Vài tên ám vệ ăn những món ăn có trộn thuốc mê, lập tức ngất đi.
Nhưng dù sao họ cũng là người đã được huấn luyện, thể chất khác với người thường, chỉ hai canh giờ sau đã tỉnh lại.
Nhưng, họ không thấy ta đâu nữa.
"Hỏng rồi... Quận vương phi biến mất rồi! Tài sản trong viện cũng không còn!"
"Mau truyền tin cho Quận vương điện hạ, Quận vương phi không thấy đâu!
Nhanh lên!"
"Mấy người còn không mau đuổi theo! Chỉ vài canh giờ thôi, Quận vương phi không thể chạy xa được!"
Mấy người vội vàng đi truy đuổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/diem-den-la-chang/8.html.]
Nhưng giờ này đã là giờ giới nghiêm, họ không thể ra khỏi thành, chỉ có thể sốt ruột.
Họ không biết rằng, ta thực ra không hề chạy.
Ta trốn trong một đường hầm dưới sân, đường hầm này thông với một sân viện hoang phế trong thành.
Và Bùi Chỉ Xuyên không hề biết đến sự tồn tại của đường hầm này.
Ta biết, chắc chắn ta không thể chạy được xa đã bị họ phát hiện.
Thà trốn trong sân viện thêm vài ngày, đợi họ lơ là cảnh giác, ta sẽ cải trang rồi trốn đi.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Dù sao, ngày xưa một mình ta, một nữ tử yếu đuối, có thể từ kinh thành đến Vân thành, là nhờ tài hóa trang này.
--------------------------------------------------