Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gió Máu Hoàng Cung

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lý Đức Hải, kẻ từng leo lên đỉnh quyền lực bằng cách dẫm đạp lên xương cốt cha mẹ và anh trai Mục Khuynh Vũ, vẫn nhẵn mặt trong yến tiệc hôm nay. Nhìn bộ mặt nịnh hót của hắn, lòng Uyển Nhi quặn đau, từng cơn thù hận như lửa đốt cháy tim.

Sở Nhược Lam được khen ngợi đến đỏ mặt, nàng lén liếc về phía Uyển Nhi, ánh mắt tràn đầy biết ơn. Uyển Nhi mỉm cười trấn an, rồi giả vờ vô ý đẩy một đĩa bánh hạnh nhân về phía nàng.

Sở Nhược Lam vô tư cầm lấy một miếng, chuẩn bị đưa vào miệng thì…

“Hoàng hậu nương nương, tuyệt đối không được!”

Tiếng hét chói tai xé tan không khí yên ả trong Phượng Nghi cung.

Thục phi, con gái Binh bộ Thượng thư, kẻ vốn ganh ghét Sở Nhược Lam, bước nhanh tới, chỉ thẳng đĩa bánh:

“Hoàng hậu dị ứng hạnh nhân, ai trong cung cũng biết. Ai mà dám to gan mang thứ này tới trước mặt nàng?”

Ánh mắt sắc lẹm của Thục phi chĩa thẳng vào Uyển Nhi như d.a.o sắc.

Phượng Nghi cung bỗng chốc im lặng đến nghẹt thở.

Sở Nhược Lam tái mặt, nhìn miếng bánh trong tay, sợ hãi dâng trào.

Uyển Nhi vội quỳ xuống, cúi đầu run rẩy: “Nô tỳ không biết hoàng hậu dị ứng hạnh nhân, xin bệ hạ giáng tội!”

“Ngươi không biết sao?” Thục phi cười lạnh, từng bước dồn ép: “Uyển Nhi, ngày ngày bên cạnh hoàng hậu, việc ăn uống sinh hoạt mà ngươi còn không hay, ta thấy rõ ràng ngươi có ý đồ đen tối!”

“Đủ rồi!”

Chu Dật Hoành lên tiếng, giọng lạnh như băng, không thèm nhìn Uyển Nhi mà quay sang Thục phi:

“Thục phi, hoàng hậu vẫn an toàn, ngươi làm loạn thế này để làm gì?”

Sắc mặt Thục phi trắng bệch, không cam lòng c.ắ.n môi:

“Bệ hạ, thần thiếp chỉ lo cho hoàng hậu, kẻ nô tỳ độc ác này…”

“Trẫm nói đủ rồi.” Giọng Chu Dật Hoành tràn ngập cảnh cáo.

Hắn quay sang Sở Nhược Lam, giọng dịu dàng:

“A Nhược, nàng bị kinh sợ rồi.”

Sở Nhược Lam lắc đầu, ánh mắt đầy lo lắng hướng về Uyển Nhi đang quỳ gối:

“Bệ hạ, Uyển Nhi không cố ý, nàng mới bên cạnh thần thiếp không lâu, không biết cũng là điều thường tình. Xin đừng trách nàng.”

Nàng càng cầu xin, sắc mặt Thục phi càng thêm khó coi.

Ánh mắt cưng chiều của Chu Dật Hoành dành cho Sở Nhược Lam cũng trở nên sâu đậm hơn.

Hắn muốn nàng mãi mãi là đóa hoa tinh khiết, không vướng bụi trần, không hiểu âm mưu, luôn ngây thơ lương thiện.

Trong lòng Uyển Nhi cười lạnh, mặt vẫn đẫm vẻ hoảng sợ, nước mắt lăn dài:

“Đều là lỗi của nô tỳ, xin nương nương trách phạt.”

“Được rồi, đứng dậy đi.”

Sở Nhược Lam đỡ Uyển Nhi đứng lên, còn quay lại an ủi:

“Không sao đâu, ta không trách ngươi.”

Sóng gió qua đi như thế.

Chu Dật Hoành phạt Thục phi cấm túc một tháng với lý do “kinh động thánh giá.”

Còn Uyển Nhi, kẻ suýt bị quy kết “âm mưu hại hoàng hậu,” lại an toàn vô sự.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gio-mau-hoang-cung/chuong-2-song-gio-dau-tien.html.]

Sau yến tiệc, Sở Nhược Lam vẫn lo lắng nắm lấy tay Uyển Nhi:

“A Uyển Nhi, may nhờ Thục phi nhắc nhở, không thì…”

Uyển Nhi chỉ cúi đầu: “Là sơ suất của nô tỳ.”

“Ta không trách ngươi,” nàng lắc đầu, “Nhưng sau này phải cẩn thận hơn. Hậu cung không phải ai cũng hiền lành như vẻ ngoài.”

Trong lòng Uyển Nhi lạnh ngắt.

annynguyen

Nương nương của ta, đây mới chỉ là khởi đầu.

Những gì nàng cho là “nhắc nhở” chỉ là sự ghen tị của Thục phi.

Còn “sơ suất” kia chính là bài học đầu tiên Uyển Nhi chuẩn bị để Sở Nhược Lam nhìn thấu bộ mặt thật của hậu cung.

Người phải trưởng thành nhanh chóng, để trở thành thanh kiếm sắc bén nhất trong tay ta.

Đêm đó, Uyển Nhi “vô tình” nói với Sở Nhược Lam về chuyện của phụ thân Thục phi — Binh bộ Thượng thư — đang đau đầu vì vấn đề quân lương ở Tây Cảnh.

“Binh sự là đại sự quốc gia. Chắc Thượng thư đại nhân đã hao tâm tổn trí, Thục phi nương nương tâm trạng không tốt cũng là điều dễ hiểu.” Uyển Nhi vừa tỉa hoa cho nàng vừa nhẹ nhàng nói.

Sở Nhược Lam quả nhiên nghe lọt tai.

Nàng không những không oán giận Thục phi, mà vài ngày sau khi Chu Dật Hoành đến thăm, còn cố ý nhắc đến chuyện đó một cách “vô ý”:

“Bệ hạ, thần thiếp nghe nói chiến sự ở Tây Cảnh đang vô cùng khẩn cấp, Binh bộ Thượng thư đại nhân rất vất vả. Bệ hạ cũng nên giữ gìn Long thể.”

Chu Dật Hoành đang chăm chú đọc sách, nghe vậy ngẩng đầu lên, ánh mắt lóe lên tia kinh ngạc khó giấu.

Hắn đặt sách xuống, tiến lại bên cạnh nàng: “Ai nói với nàng chuyện này?”

Sở Nhược Lam hơi căng thẳng: “Thần thiếp... chỉ nghe các cung nhân nói chuyện phiếm thôi ạ.”

Chu Dật Hoành im lặng một lúc, đột nhiên mỉm cười:

“A Nhược của trẫm, cũng bắt đầu quan tâm chính sự rồi sao?”

Nụ cười hắn không chạm tới đáy mắt, mang theo sự dò xét sâu sắc.

Sở Nhược Lam tưởng hắn vui, vội gật đầu:

“Thần thiếp muốn vì bệ hạ mà chia sẻ nỗi lo.”

Sắc mặt Chu Dật Hoành lập tức lạnh xuống:

“Hồ đồ! Hậu cung không được can dự chính sự, đó là quy tắc bất di bất dịch. Nàng chỉ cần an phận ở Phượng Nghi cung, đó đã là chia sẻ nỗi lo lớn nhất với trẫm rồi.”

Nói xong, hắn phất tay áo bước đi, để lại Sở Nhược Lam đứng ngẩn ngơ một mình.

Nàng không hiểu nổi, tại sao một câu quan tâm lại khiến hắn nổi giận đến vậy.

Ta xuất hiện đúng lúc, dâng lên một chén trà nóng: “Nương nương, bệ hạ thương người, chắc không muốn người vì chuyện phiền não này mà lao lực.”

Sở Nhược Lam nghẹn ngào, nước mắt ứa ra ở khóe mi: “A Uyển Nhi, có phải ta lại làm sai rồi không?”

“Không có.” Ta khẽ lau nước mắt cho nàng, giọng dịu nhưng vững vàng: “Nương nương chỉ là quá yêu bệ hạ.”

Ta nhìn khuôn mặt đầy tủi thân và tin tưởng của nàng — ánh mắt ấy trong trẻo đến mức khiến lương tâm người ta quặn thắt. Trong lòng ta, không có chút mềm lòng, chỉ toàn là toan tính lạnh lùng.

Chu Dật Hoành, ngươi có thấy không? Người phụ nữ ngươi yêu nhất đang vì ngươi mà khổ sở. Ngươi tưởng có thể nhốt nàng trong tòa tháp ngà, che chắn cho nàng khỏi mọi vết nhơ của thế gian, giữ nàng mãi mãi thuần khiết?

Ngươi không biết rằng chính ta sẽ mở toang cánh cửa tòa tháp đó.

Ta mỉm cười với Sở Nhược Lam, nụ cười ngọt như mật nhưng mang theo mũi d.a.o bén: “Nương nương đừng sợ, mọi chuyện sẽ qua. Chỉ cần nương nương tin tưởng thần thiếp, mọi người trong điện sẽ yên ổn.”

Lời nói như mật, hành động như phép trấn an — nhưng ý đồ phía sau sâu xa hơn nhiều. Những phong ba bão táp ngoài kia, ta sẽ lần lượt đưa nàng đương đầu. Không phải để phá hủy, mà là để rèn nàng, để biến đóa hoa tinh khiết thành vũ khí sắc bén nhất.

Người phải trưởng thành thật nhanh, để trở thành thanh kiếm mà ta sẽ dùng. Ta sẽ dạy nàng nếm vị mưu mô, cảm mùi quyền lực, hiểu rõ từng bộ mặt khôn ngoan trong hậu cung. Khi thời điểm đến, từ chính đôi tay và trái tim mà Chu Dật Hoành trân trọng nhất, vết thương sẽ được khắc sâu bằng máu.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gió Máu Hoàng Cung
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...