Sáng hôm sau, ta bị mùi thơm của cháo ngọt đánh thức.
Bùi Chỉ Xuyên đã tắm rửa xong, y phục chỉnh tề ngồi bên cạnh giường.
Trên bàn thấp bên cạnh chàng là một bát cháo ngọt còn bốc khói.
Thấy ta tỉnh, khóe môi chàng khẽ cong, cúi xuống hôn nhẹ lên môi ta.
"Chào buổi sáng, Oanh Oanh."
"Phu quân chào buổi sáng."
Ta vòng tay qua cổ người nam nhân, đáp lại một nụ hôn.
Một năm thành thân, chúng ta mỗi sáng đều trải qua như vậy.
Thậm chí có lần, chị Lưu hàng xóm đến nhà ta mang bánh ngọt, lại đúng lúc thấy Bùi Chỉ Xuyên giúp ta mặc quần áo.
Từ đó, tiếng tăm 'sợ vợ' của Bùi Chỉ Xuyên đã lan truyền đi, ai nấy đều biết Từ Oanh ta số tốt, mua được một người phu quân tuyệt vời như vậy.
Không chỉ có vẻ ngoài tuấn tú, mà còn biết yêu chiều người khác.
Nhưng ta lại không nhịn được nghĩ, sau này Bùi Chỉ Xuyên có đối xử với Tống Nhược Vi như vậy không?
Cả buổi sáng ta đều suy nghĩ về những chuyện này.
Sau khi rửa mặt xong, ta vừa ăn cháo ngọt, suy nghĩ không ngừng cuộn trào.
Bùi Chỉ Xuyên thấy ta lơ đãng, đưa tay lau đi hạt cơm dính trên khóe môi ta.
"Oanh Oanh đang nghĩ chuyện tối qua sao?"
Ta gật đầu:
"Ừm, phu quân thì ra cũng có người thân, nhưng chưa bao giờ nói với thiếp."
Bùi Chỉ Xuyên thở dài bất lực:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/diem-den-la-chang/6.html.]
"Thân thế của ta phức tạp, đợi về kinh thành, ta sẽ kể chi tiết cho Oanh Oanh nghe."
"Đừng giận nữa, được không?"
Thấy ta cứ buồn bã, Bùi Chỉ Xuyên đưa tay ôm ta lên đùi, "Oanh Oanh?"
Ta buồn bã đáp: "Chàng cứ giấu ta..."
Bùi Chỉ Xuyên còn muốn nói gì đó.
Một mũi tên sắc bén từ xa "vụt" đến, găm chặt vào cửa sổ, phát ra một tiếng động khá lớn.
Ta giật mình, theo bản năng nghĩ là kẻ thù của Bùi Chỉ Xuyên tìm đến, nhưng lại thấy trên mũi tên có buộc một lá thư.
Bùi Chỉ Xuyên tháo lá thư xuống.
Đọc xong, vẻ mặt chàng trở nên lạnh lùng và nghiêm nghị.
"Phu quân, có chuyện gì sao?"
Bùi Chỉ Xuyên gật đầu:
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Mẫu thân ta bị bệnh, ta cần phải lập tức về kinh. Oanh Oanh, ta sẽ để ám vệ lại cho nàng, nàng ở đây ngoan ngoãn đợi ta về."
Lòng ta khẽ động, một kế hoạch bỏ trốn hoàn chỉnh đã hình thành trong đầu.
"Phu quân, chàng đi như vậy, liệu có trở về nữa không?"
Ta lưu luyến ôm lấy eo Bùi Chỉ Xuyên, tỏ vẻ vô cùng ấm ức.
Bùi Chỉ Xuyên cúi đầu in một nụ hôn lên trán ta, nhẹ nhàng dặn dò:
"Đừng nghĩ lung tung. Chờ ta xử lý xong chuyện ở kinh thành, ta sẽ đến đón nàng."
"Vâng."
Ta dụi dụi vào lòng Bùi Chỉ Xuyên, tận hưởng nốt dư vị ấm áp cuối cùng này.
--------------------------------------------------