“Nếu hắn thực lòng muốn cứu chúng ta, sao không mở cửa cho chúng ta ra ngoài? Một nữ nhân như ngươi tới phát t.h.u.ố.c, chẳng phải là muốn khiến chúng ta lơ là rồi thừa cơ hạ độc hay sao?”
“Ngươi nói tìm người? Tìm ai?”
……
Cơn phẫn nộ bùng lên, đám đông dần dần tiến lại gần, có kẻ thậm chí đã rút d.a.o.
Ta hít sâu một hơi, đè nén sợ hãi, lớn tiếng nói:
“Ta là thê t.ử của Đại Lý Tự khanh Vệ Yến! Lần này vào đây, chính là để tìm hắn! Hơn nữa, ta đã ở đây lâu như vậy, chắc chắn cũng sẽ bị nhiễm ôn dịch. Nếu các người không tin, ta sẽ uống t.h.u.ố.c trước, nếu ta không sao, các người có thể thử một lần được chứ?”
Nói rồi, ta rút t.h.u.ố.c ra, nuốt một hơi.
Một nam nhân cầm đầu ánh mắt lóe lên, vung đao c.h.é.m về phía ta:
“Con tiện nhân này định lừa ai? Ngươi nói t.h.u.ố.c giải là t.h.u.ố.c giải sao? Tin ngươi, chẳng thà chúng ta liều c.h.ế.t xông ra ngoài còn hơn!”
Tim ta lạnh ngắt, dân chúng bị ôn dịch hành hạ đến điên loạn, vì sống sót mà chẳng còn lý trí nào nữa.
Không ngờ ta còn chưa kịp gặp được Vệ Yến, đã sắp phải c.h.ế.t tại đây.
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một thanh kiếm xé gió bay tới, xuyên qua vai gã đàn ông, ghim c.h.ặ.t lên cổng thành.
Đám người nhất thời hoảng sợ, không dám nhúc nhích.
Giữa đám đông tách ra, bóng dáng Vệ Yến hiện ra trước mắt ta.
Hắn trông có phần mệt mỏi, gầy gò hơn trước, nhưng khuôn mặt vẫn là khuôn mặt ấy, chưa bị hủy, chỉ là ở cổ đã xuất hiện dấu hiệu của ôn dịch.
Khi thấy ta, trong mắt hắn vừa kinh ngạc vừa giận dữ:
“Là ai cho nàng vào đây?”
Máu chảy ở trán khiến đồng t.ử hắn co rút, ánh mắt lộ rõ sự đau lòng.
Ta cay nơi sống mũi, cố nén nỗi tủi thân và lo lắng:
“Là ta tự nguyện vào đưa t.h.u.ố.c. Vả lại, giờ có lẽ ta cũng đã nhiễm ôn dịch rồi, chàng không thể đuổi ta ra nữa đâu.”
Có người kinh ngạc nói:
“Nàng ta thật sự là phu nhân của Vệ đại nhân sao?”
“Vệ đại nhân cũng bị nhiễm ôn dịch, vậy mà Vệ phu nhân còn dám vào thành đưa t.h.u.ố.c, chẳng lẽ thật sự là t.h.u.ố.c giải?”
“Hai người họ đúng là phu thê tình thâm.”
“Chẳng lẽ… chúng ta thật sự có thể được cứu sao?”
……
Trong ánh mắt bất đắc dĩ của Vệ Yến lộ ra nỗi đau nhói lòng.
Hắn đi xuyên qua đám đông, muốn ôm ta, nhưng lại do dự.
Ta chẳng còn để tâm đến gì khác, lao thẳng vào lòng hắn:
“Điều chàng nói trước kia, ta đồng ý rồi.”
“Đồng ý?”
“Không gả cho Tam công t.ử nữa!”
Vệ Yến siết ta càng c.h.ặ.t, giọng hắn khàn khàn, dường như vẫn chưa dám tin:
“Vậy nàng định gả cho ai?”
“Ra khỏi đây rồi chàng sẽ biết.”
Ta cố tình giữ bí mật, nở một nụ cười nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dua-nang-vao-trong/10.html.]
Ta theo Vệ Yến trở lại nơi họ trú ngụ, mang t.h.u.ố.c giải Hoàng thượng giao ra.
Trên đường đi, x.á.c c.h.ế.t la liệt, cảnh tượng t.h.ả.m không nỡ nhìn, chỉ còn lại những hơi thở yếu ớt và sự bất cam.
Hắn lại nói rõ cho dân chúng về t.h.u.ố.c giải, rồi cùng các thị vệ uống t.h.u.ố.c ngay trước mặt họ.
Đám dân vốn nửa tin nửa ngờ, cuối cùng cũng bị thuyết phục.
Họ cử ra ba người đại diện, nguyện ý lấy thân thử t.h.u.ố.c.
Nếu sau ba ngày t.h.u.ố.c vô hiệu, họ sẽ thiêu sống chúng ta ngay trước công chúng, rồi phá cổng thành mà xông ra.
May thay, ngay trong ngày đầu tiên sau khi uống t.h.u.ố.c, những vết loét trên người họ bắt đầu đóng vảy, da không còn ngứa rát.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ngày thứ hai, cơn sốt tiêu tan, toàn thân dần có sức lực.
Những người còn đang do dự liền quỳ xuống ngoài cửa cầu t.h.u.ố.c.
Một vài kẻ muốn tiếp tục kích động đám đông lập tức bị bắt giữ.
Vệ Yến vốn đã nghi ngờ có người cố ý truyền dịch, điều tra suốt thời gian qua mà vẫn chưa tìm được kẻ chủ mưu.
Trong số đó, có một người chính là kẻ từng dẫn đầu ném đá ta trước cổng thành.
Hắn toàn thân lở loét nặng nề, ngón tay đã lộ ra những đốt xương trắng toát, bò rạp dưới đất, khóc lóc t.h.ả.m thiết:
“Xin đại nhân ban t.h.u.ố.c cứu mạng!”
Vệ Yến liếc hắn bằng ánh mắt lạnh lẽo, không chút d.a.o động:
“Ngươi hại c.h.ế.t bao nhiêu dân lành, dựa vào đâu mà ta phải cứu ngươi một mạng?”
“Ta nguyện ý khai ra kẻ chủ mưu!”
Vệ Yến giẫm lên ngón tay hắn, nhẹ nhàng dùng lực:
“Ta không cần. Nhiều người còn sống thế, ắt sẽ có kẻ khai ra thôi, chẳng cần đến ngươi.”
Hắn ra lệnh cho thị vệ đọc to tội trạng của người đó, để những dân lành đã c.h.ế.t oan và người mất người thân có nơi trút nỗi oán hận.
Đến ngày thứ ba, khi ánh bình minh vừa ló rạng, ta đỡ Vệ Yến, gõ mạnh lên cổng thành.
Dân chúng nối đuôi phía sau, im lặng không nói một lời.
Thái t.ử cho người kiểm tra tình trạng của chúng ta.
Bởi ta đã uống t.h.u.ố.c ngay trong ngày đầu tiên nên không bị nhiễm bệnh, còn trên người Vệ Yến, vảy đã bong gần hết, để lộ lớp da non đỏ au.
Trên đường trở về kinh, đúng lúc có một con ngựa điên sổng dây suýt giẫm c.h.ế.t một nữ t.ử bị đám đông đẩy ngã.
Vệ Yến ra tay kịp thời, cứu nàng ta khỏi móng ngựa.
Thế t.ử Hoài Dương, Trần Cảnh, vội vàng chạy đến, hoảng hốt ôm lấy nữ t.ử run rẩy kia, khom người hướng Vệ Yến gật đầu cảm tạ.
Sau lưng, Chu Nhã cũng chạy đến.
Khi thấy Vệ Yến, nàng ta kinh hãi, sắc mặt tái nhợt, buột miệng kêu lên:
“Biểu ca, huynh chưa c.h.ế.t sao? Khuôn mặt huynh… không sao hết à?”
Vệ Yến nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, không thèm để ý đến nàng ta, toan xoay người rời đi.
Chu Nhã tức giận hét:
“Đứng lại! Giang Tang Ninh! Ngươi lừa ta! Biểu ca không c.h.ế.t, ngươi dám đùa giỡn ta! Ta sẽ vào cung cáo tội! Để Hoàng thượng lăng trì ngươi!”
Ta mỉm cười mỉa mai:
“Quận chúa nói ta lừa người, là Thế t.ử bị nhiễm bệnh là giả, hay Thế t.ử cận kề cái c.h.ế.t là giả?”
--------------------------------------------------