"Tống cô nương thật có lòng, lão thân xin đa tạ."
"Nhược Vi chỉ là tiện tay thôi, Lão phu nhân không cần khách sáo."
Đứng ngoài cửa, ta có thể nghe thấy tiếng trò chuyện của Lão phu nhân và Tống Nhược Vi.
Tống Nhược Vi ngồi bên cạnh Lão phu nhân, nha hoàn bên cạnh còn bưng mấy chiếc hộp nhung, chắc hẳn bên trong là thuốc.
Thấy ta đến, Lão phu nhân lập tức vui mừng ra mặt, vội vàng kéo ta lại.
"Khanh Khanh đến rồi à, mau ngồi xuống, ngồi xuống."
Khi nhìn thấy mặt ta, Tống Nhược Vi có chút ngẩn người.
Ngay cả khi Lão phu nhân gọi, nàng ấy cũng không lấy lại tinh thần.
"Tống cô nương, Tống cô nương, con sao vậy?"
Tống Nhược Vi lấy lại tinh thần, vội vàng giải thích:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/diem-den-la-chang/18.html.]
"Chỉ là thấy vị Khanh Khanh cô nương này có chút quen mặt, nhất thời thất thần, Lão phu nhân đừng trách."
Lão phu nhân gật đầu, suy nghĩ nhìn ta một lúc.
"Cũng có chút quen thật."
Ta nở một nụ cười gượng gạo.
Sao có thể không quen được?
Bùi Chỉ Xuyên đã cho dán hình truy nã ta khắp nơi một năm rưỡi.
Mặc dù đã hóa trang, nhưng khó tránh khỏi vẫn có những điểm tương đồng với dung mạo ban đầu.
May mà có nha hoàn kịp thời đến bẩm báo, đồ ăn ở tiền sảnh đã được chuẩn bị xong.
Lão phu nhân đầy tinh thần, dẫn ta và Tống Nhược Vi đến tiền sảnh dùng bữa
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
--------------------------------------------------