Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 158

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lãnh Thiên Dục và Lãnh Thiên Hi chăm chú quan sát phản ứng của Thượng Quan Tuyền.

Lúc Bùi Vận Nhi nói xong, thấy Thượng Quan Tuyền đang ngơ ngẩn, cô cũng

phát hiện điều khác thường. Tiểu Tuyền của cô không nên lạnh nhạt như

vậy chứ.

- Tiểu Tuyền, cậu sao vậy? Ngủ nhiều quá nên u mê à? –

Bùi Vận Nhi thân thiết lắc lắc người Thượng Quan Tuyền, giọng điệu rất

thoải mái.

Thượng Quan Tuyền sững sờ nhìn Bùi Vận Nhi, đôi mắt

trong veo chớp chớp vài cái. Lâu sau cô mới nhẹ nhàng cất tiếng hỏi Bùi

Vận Nhi: “Cô là ai?”

Lời cô vừa dứt, trong mắt Lãnh Thiên Dục và Lãnh Thiên Hi đều hiện lên tia tuyệt vọng. Bùi Vận Nhi cũng hít vào từng hơi lạnh...

- Tiểu Tuyền, tớ là Vận Nhi đây, cậu đừng làm tớ sợ!

– Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô như căng ra, ánh mắt

cũng cực kì bối rối.

Trời ạ! Có chuyện gì vậy? Người bạn tốt nhất của cô sao lại không nhận ra cô?

- Thật xin lỗi, tôi không quen cô! – Thượng Quan Tuyền nhắc lại một lần nữa, ánh mắt và vẻ mặt cũng hiện lên sự áy náy.

Bùi Vận Nhi đứng bật dậy, lấy tay che miệng lại...

- Làm sao có thể?

Thanh âm của cô nghẹn ngào, sau đó nhìn Lãnh Thiên Hi: “Anh Thiên Hi, sao

Tiểu Tuyền lại không nhớ mọi chuyện? Sao có thể như vậy?”

Lãnh

Thiên Hi an ủi ôm lấy hai vai Bùi Vận Nhi: “Đừng lo lắng, anh nghĩ tình

trạng của Tiểu Tuyền chỉ là tạm thời mà thôi. Giờ anh sẽ lập tức đi

chuẩn bị tiến hành kiểm tra toàn diện cho cô ấy”.

Bùi Vận Nhi lập tức gật gật đầu.

Gương mặt cương nghị của Lãnh Thiên Dục cũng hiện lên vẻ bất đắc dĩ.

Sau cuộc kiểm tra, Bùi Vận Nhi và Thượng Quan Tuyền về phòng còn Lãnh Thiên Dục và Lãnh Thiên Hi ở lại phòng của bác sĩ.

- Thiên Hi, kết quả kiểm tra thế nào? – Lãnh Thiên Dục ngồi xuống ghế, giọng điệu đầy lo lắng hỏi han.

Lãnh Thiên Hi xem toàn bộ kết quả, lắc đầu nói: “Căn cứ vào kết quả kiểm

tra, việc Tiểu Tuyền mất trí nhớ không phải do vấn đề bệnh lý. Vì cuộc

phẫu thuật đã loại bỏ hoàn toàn các khối máu đông nên chắc chắn không

ảnh hưởng gì tới não bộ cả”.

Lãnh Thiên Dục nhíu mày lại.

- Vậy nên chỉ có một cách giải thích duy nhất là do tâm lý tạo ra. A Ken, anh nói quan điểm của mình đi! – Lãnh Thiên Hi đưa mắt nhìn một người

bác sĩ khác.

Anh ta là bác sĩ khoa tâm lý, là một trong những chuyên gia hàng đầu trên thế giới trong lĩnh vực tâm lý.

A Ken nhún vai, đan hai tay vào nhau rồi nói: “Chúng ta đều biết nguyên

nhân gây ra mất trí nhớ rất phức tạp, có thể mất trí nhớ một phần hoặc

mất trí nhớ toàn bộ, có thể do tự bản thân người bệnh muốn quên đi hoặc

do hoàn cảnh thay đổi đột ngột gây sốc tâm lý. Qua cuộc kiểm tra cho

thấy, cô Thượng Quan hoàn toàn không nhớ gì về cuộc sống trước kia của

mình, khả năng cao là mất toàn bộ trí nhớ. Nếu loại trừ khả năng do não

có vấn đề thì có thể khẳng định là do yếu tố tâm lý của cô ấy gây ra”.

- Yếu tố tâm lý? – Lãnh Thiên Dục không hiểu, hỏi lại.

- Đúng! – A Ken đáp lời – Có lẽ do những chuyện trước kia khiến người

bệnh sinh ra cảm giác chán nản. Cảm giác này quá lớn truyền đến hệ thống thần kinh của não bộ, lại thêm việc cô ấy rơi xuống biển, bị thương

nghiêm trọng nên việc quên đi những chuyện trước kia và những người có

liên quan cũng là điều bình thường.

- Chẳng lẽ không thể kiểm tra chính xác được sao? – Lãnh Thiên Dục hỏi A Ken.

A Ken lắc đầu: “Đối với chứng mất trí nhớ, ngay cả các bệnh viện quốc tế

cũng không thể kiểm tra chính xác được. Chỉ có thông qua biểu hiện lâm

sàng của bệnh nhân để phán đoán. Phương thức trị liệu cũng chọn cách can thiệp bằng tâm lý. Các bác sĩ vừa phải tìm ra áp lực của người bệnh,

vừa phải lắng nghe, tiến hành thôi miên để trị liệu hoặc dùng các công

cụ hỗ trợ khác, dẫn người bệnh từ từ tìm lại hồi ức của mình”.

Sắc mặt Lãnh Thiên Dục càng ngày càng nặng nề, đôi mắt âm trầm cũng tràn đầy lo lắng.

Rời khỏi phòng bác sĩ, Lãnh Thiên Dục nhìn Lãnh Thiên Hi, nói: “Thiên Hi,

dù sao cũng không thể ở bệnh viện lâu dài. Nếu được thì anh muốn đưa cô

ấy đi”.

Lãnh Thiên Hi khó hiểu hỏi lại: “Đưa đi? Anh cả, chẳng lẽ anh muốn để Tiểu Tuyền về cô nhi viện?”

- Không! – Lãnh Thiên Dục lắc đầu phủ nhận – Cô ấy phải ở bên cạnh anh, anh muốn đưa cô ấy về nhà.

- Về nhà?

Lãnh Thiên Hi hết sức ngạc nhiên. Nhưng chỉ trong nháy mắt, anh lập tức ra

vẻ ngầm hiểu: “Anh cả, anh chưa bao giờ đưa phụ nữ về nhà!”

Lãnh

Thiên Dục thấy vẻ mặt cười đùa của Lãnh Thiên Hi, lập tức trừng mắt lên

rồi nói: “Em đừng quên, con chip đang ở trong tay cô ấy”.

Nói xong, hắn chẳng thèm quay đầu lại, bước đi thẳng.

Lãnh Thiên Hi kêu lên: “Thật sự là vì con chip sao?”

Đúng là kì lạ! Anh cười thầm, nếu anh cả chỉ vì con chip thì hoàn toàn có

thể đưa Thượng Quan Tuyền đến ở một biệt thự nào đó, tại sao lại cứ phải về biệt thự của Lãnh gia chứ?

Xem ra Thượng Quan Tuyền mất trí

nhớ cũng đúng lúc đó. Như vậy cũng tốt, hai người có thể bắt đầu lại lần nữa, đỡ phải lăn tăn chuyện thân phận. Tuy là người làm bác sĩ, Lãnh

Thiên Hi có đủ y đức nhưng anh thật sự tin rằng việc Tiểu Tuyền mất trí

nhớ ngược lại còn tốt hơn.

- Đứng ngây ngốc ở đó làm gì nữa? Còn

không đi mau? – Lãnh Thiên Dục thấy Lãnh Thiên Hi mãi không đuổi theo

mình, quay người lại quát lên.

Thật là!

Lãnh Thiên Hi bất

đắc dĩ lắc đầu. Anh phát hiện từ sau khi Tiểu Tuyền gặp chuyện không

may, tính tình của anh cả trở nên gấp gáp hơn trước rất nhiều!

Nghĩ tới đây, anh đang định đi thì có một cô y tá vội vã chạy về phía anh...

- Bác sĩ Thiên Hi, còn một báo cáo của cô Thượng Quan nữa.

Lãnh Thiên Hi xoay người nhận bản báo cáo, nhẹ nhàng cười: “Cám ơn cô”.

- Không có gì ạ! – Cô y tá đỏ mặt, chạy đi.

Đối với tình huống này, Lãnh Thiên Hi đã quen rồi. Anh mở báo cáo ra xem... Ngay sau đó, khuôn mặt anh tuấn tràn đầy kinh ngạc.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 158
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...