Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 138

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bầu trời lúc này âm u

đến đáng sợ, dường như đang chuẩn bị mưa, mây đen giăng kín bầu trời.

Tại một nơi ở vùng ngoại ô, trong một nhà máy bỏ hoang, cây cối hai bên

đường lắc lư trong gió.

Tuy sắc trời tối như vậy nhưng ai cũng biết, trời mới chỉ âm u mà thôi, muốn mưa... thì hơi khó!

Không bao lâu sau, một đoàn xe thương vụ chậm rãi dừng lại trước cổng nhà

máy, cửa xe mở ra, sau đó khoảng hơn hai mươi người mặc quần áo đen đứng nghiêm trang ở hai bên. Hai người trong số đó chạy lại gần một chiếc

xe, cung kính cúi người mở cửa xe ra.

- Lão đại, mời ngài!

Lãnh Thiên Dục hơi cúi người, đưa chân bước ra ngoài. Bộ vest màu đen càng

tôn lên dáng vẻ của hắn, tư thái đầy ngạo nghễ, lạnh lùng và tàn độc,

khuôn mặt anh tuấn tĩnh lặng, sự mãnh liệt toát ra từ vầng trán khiến

người khác không thể bỏ qua.

Màu đen là màu của sự nguy hiểm, nổi bật giữa nền trời đang u ám, nhưng từ con người hắn toát lên sự tự tin

và khí thế, bộ quần áo màu đen trên người hắn lúc này lại càng thêm thâm thúy mà mạnh mẽ khiến người ta không thể rời ánh mắt.

- Phong... – Lãnh Thiên Dục gọi.

- Lão đại! – Phong lập tức tiến lên, hơi cúi người xuống.

- Người tới chưa?

- Rồi ạ, ông ta đã ở bên trong, nhưng... – Phong hơi dừng lại.

Lãnh Thiên Dục thâm thúy nhếch mày, lạnh lùng liếc qua Phong rồi lại đưa mắt nhìn về phía xa xa.

- Nhưng gì?”

Phong hơi ngẩng đầu, nói: “Người đó muốn một mình ngài vào giao dịch, còn muốn chúng ta đảm bảo sự an toàn của ông ta”.

Đôi môi mỏng lạnh lẽo của Lãnh Thiên Dục khẽ cong lên: “Hôm nay, tôi chỉ gặp một người”.

Nói xong, hắn duỗi tay ra…

Phong lập tức hiểu ý, vỗ tay hai cái. Ngay sau đó, một người từ phía sau đưa một chiếc vali đen lên.

- Lão đại, đã chuẩn bị cả rồi! – Phong đưa vali cho Lãnh Thiên Dục, cung kính nói.

Lãnh Thiên Dục nhìn vali, gật đầu sau đó một mình đi về phía trước.

- Lão đại! – Phong gọi.

- Không có mệnh lệnh của tôi, không ai được tự ý hành động.

- Vâng.

Cánh cổng sắt đã bị gỉ từ từ mở ra, bên trong đậm mùi dầu mỡ của máy móc.

Lãnh Thiên Dục bước vào, cổng chầm chậm đóng lại.

Hắn bình tĩnh nhìn tình hình xung quanh, thấy nơi này rất lớn, ước chừng

khoảng ba tầng, bên trong đều là những máy móc dụng cụ đã bị bỏ đi, còn

có cả cầu thang xoáy tròn cũ nát. Nơi này hẳn là đã bị vứt bỏ đã lâu,

hoang tàn vắng vẻ.

Lãnh Thiên Dục không sốt ruột tìm em trai của thượng sư mà chỉ lạnh lùng đứng yên, hết sức nhẫn nại.

Quả nhiên, không bao lâu sau, tại cầu thang xoay tròn truyền đến tiếng bước chân, Nghe thì có thể thấy người này cực kì cẩn thận nhưng vẫn mang

theo tia khiếp sợ.

- Xuất hiện đi, không phải ông muốn giao dịch

với tôi sao? – Lãnh Thiên Dục nói, vẻ mặt toát lên sự không kiên nhẫn và khinh thường.

Rốt cuộc em trai của thượng sư cũng đã xuất hiện,

diện mạo cực kì bỉ ổi, ông ta lấm la lấm lét nhìn Lãnh Thiên Dục. Sau đó lập tức tươi cười, tuy nhiên nụ cười này còn khó coi hơn là khóc.

- Ngài lão đại quả nhiên là giữ lời.

Thấy xung quanh an toàn, ông ta mới nghênh ngang đi ra, giọng nói xun xoe khó nghe.

- Đồ đâu? – Lãnh Thiên Dục chẳng muốn dông dài nhiều, dứt khoát hỏi.

Người vì lợi ích mà có thể giết hại anh trai mình khiến Lãnh Thiên Dục rất khinh thường.

Ánh mắt của em trai thượng sư toát lên sự tham lam nhưng vẫn cực kì cẩn

thận. Ông ta không trực tiếp trả lời câu hỏi của Lãnh Thiên Dục mà hỏi

lại: “Tôi muốn nhìn thấy tiền trước”.

Ông ta biết người đàn ông

đứng trước mặt mình vô cùng hiểm ác, đứng đầu Mafia, một tay che trời.

Cò kè mặc cả với người như vậy là tự tìm đường chết, nhưng ông ta không

sợ, vì trong tay ông ta có thứ Lãnh Thiên Dục muốn.

Lãnh Thiên

Dục thấy ông ta hỏi vậy, đôi mắt chim ưng nheo lại đầy nguy hiểm, trong

mắt toát ra sự mạnh mẽ và tàn độc khiến em trai thượng sư không rét mà

run.

Dù ông ta đang run rẩy cả người, cảm giác lạnh lẽo từ sống

lưng lan tràn khắp toàn thân nhưng vẫn cố gắng đứng thẳng, nhìn Lãnh

Thiên Dục, mạnh mẽ nói một câu: “Không đồng ý sao? Đường đường là lão

đại thì không nên lật lọng chứ…”

Bốp!

Ông ta còn chưa nói xong, Lãnh Thiên Dục đã quăng chiếc vali trong tay xuống đất.

- Đây là của ông, đưa đồ cho tôi.

Thanh âm của Lãnh Thiên Dục đã trở nên cực kì mất kiên nhẫn, nếu không phải

do bắt buộc thì hắn nhất định đã rút súng ra giải quyết từ lâu rồi.

Nhưng… dù sao đây cũng là nguyện vọng của cha, hắn không muốn lại sinh ra chuyện phiền phức gì.

Em trai của thượng sư vừa thấy chiếc vali, đôi mắt lập tức sáng lên, nhưng để phòng ngừa hậu họa, ông ta bí quá hóa liều.

- Tôi muốn lão đại tự mở nó ra. Đừng trách tôi, ngài lão đại à, dù sao

bên ngoài đều là người của ngài, tôi không muốn bỏ mạng sớm như vậy! –

Ông ta lấy ra một khẩu súng, nhắm thẳng về phía Lãnh Thiên Dục.

Lãnh Thiên Dục cong môi cười đầy lạnh lẽo, nhưng đáy mắt toát ra sự sắc bén

như lưỡi dao khiến người ta không dám động vào. Hắn chậm rãi tiến lên,

mỗi bước tiến của hắn là từng ấy bước lùi của em trai thượng sư, ông ta

như con thú bị thương đang run rẩy.

- Lá gan của ông… so với anh

trai mình thì cũng không nhỏ chút nào! – Giọng điệu rét lạnh đầy khinh

thường và trào phúng của Lãnh Thiên Dục vang lên.

Nói xong, hắn cầm vali lên, mở ra…

Từng xấp từng xấp đô la được xếp ngay ngắn trong vali, tản ra sự mê hoặc của đồng tiền.

- Thấy chưa? – Lãnh Thiên Dục lấy một xấp tiền ra rồi nói.

- Đương nhiên rồi, đương nhiên rồi! – Em trai thượng sư tươi cười, nhìn

thấy xấp tiền mà thèm muốn nhỏ rãi, nhiều tiền như vậy thì sống đến mấy

đời cũng chả hết.

Lãnh Thiên Dục khinh thường nhìn bộ dạng tham

lam của ông ta, bóng dáng cao lớn đột ngột tiến lại gần, không để ý đến

khẩu súng đang chĩa về phía mình…

- Con chip! – Hắn duỗi tay ra, lạnh nhạt nói.

Em trai thượng sư rùng mình một cái, tay cũng run run…

- Con chip tôi sẽ giao cho ngài, nhưng mà… ngài bảo đảm an toàn cho tôi như thế nào?

- Hừ!

Đôi mắt sâu thẳm của Lãnh Thiên Dục đột nhiên như phủ đầy mây đen, sau đó hắn nhìn ông ta bằng ánh mắt đầy sắc bén…

- Nếu tôi muốn giết ông thì căn bản là ông chẳng có cơ hội đứng trước mặt tôi đâu.

- Nhưng… bên ngoài toàn là người của ngài…

- Nói nhảm ít thôi, giết ông lại làm bẩn tay tôi. Yên tâm đi, tôi chẳng

có hứng thú với cái mạng của ông! – Lãnh Thiên Dục lạnh lẽo cắt ngang

lời ông ta.

- Được, được, ngài lão đại đã nói vậy thì tôi yên

tâm! – Mặt mày em trai thượng sư hớn hở, vừa dứt lời, ông tay cho tay

vào tui lấy rồi một cái hộp rất đẹp…

Chiếc hộp từ từ được mở ra, con chip cực kì bé hiện ra trước mắt Lãnh Thiên Dục.

- Tôi nghĩ con chip này đối với ngài lão đại là quá quen thuộc rồi, là

thật hay giả chỉ cần liếc mắt cũng có thể thấy được! – Ông ta nói.

Lãnh Thiên Dục chỉ cần nhìn qua cũng biết con chip này nhất định là thật, đây đúng là tâm huyết bao năm của cha hắn.

Em trai thượng sư cẩn thận đóng nắp hộp lại, đưa cho Lãnh Thiên Dục…

- Nếu ngài lão đại nói lời giữ lời vậy thì tôi giao con chip… A…

Ông ta còn chưa nói hết, vẻ mặt vốn cười đầy bỉ ổi bỗng thay đổi. Từ trán

ông ta chảy ra một dòng máu đỏ, theo vạt áo chảy dần xuống. Ngay sau đó, ông ta ngã xuống đất.

Sự việc trong nháy mắt đã đột nhiên thay đổi…

Trong mắt Lãnh Thiên Dục hiện lên tia kinh ngạc, rõ ràng là người này đã sử

dụng súng giảm thanh, một phát bắn trí mạng. Hắn không nghĩ nhiều nữa,

lập tức muốn tiến lên cướp con chip trong tay em trai thượng sư, nhưng…

Vút! Ngay lúc Lãnh Thiên Dục vừa định cúi người xuống thì một con dao sắc bén đột nhiên phi thẳng về phía hắn.

Lãnh Thiên Dục vội xoay người tránh được, khi hắn thấy con dao này hướng đến con chip liền vội vã xông lên…

Bàn tay to nắm chặt lấy con dao…

Con dao đang được phi đến với một lực rất mạnh đột nhiên bị chặn đứng phát ra tiếng “Phập”.

- Niếp Ngân, rốt cuộc chúng ta cũng gặp nhau rồi.

Lãnh Thiên Dục chậm rãi nghiêng nghiêng người, bên môi cong lên nụ cười lạnh lẽo nhưng đáy mắt đầy sắc bén khiến người ta không rét mà run…

Ầm ầm… Bầu trời vang lên tiếng sấm rền, từng tiếng từng tiếng như đâm thẳng vào lòng người.

Tầm mắt lại càng trở nên u ám, rõ ràng là ban ngày nhưng những đám mây đen che kín bầu trời khiến cảnh vật như bị mơ hồ đi.

Nhưng…

Lãnh Thiên Dục vĩnh viễn không quên được khuôn mặt của Niếp Ngân.

Còn Niếp Ngân cũng vĩnh viễn không quên đôi mắt chim ưng lạnh lẽo của Lãnh Thiên Dục.

Niếp Ngân mặc bộ đồ đen đứng khoanh tay, hàng lông mày kiếm, mắt sáng, khí

chất tinh anh, tuy đối mặt với Lãnh Thiên Dục lạnh lùng nhưng anh ta vẫn toát lên vẻ tao nhã của vương tử và sự bình tĩnh.

Đôi mắt tối

đen sâu không thấy đáy như một hồ nước tĩnh lặng đối mặt với đôi mắt đen sắc bén của Niếp Ngân đầy kiêu ngạo và chín chắn, thật không gì sánh

nổi.

Hai người đàn ông, một lạnh lẽo lạnh nhạt, một chín chắn ôn nhã.

Hai người đàn ông cực kì xuất sắc đứng ở cùng một nơi tạo nên cảm giác kích thích thị giác. Lãnh Thiên Dục và Niếp Ngân chỉ đứng yên nhìn nhau, đôi mắt đánh giá đối phương…

Tính cách khác biệt, diện mạo cũng chẳng giống nhau…

Nhưng lại chung một mục đích…

- Muốn con chip sao? Để xem anh có bản lĩnh đó không! – Lãnh Thiên Dục bỏ con dao ra, giơ chiếc hộp nhỏ trong tay ra, lạnh lẽo tuyên chiến với

Niếp Ngân.

Niếp Ngân không vội ra tay, bên môi cong lên nụ cười

đầy trào phúng, nói từng câu từng chữ: “Tôi có bản lĩnh hay không chính

cậu là người rõ ràng hơn cả, đừng quên, năm đó cha mẹ cậu là do tôi bắt

đi”.

Trên mặt Lãnh Thiên Dục đột nhiên biến hóa, từng hình ảnh

trong mùa thu mười năm về trước như hiện lên ngay trước mắt hắn, bàn tay to đột nhiên nắm chặt lại…

- Niếp Ngân, xem ra món nợ này hôm nay chúng ta phải tính toán một chút rồi…

Niếp Ngân lạnh lùng cười: “Mười năm nay những người đáng chết cũng đã bị

giết cả rồi, cậu hẳn là phải rất kiên nhẫn đi khắp thế giới để tìm tôi.

Được, nếu hôm nay tôi đã đến đây thì cũng tiện tay đưa cậu đi gặp cha mẹ luôn”.

- Lá gan cũng to đấy! Được, vậy hôm nay tôi cũng muốn

thỉnh giáo ngài chủ thượng đã huấn luyện Tuyền từ nhỏ xem rốt cuộc bản

lĩnh đến đâu! – Lãnh Thiên Dục cố ý nói ra tên Thượng Quan Tuyền.

Ai ngờ…

Ngay khi cái tên đó được bật ra từ miệng Lãnh Thiên Dục, sắc mặt Niếp Ngân đột nhiên thay đổi…

- Tuyền?

Giọng nói của anh ta đột nhiên trở nên rét lạnh: “Là người đàn ông đã tàn

nhẫn cướp đoạt đêm đầu tiên của cô ấy, cậu có tư cách gì gọi cô ấy như

vậy?”

Cảm giác lạnh như băng dần ngưng tụ trong mắt Lãnh Thiên Dục…

- Cô ấy là người của tôi, xưng hô thế nào là việc của tôi!

Một câu nói lạnh lùng mà bá đạo vang lên, giống như là đang tuyên bố một sự thật!

- Người của cậu? À… quên nói cho cậu biết, Thượng Quan Tuyền sắp trở

thành người đứng đầu của tổ chức BABY-M rồi, người của cậu… chỉ có thể

trung thành cả đời này với một mình tôi.

- Cái gì? – Ánh mắt Lãnh Thiên Dục đột nhiên trở nên sắc lạnh. Khốn nạn thật!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 138
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...