Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 107

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

- Hừ, còn dám nói

không gian lận? Thân phi tiêu được làm bằng lông vũ, rõ ràng là rất nhẹ, du khách phải phi bằng cái này rõ ràng là không công bằng! –Thượng Quan Tuyền lớn tiếng phản bác, vừa nói vừa giơ phi tiêu trong tay lên.

Dám ở trước mặt cô giả vờ giả vịt gì chứ! Từ nhỏ cô đã sử dụng các loại vũ

khí, cái phi tiêu làm bằng lông vũ này thực chất ra sao cô chỉ cầm lên

một cái là biết ngay, thế mà ông ta lại không thừa nhận.

- Cô gái này, đừng nói lung tung thế chứ. Tôi đây làm ăn đàng hoàng, sao có thể

lừa gạt du khách được chứ? – Vẻ mặt ông chủ trò chơi rất khó coi, đỏ

bừng bừng như cái lạp sườn vậy.

- Vẫn còn cãi cố, ông rõ ràng đã gian lận...

Thượng Quan Tuyền dù sao cũng không hề có kinh nghiệm cãi nhau với người khác, nhìn dáng vẻ không phân rõ phải trái của ông chủ trò chơi, tinh thần

chính nghĩa của cô nhất thời dâng lên. Cô nhìn Lãnh Thiên Dục đứng bên

cạnh đang xem náo nhiệt lại càng thêm tức giận...

- Này, Lãnh Thiên Dục, anh không thể không thấy cái phi tiêu này có vấn đề chứ? – Cô cố ý kích hắn.

Xung quanh, rất nhiều người đã vây lại, dù là đến để xem náo nhiệt nhưng đại đa số là bị đôi trai thanh gái lịch này hấp dẫn.

Lãnh Thiên Dục sờ sờ lên đôi môi mỏng. Khi hắn quét ánh mắt có ý ngăn cản

người vệ sĩ ở cách đó không xa đang muốn tiến lên, mấy người vệ sĩ mới

dừng lại, đứng yên tại chỗ.

Ông chủ trò chơi hiển nhiên không

biết người đang đứng trước mặt mình là ai. Ông ta thấy Lãnh Thiên Dục

vẫn trầm mặc, trên mặt liền nở nụ cười khôn khéo, sau đó cười ha hả nhìn Thượng Quan Tuyền.

- Cô xem bạn trai cô cũng không nói gì kìa. Cô muốn chơi thì chơi luôn đi, không chơi thì đừng ở đây quấy rối, nếu không...

Ông ta còn chưa nói hết đã bị chiếc phi tiêu bằng lông vũ của Lãnh Thiên Dục phi đến làm nghẹn họng.

- Phi tiêu này đúng là nhẹ thật.

Ánh mắt lạnh như băng đầy vẻ khinh miệt của hắn nhìn ông chủ trò chơi khiến trán ông ta chảy đầy mồ hôi lạnh. Hắn đưa mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn

của Thượng Quan Tuyền, tiếp tục nói: “Nhưng mà... như chỉ vì như vậy mà

em không dám đấu với tôi sao?”

Hắn khom lưng cúi lại gần Thượng Quan Tuyền, giọng điệu như đang kích cô.

Đúng là cô bé cố chấp! Hắn nhìn cô gái đối với chuyện đời phức tạp như thế

này lại hoàn toàn như tờ giấy trắng, lại nhớ đến dáng vẻ vừa rồi của cô, bên môi hắn không tự chủ được cong lên cười.

Chỉ là một gã tiểu thương tầm thường, nếu không gian lận thì làm sao mà kiếm tiền được ?

Thượng Quan Tuyền nghe Lãnh Thiên Dục kích mình như vậy, cô không chịu thua,

hừ lạnh một tiếng. Sau đó đem phi tiêu lên, ngắm chuẩn hồng tâm.

- Ai nói tôi không dám? Thật là nực cười!

Vừa dứt lời, chiếc phi tiêu bằng lông vũ trong tay Thượng Quan Tuyền bay thẳng một đường trúng hồng tâm.

Mọi người lập tức vỗ tay cổ vũ.

Ông chủ trò chơi ngẩn ra, ông ta không nghĩ cô gái này lại có thể ngắm chuẩn như vậy!

Lãnh Thiên Dục vẫn hết sức ung dung thảnh thơi.

Tay hắn nâng lên, chiếc phi tiêu bay thẳng tới hồng tâm, tốc độ nhanh đến

mức người ta không kịp thấy gì hết, chỉ nghe thấy một tiếng “Vút” vang

lên!

Ông chủ trò chơi mặt mày tái nhợt!

Lúc này, các cô gái trong đám người xung quanh dùng ánh mắt hết sức hâm mộ nhìn Lãnh Thiên Dục!

Người đàn ông vừa lạnh lùng vừa phóng khoáng như vậy thật giống như bước ra từ truyền thuyết vậy!

Thượng Quan Tuyền bất mãn nhìn những ánh mắt si mê xung quanh. Cái gì chứ? Sao phải bày ra vẻ sùng bái như vậy chứ?

- Lãnh Thiên Dục, nhìn kỹ đây.

Cô vừa nói vừa rút bốn chiếc phi tiêu ra, cố ý bày ra vẻ hung dữ nhìn ông

chủ trò chơi: “Đúng là đồ lòng dạ thâm độc, chuẩn bị phá sản đi là vừa”.

Nói xong, cô phi ra bốn chiếc phi tiêu.

Tất cả mọi người xung quanh và cả ông chủ trò chơi đều hít một hơi lạnh.

Bốn chiếc phi tiêu nhất loạt được phóng ra, bay thẳng trúng phóc vào hồng

tâm. Khiến mọi người kinh ngạc hơn nữa là chiếc phi tiêu sau đâm xuyên

chiếc phi tiêu trước, cuối cùng trên bia bắn chỉ còn đúng một chiếc phi

tiêu nguyên vẹn, còn lại các phi tiêu khác đều đã bị hỏng.

Bốp, bốp, bốp. Lãnh Thiên Dục vỗ tay, vẻ tán dương lướt qua đôi mắt: “Đúng là xuất sắc, em thắng rồi”.

- Nhanh vậy đã chịu thôi rồi à? Thật không giống tính cách của anh! –

Thượng Quan Tuyền nở nụ cười xinh đẹp, cố ý chế nhạo, trêu ghẹo hắn.

- Mỗi phi tiêu đều bắn trúng hồng tâm, hơn nữa còn chuẩn xác từng ly từng tí như vậy, thật khiến tôi phải bội phục! – Lãnh Thiên Dục để bốn chiếc phi tiêu trong tay xuống, giọng nói thâm trầm đầy khẳng định vang lên.

Thượng Quan Tuyền nhảy nhót hoan hô, khuôn mặt tươi cười và rạng rỡ. Ngay sau

đó, cô nhanh chóng đi đến trước mặt ông chủ trò chơi: “Này, mau đưa phần thưởng cho tôi”.

Ông chủ trò chơi lau mồ hôi lạnh trên trán,

nhìn Thượng Quan Tuyền đang đến gần. Ông ta sợ đến mức nhanh nhanh chóng chóng lấy con gấu bông to nhất đưa cho cô.

- À… thì ra mắt con

gấu bông này được làm bằng kim cương, đúng là xa xỉ mà! Nếu không thì

ông đã chẳng đau lòng đến vậy! – Thượng Quan Tuyền cố ý chọc giận ông

ta, còn cố tình giơ giơ con gấu bông lên trước mặt.

Mặt ông chủ trò chơi tái mét!

- Đi thôi, cô bé! – Lãnh Thiên Dục buồn cười nhìn vẻ mặt trẻ con của

Thượng Quan Tuyền. Không biết vì sao, hắn rất thích Thượng Quan Tuyền

như vậy.

Thượng Quan Tuyền vui sướng ôm con gấu bông. Đi được một đoạn khá xa, cô dừng lại, khuôn mặt nhỏ nhắn lóe lên tia buồn buồn.

- Sao thế? – Lãnh Thiên Dục thấy vẻ mặt cô kì quái như vậy liền hỏi.

Thượng Quan Tuyền trầm mặc một lúc mới ngẩng đầu lên chăm chú nhìn Lãnh Thiên Dục.

- Thật ra thì anh đã phi một chiếc phi tiêu xuyên qua cả hồng tâm của bia ngắm, đúng không?

Cô không muốn lừa gạt bản thân mình. Lúc Lãnh Thiên Dục phi chiếc phi

tiêu, tốc độ bay quá nhanh và trên bia ngắm cũng chỉ phát ra một âm

thanh nho nhỏ nhưng cũng không thể qua mắt được cô. Có lẽ những người

bình thường không thể nhận ra nhưng Thượng Quan Tuyền thì khác, dù sao

cô cũng trải qua đặc huấn, sao có thể không nhận ra chứ? Có lẽ cũng còn

một người nữa biết được, đó chính là ông chủ trò chơi. Cô đoán lúc này

ông ta đang cố gắng rút chiếc phi tiêu kia ra, không khó để tưởng tượng

vẻ mặt kinh hãi đến thất thần của ông ta.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 107
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...