Dỗ dành xong quý phi, Thánh thượng quay đầu muốn tiếp tục nói chuyện với ta.
Nhưng ta đã rời đi từ lâu rồi.
10
Ta tìm một chỗ yên tĩnh, lấy bánh ngọt mang theo ra, một mình thưởng mai, ngắm tuyết.
Vừa định lấy một miếng, mu bàn tay lại chạm phải một luồng lạnh mát.
Một bàn tay thanh sạch từ chiếc khăn đặt trên đùi ta lấy đi một miếng bánh ngọt.
Ta ngạc nhiên ngẩng đầu lên, đối diện với một đôi mắt mỉm cười.
“Hành huynh…”
“Suỵt.”
Hắn đưa tay che miệng ta lại:
“Ở trong cung, tiểu thư không thể gọi ta như vậy.”
Ta gật đầu.
Hắn vừa nới tay, đầu ngón tay theo bản năng siết chặt lòng bàn tay.
Chỗ vừa chạm vào môi ta vẫn còn lưu lại một chút ấm mềm, khiến vành tai hắn khẽ đỏ lên.
“Tiểu thư sao không ở lại trong yến tiệc?”
Ta cười: “Huynh chẳng phải cũng vậy sao? Hôm nay huynh trực ở chỗ khác à?”
Mắt hắn thoáng trầm xuống, tự giễu:
“Chỗ như vậy, họ cầu còn không được để ta đừng có mặt.”
Ta lại đưa cho hắn một miếng bánh:
“Đã vậy thì ăn bánh đi?”
“Được.”
Hắn đưa tay nhận bánh, động tác hơi khựng lại, ánh mắt rơi vào cây trâm trên đầu ta.
Ta cũng nhìn thấy viên ngọc trai hắn đeo bên cổ tay.
“Vật quý giá thế này, ta chỉ yên tâm khi đeo sát người.”
Hắn vội vàng giải thích.
“Đã tặng cho huynh rồi, thì gắn lên mũ hay đeo bên mình, là việc của huynh.”
“Trâm mà ta tặng cho cô nương cũng vậy, về sau cô nương muốn giữ lại hay vứt đi, đều tùy cô nương.”
Nói xong, hắn cắn một miếng bánh, hàng mi cụp xuống dính một mảnh tuyết nhỏ.
“Sao ta lại phải vứt nó?”
Sống mũi cao của hắn bị lạnh đến mức ửng đỏ, trông hơi tội nghiệp:
“Hôm nay tiểu thư đã gặp Thánh thượng rồi. Ngài ấy…”
“Gặp rồi. Ngài với quý phi kia đúng là trời sinh một cặp.”
Ta bắt chước dáng vẻ của quý phi, kéo nhẹ một vạt áo của hắn, lắc lắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/do-ty-ty-vui-ve/11.html.]
“Phu quân~ thiếp thật lòng thật dạ đều là vì chàng đó… oẹ!”
Ánh mắt hắn khẽ động, tai dường như càng đỏ hơn.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta buông vạt áo hắn ra, làm mặt quỷ:
“Ghê tởm. Cái quý phi đó chẳng lẽ nghĩ cả thiên hạ này nữ nhân đều phải thích Thánh thượng sao?”
Hắn chợt hỏi:
“Tiểu thư không thích kiểu nam tử như Thánh thượng?”
“Không thích.”
“Vậy kiểu như Thái tử Triệu Diễn Kỳ thì sao?”
“Huynh ấy…”
Ta ngẩng đầu nhìn về phía hắn, vừa vặn chạm phải ánh mắt trong trẻo của hắn.
Không hiểu sao, cổ họng ta bỗng nghẹn lại, mãi mà không thốt nên lời.
Hắn đột nhiên quỳ xuống trước mặt ta, đầu gối va nhẹ vào mặt đất, phát ra tiếng động nhỏ.
Ngay giây tiếp theo, hai tay hắn đã chống hai bên ghế ta đang ngồi.
“Nếu ta không phải là nội thị, Tiểu thư cũng không có hôn ước. Tiểu thư… có thể thích ta không?”
Không khí như bị nén lại trong khoảnh khắc ấy.
Không hiểu sao, cảnh tượng hắn quỳ trước mặt ta lại cảm thấy quen thuộc đến lạ.
“Vương Hành, lời này không thể tùy tiện nói. Mau đứng dậy…”
Tay ta vừa đặt lên cánh tay hắn thì phía sau truyền đến tiếng bước chân dồn dập.
“Quân Lan Tắc, ngươi thật to gan!”
Hắn lập tức lùi về phía sau hai bước, quỳ lại cho ngay ngắn.
Cơ Quý phi chạy tới, vừa đến đã đưa tay kéo vai hắn.
“Khó trách ngươi cứ ngồi không yên, thì ra là trốn ở đây tư tình với nam nhân! Để bản cung xem xem, cái gian phu này là ai…”
Hắn ngẩng đầu, lạnh mặt nhìn nàng ta.
Quý phi sững người.
“Thái… Thái tử?”
11
Ta tưởng mình nghe nhầm, kinh ngạc nhìn về phía Vương Hành.
Chưa đợi ta mở miệng, hắn đã cung kính dập đầu trước ta.
"Thần nhi xin ghi nhớ lời dạy của mẫu hậu. Về sau tuyệt đối không tái phạm."
Cơ Quý phi nhìn hắn rồi lại nhìn ta:
"Thái tử, ngươi mau đứng dậy. Nữ nhân này giờ điên điên dại dại, dạy được ngươi cái gì?"
"Hoàng hậu thế nào, không đến lượt người nói. Còn người ăn mặc như vậy, lại la lối om sòm ở đây, càng giống mấy nữ nhân chanh chua ngoài chợ!"
--------------------------------------------------