Buổi chiều, bà v.ú bên cạnh Lão phu nhân cung kính mời ta rời đi.
"Từ cô nương, Lão phu nhân nói rằng, rất cảm ơn cô nương đã bầu bạn với người, đây là thù lao gửi cô nương."
Bà v.ú đặt một túi tiền vào tay ta.
Ta vừa định từ chối, thì Bùi Chỉ Xuyên từ đâu đó xuất hiện, vòng tay ôm lấy eo ta.
Khóe môi Bùi Chỉ Xuyên nở nụ cười lười biếng, nhướng mày nhìn bà vú:
"Vương ma ma, ta quên nói với ngoại tổ mẫu, nàng là thê tử đã bái thiên địa với ta, nói gì đến chuyện rời đi?"
Vương ma ma kinh hãi, vội vàng vào phòng báo với Lão phu nhân.
Lão phu nhân giật mình đến mức làm rơi cả chén trà xuống đất.
Cuối cùng, người cũng nhớ ra tại sao lại thấy ta quen mặt như vậy.
Ngày trước Bùi Chỉ Xuyên cho dán "lệnh truy nã" khắp thành, người cũng biết chuyện này.
Lão phu nhân kinh ngạc nắm lấy tay ta, run rẩy hỏi:
"Con... thật sự đã thành thân với Xuyên nhi sao?"
Ta thành thật gật đầu.
Lão phu nhân bỗng thở phào nhẹ nhõm.
"Tốt, tốt, tốt... Thằng nhóc Tiêu Nhược Quýnh không chịu lấy vợ, may mà vẫn còn Xuyên nhi."
Cũng giống như Tiêu Nhược Quýnh, Bùi Chỉ Xuyên giờ đã hai mươi sáu tuổi, sau khi mất tích vài năm trở về vương phủ, chàng tuyên bố mình đã lấy vợ.
Hơn nữa, chàng còn giữ mình trong sạch vì người vợ bên ngoài, mặc cho ai khuyên can cũng không lay chuyển.
Điều này khiến phụ mẫu của chàng ta vô cùng lo lắng.
Nhét phụ nữ vào viện của chàng, chàng ta không cần.
Cố gả Quận vương phi cho chàng, chàng ta cũng không chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/diem-den-la-chang/22.html.]
Người vợ mà chàng lấy ở ngoài cũng không tìm thấy tung tích.
Bây giờ, Lão phu nhân cuối cùng cũng nhìn thấy một tia hy vọng.
"Tốt, tốt, tốt, bà sẽ viết thư cho mẹ con ngay, báo tin tốt này cho bà ấy!"
Lão phu nhân vui mừng ra mặt trở về phòng viết thư, bà v.ú vội vàng tìm giấy bút đến.
Bùi Chỉ Xuyên bên cạnh cũng nắm lấy tay ta.
Ta không nhịn được bĩu môi, nhỏ giọng lẩm bẩm:
"Sao ngoại tổ mẫu chàng lại vui như vậy?"
"Ta vì nàng mà giữ mình trong sạch một năm, giờ cuối cùng cũng tìm được nàng, bà có thể không vui sao?"
Ta có chút ngạc nhiên liếc nhìn chàng.
Nếu là ở thời hiện đại, lời này có lẽ ta sẽ tin.
Nhưng thân là Quận vương, chắc chắn có rất nhiều người đưa nữ tử vào viện của chàng.
Chàng ta có thể nhịn được sao?
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Bùi Chỉ Xuyên, nếu nói dối, thì 'bảo bối' của chàng sẽ ngắn đi một tấc đấy."
"Ngắn thì cứ ngắn."
Bùi Chỉ Xuyên tỏ vẻ không quan tâm.
Ta suy nghĩ một chút, cảm thấy cũng đúng.
Dù sao chàng ta cũng là nam chính.
Việc quản lý tốt 'nửa thân dưới' là một kỹ năng cơ bản của nam chính.
Nghĩ đến đây, ta lại càng hài lòng hơn về Bùi Chỉ Xuyên.
--------------------------------------------------