Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ĐƯA NÀNG VÀO TRÒNG

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vương gia giọng trầm nặng nói:

“Vệ Yến truyền tin về, nó đã nhiễm phải ôn dịch. Hoàng thượng lệnh cho Thái t.ử dẫn người bao vây toàn bộ huyện Huệ, nơi đó giờ chỉ vào không ra, cần thiết thì…”

Ông dừng lại một chút: “Sẽ tàn sát cả thành.”

Phu nhân sắc mặt lập tức tái nhợt, nếu không có di nương đỡ lấy thì e rằng đã ngất xỉu:

“Vậy chẳng phải Yến nhi… sẽ…”

Vương gia quay đầu nhìn về phía Chu Nhã:

“Vệ Yến được quận chúa để tâm, đó là phúc của nó. Nếu quận chúa không ngại nó đã nhiễm ôn dịch, ta sẽ lập tức tấu lên Hoàng thượng xin ban hôn chỉ. Nếu nó còn sống trở về, hai người có thể lập tức thành thân. Nhưng…”

“Quận chúa nên nghĩ cho rõ, người nhiễm ôn dịch dù có may mắn sống sót, dung mạo cũng đã hủy, thân thể chẳng còn lành lặn, trở thành tàn phế, hơn nữa… e rằng khó có con nối dõi.”

Ánh mắt Chu Nhã run rẩy, nàng ta lùi lại mấy bước:

“Ta… ta không tin… Biểu ca là người có phúc lớn, chắc chắn sẽ không sao…”

“Quận chúa không tin, có thể đến hỏi Hoàng thượng.”

Vương gia hừ lạnh.

“Ta sẽ đi hỏi! Đừng hòng lừa ta!”

Nàng ta ném roi, xoay người bỏ chạy ra ngoài.

Ta lo cho tình hình của Vệ Yến, nhưng khi bình tâm lại thì nhận ra sắc mặt Vương gia tuy nặng nề, song không hề có vẻ hoảng hốt.

“Vương gia, xin hỏi… ôn dịch ấy đã có t.h.u.ố.c chữa chưa?”

Ông nhìn ta từ trên xuống dưới, trong mắt hiện lên chút tán thưởng:

“Có rồi… Thái y đã bào chế ra giải d.ư.ợ.c. Nhưng Vệ Yến quả thật đã nhiễm ôn dịch, tình trạng đúng như ta vừa nói.”

A di vội vàng trấn an phu nhân:

“Đừng gấp, đừng gấp, có t.h.u.ố.c là được rồi. Xấu thì xấu một chút cũng không sao, vẫn còn Vệ Hàn và Vô Song nối dõi. Nhà ta ngoài Vương gia ra thì chưa có ai xấu xí cả, giờ có thêm một người cũng coi như mới mẻ đó.”

Ta: “…”

Râu Vương gia khẽ run…

“Vậy sao không phái người mang t.h.u.ố.c đi?”

“Dù có giải d.ư.ợ.c, nhưng đều là điều chế dựa theo triệu chứng mà Vệ Yến truyền về, vẫn chưa qua thử nghiệm, dù sao bệnh nhân đều ở trong huyện Huệ.”

“Hơn nữa, Hoàng thượng và Thái t.ử đã phái người đi thuyết phục dân chúng chủ động uống t.h.u.ố.c, nhưng chẳng ai dám dùng. Tất cả đều nghĩ Hoàng thượng muốn hạ độc để g.i.ế.c sạch họ.”

“Những người tiến vào trong, đều bị dân chúng trong đó giam lại, không một ai được ra, kể cả Vệ Yến, bọn họ đều bị vây kín ở bên trong.”

5

Ta hơi trầm ngâm, rồi lập tức hạ quyết tâm:

“Là vì những người được phái vào đều do Thái t.ử và Hoàng thượng sắp xếp, trong đó… không có nữ nhân nào, đúng không?”

A di hoảng hốt:

“Tang Ninh, con định làm gì vậy?”

Ta quay về phía bà và phu nhân, quỳ xuống dập đầu, thành khẩn nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dua-nang-vao-trong/9.html.]

“Những ngày qua, đa tạ a di và phu nhân đã chăm sóc. Thế t.ử vì ta mà nhận lấy nhiệm vụ này, ta sao có thể trốn sau lưng người khác mà chẳng làm gì?”

“Hắn đã đi chín mươi chín bước, nay tính mạng cận kề nguy hiểm, ta liền thay hắn bước nốt bước thứ một trăm. Dù sống hay c.h.ế.t, đều là mệnh ta.”

Rồi ta lại xoay người quỳ xuống trước vương gia:

“Tiểu nữ đến nương nhờ a di, nay cũng tạ ơn vương gia đã thu nhận. Xin vương gia dâng tấu lên Hoàng thượng, để ta mang t.h.u.ố.c đến đó.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Chỉ mong vương gia, vì ta nguyện ý đi đưa t.h.u.ố.c, mà trông nom phụ mẫu cùng đệ muội ta một chút. Ta không cầu họ được phú quý vinh hoa, chỉ mong bình an thuận lợi, không bị bọn du côn lưu manh quấy nhiễu.”

Vương gia vuốt chòm râu, trầm mặc hồi lâu.

Lúc ấy ta mới hiểu vì sao Vệ Vô Song cũng thích vuốt râu, thì ra là học từ phụ thân mình.

“Được.”

Ông cho ta một lời đáp.

Ngày hôm đó, vương gia vào triều tấu xin thánh chỉ, cho phép ta mang giải d.ư.ợ.c đến huyện Huệ.

Ngày rời kinh, ta nghe nói Chu Nhã cũng đã cầu được thánh chỉ ban hôn cho nàng cùng thế t.ử phủ Hoài Dương.

Thế t.ử phủ Hoài Dương, tên Trần Cảnh, là người duy nhất ở kinh thành, ngoài Vệ Yến ra, có thân phận và dung mạo đủ xứng với nàng.

Nhưng hắn đã có người trong lòng, mà người đó lại là hoa khôi của chốn thanh lâu.

Chuyện náo nhiệt ấy, ta chỉ nghe qua đôi chút rồi lên đường.

Bốn ngày sau, ta gặp được Thái t.ử đang hạ trại cách huyện Huệ mười dặm.

Từng đoàn binh sĩ đen nghịt cầm đao kiếm, bao vây quanh huyện dày đặc không kẽ hở.

Đừng nói một con chim, đến cả con muỗi cũng khó mà bay ra được.

Bên trong, dân chúng đập cổng thành, tiếng khóc than rền rĩ khắp nơi, thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng kêu t.h.ả.m thiết khiến ta rùng mình.

Thái t.ử cho ta ba ngày.

Nếu người dân sau khi uống t.h.u.ố.c mà bệnh tình không thuyên giảm, y sẽ bắt đầu phóng hỏa đốt thành, đó là biện pháp cuối cùng.

Mà ta… cũng sẽ c.h.ế.t trong đó.

Ta gật đầu, tỏ ý đã hiểu, rồi che mặt bằng một tấm vải, tiến vào huyện Huệ.

Dân trong thành vừa thấy ta, liền tưởng là người của Hoàng thượng, ai nấy la hét đòi g.i.ế.c ta.

Từng hòn đá ném thẳng về phía ta.

Ta tránh không kịp, trán bị đ.á.n.h trúng, m.á.u chảy xuống, nhuộm đỏ cả y phục trong khoảnh khắc.

“Ta là người được Hoàng thượng phái đến đưa giải d.ư.ợ.c! Nhưng ta không phải người của Hoàng thượng! Ta đến đây… là để tìm người!”

Ta chủ động tháo tấm vải che mặt, ánh mắt khẩn thiết nhìn quanh đám đông.

Vệ Yến bọn họ… rốt cuộc đang ở đâu?

Những người này, mặt mũi đã lở loét, thân hình tàn tạ, ta vừa sợ nhìn thấy một Vệ Yến bị biến dạng đến không nhận ra, vừa sợ hắn không ở trong này, lại càng sợ hắn đã không còn chống đỡ nổi…

“Giải d.ư.ợ.c? Làm gì có giải d.ư.ợ.c gì? Ta thấy hắn muốn đầu độc chúng ta để dễ bề tàn sát!”

“Đúng thế! Đây là ôn dịch! Là trời trừng phạt! Con người sao dám chống lại ý trời?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ĐƯA NÀNG VÀO TRÒNG
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...