
"Vậy sao?"
Bùi Chỉ Xuyên khẽ nhướng mắt.
Eo ta đột nhiên có động tác, và khoảng cách giữa hai chúng ta đột nhiên trở thành khoảng cách âm.
Mắt ta trợn trừng, theo bản năng phát ra một tiếng kêu ngắn, đầu ngón tay dùng sức nhéo vào lưng chàng.
Chàng thật sự quá không có đạo đức!
Người ta nói quân tử động khẩu chứ không động tay.
Sao chàng có thể lợi dụng lúc ta không đề phòng mà đột nhiên động tay chứ!
--------------------------------------------------