Trên bàn ăn.
Lão phu nhân đặc biệt kéo ta ngồi cạnh mình, gắp thức ăn vào bát cho ta.
"Nhược Quýnh à, con định khi nào thì đến nhà Khanh Khanh dâng sính lễ?
Phụ mâuc của Khanh Khanh đã biết chuyện này chưa?"
Lão phu nhân trông rất khỏe mạnh, không hề giống với "ốm nặng nằm liệt giường" như lời Tiêu Nhược Quýnh nói.
Nụ cười trên mặt Tiêu Nhược Quýnh cứng lại.
"Cái này... nội tổ mẫu, chuyện này không vội..."
Lão phu nhân đặt đũa xuống, trừng mắt nhìn hắn:
"Sao lại không vội? Thầy thuốc đã nói, bà già này sống không còn được mấy tháng nữa, chỉ muốn thấy con và Khanh Khanh đính hôn."
Tiêu Nhược Quýnh cuống lên, nhìn ta cầu cứu.
Đối với chuyện này, ta cũng đành bó tay.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Ngoại tổ mẫu “
Bùi Chỉ Xuyên ngồi đối diện ta, cười như không cười nhìn ta một cái, rồi chuyển ánh mắt sang Lão phu nhân,
"Chuyện hôn sự của biểu đệ không vội, mà bệnh tình của người mới là quan trọng nhất lúc này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/diem-den-la-chang/19.html.]
Con đặc biệt mời Lưu Thái y từ kinh thành đến, để ông ấy khám cho ngoại tổ mẫu."
Lời này vừa thốt ra, Lão phu nhân giật mình, liên tục xua tay:
"Chỉ là bệnh vặt thôi, không cần phiền đến Thái y đâu..."
Thế nhưng Bùi Chỉ Xuyên khẽ nhấc tay ra hiệu cho thuộc hạ đưa Lưu Thái y vào.
"Chuyện liên quan đến sức khỏe của ngoại tổ mẫu, sao có thể gọi là phiền phức?"
Nửa nén hương sau, Lưu Thái y xách hòm thuốc bước vào.
Lão phu nhân đành chịu, mời ông ấy bắt mạch.
Một lát sau, Lưu Thái y bẩm báo:
"Lão phu nhân thân thể rất khỏe, chỉ là có chút nóng trong, có lẽ là do ngày thường ăn nhiều đồ bổ quá mà thành."
Tiêu Nhược Quýnh lo lắng hỏi:
"Thầy thuốc nói nội tổ mẫu con không còn sống được bao lâu, có phải là thật không?"
Lưu Thái y lắc đầu:
"Hoàn toàn là lời vô căn cứ!"
--------------------------------------------------