Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gió Máu Hoàng Cung

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sở Nhược Lam ngã ngồi xuống nền, bàng hoàng nhìn bóng lưng Chu Dật Hoành khuất dần. Nàng cảm thấy oan ức, bối rối không hiểu tại sao một hành động vì hắn lại đổi lấy cơn giận dữ như thế. Tuyệt vọng, nàng quay về phía Uyển Nhi.

Ta tiến đến, nhẹ nhàng đỡ nàng, thì thầm bên tai: “Nương nương, bệ hạ thật lòng thương người, nhưng hãy nghĩ kỹ — nếu người thay bệ hạ đi Tây Bắc, giải quyết được mối lo này, trong lòng bệ hạ ắt sẽ thêm trân trọng người. Đó không chỉ là chia sẻ nỗi lo, mà còn là để thiên hạ thấy tấm lòng của nương nương, phải không?”

Từng chữ từng chữ như một câu chú mê hoặc, ánh mắt ta cố định vào nàng, dò tìm sự lay động. Trong đôi mắt Sở Nhược Lam, lần nữa lóe lên quyết tâm. Nàng nghiến răng, nhìn về phía bóng lưng Chu Dật Hoành rồi nói với giọng cương quyết:

“Bệ hạ, thần thiếp không hành động theo cảm tính. Thần thiếp xin lập quân lệnh trạng, nếu không hoàn thành nhiệm vụ, xin chịu mọi trọng phạt!”

Chu Dật Hoành quay người lại như bị chấn động. Ánh mắt hắn trước tiên đ.â.m thẳng vào Uyển Nhi — chất vấn không lời: tất cả những điều này đều do ngươi dạy nàng phải không?

Ta cúi đầu, giữ im lặng như không thấy gì. Hắn chuyển ánh nhìn sang Sở Nhược Lam: trong đôi mắt đỏ sưng kia có một thứ không dễ gạt bỏ — lòng kiên định tự thân nàng.

Chu Dật Hoành do dự. Hắn biết ... Sở Nhược Lam thực sự muốn giúp, nhưng cũng rõ rằng một khi để nàng ra ngoài, nàng sẽ bị nhúng sâu vào m.á.u me chính trị, mất đi tấm lòng thuần khiết mà hắn luôn trân trọng. Hắn sợ nàng bị ô nhiễm bởi danh lợi và mưu toan. Nhưng bướng bỉnh của nàng lại khiến hắn khó nói không; nếu cự tuyệt, cái gai trong lòng nàng sẽ không bao giờ rút ra.

Cuối cùng hắn thỏa hiệp, giọng khàn khàn mệt mỏi: “Được. Trẫm đồng ý cho nàng đi. Nhưng nàng phải mang đủ thị vệ, tuân theo lệnh đi đường do trẫm sắp xếp, không được tự ý. Nếu có sai sót…”

Hắn không cần nói hết, câu đe dọa còn lại đã rõ. Sở Nhược Lam bật khóc, ôm chặt hắn: “Tạ bệ hạ Long ân! Thần thiếp nhất định không phụ lòng bệ hạ!”

Chu Dật Hoành ôm nàng, mắt nhắm chặt, tay siết thật chặt như muốn giữ nàng trong lòng mãi. Ta đứng nhìn, nụ cười lạnh như băng nở trong lòng.

Ngươi tưởng đang ban ân, tưởng cho nàng cơ hội, Chu Dật Hoành ơi? Ngươi không biết rằng chính tay ngươi đẩy nàng vào hang sói. Ta sẽ là con sói âm thầm xé nát người và ngai vàng ngươi trân trọng.

Sở Nhược Lam đi Tây Bắc — nghĩa là sẽ tiếp xúc trực tiếp với Ninh vương, thúc thúc ruột của Chu Dật Hoành, người có thể trở thành mối đe dọa lớn nhất cho hoàng vị trong tương lai. Niềm tin mà ngươi trao cho hắn, sẽ trở thành chất xúc tác đẩy nhanh nghi kỵ và chia rẽ giữa các phe cánh.

Ta sẽ đi cùng nàng — với tư cách tâm phúc, người gần gũi nhất — để gieo những lời dịu dàng, trao những mồi câu vừa đủ, để nghi ngờ lớn lên trong lòng nàng, rồi từ nàng lan đến trái tim người triều đình.

Đoàn người ra Tây Bắc rất đông, rầm rộ như một kỳ hội hơn là chuyến cứu trợ. Chu Dật Hoành cho chuẩn bị cho Sở Nhược Lam đội thị vệ tinh nhuệ nhất, xe ngựa xa hoa nhất, thái độ như thể nàng đi du sơn ngoạn thủy chứ không phải ra chỗ loạn lạc. Hắn còn phái Lý Ngôn Chiêu — con trai của kinh triệu doãn — làm sứ thần hộ tống, viện cớ “bảo vệ chu toàn”, thực chất là âm thầm giám sát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gio-mau-hoang-cung/chuong-8-kien-dinh-giua-bao-to.html.]

Lý Ngôn Chiêu là chàng trai ôn hòa, từng là bạn học với Mục Triều An, anh trai ta thời trước. Kiếp trước, khi Mục gia gục ngã, hắn có giúp ta trong thầm lặng, nhưng lực bất tòng tâm. Lần này gặp lại, ta giữ thái độ xa cách, cảnh giác mọi động tác và lời nói của hắn.

Sở Nhược Lam tràn đầy nhiệt huyết với chuyến đi. Ngày ngày nàng nghiên cứu địa đồ, hỏi ta về phong tục, tập quán nơi biên cương. Ta khéo léo thêm mắm thêm muối khi trả lời — tô điểm sự bất dung hòa, nhấn mạnh uy quyền của Ninh vương và tính khắc nghiệt của miền đất này.

“Ngươi biết không, dân Tây Bắc mạnh mẽ, trẻ con cũng biết cưỡi ngựa b.ắ.n cung. Ở đó, người ta chỉ công nhận kẻ mạnh,” ta nói rồi dừng, để câu chữ lơ lửng trong không khí.

“Vương gia Ninh vương nắm trọn binh quyền, binh sĩ chỉ nghe một mệnh lệnh của hắn, ngay cả bệ hạ cũng khó can thiệp trực tiếp,” ta tiếp tục, cố tình nhắc đến khoảng cách quyền lực giữa hoàng đế và Ninh vương.

“Vương phi của Ninh vương từng c.h.ế.t trong chiến loạn vì dân chúng,” ta thêm vào, giọng bình thản như kể chuyện, nhưng ý tứ như mũi tên bén. Việc nhấn mạnh nỗi mất mát của Ninh vương khiến tấm áo hào hiệp và lòng binh của hắn hiện rõ — người ta dễ tin vào những ai đã chịu quá nhiều mất mát.

Sở Nhược Lam nghe xong, sắc mặt nghiêm trọng. Nụ cười hồ hởi trước chuyến đi phai dần, thay bằng một nỗi lo thật sự: một thiếu nữ khuê các như nàng, liệu có thể đứng vững giữa binh lính và thủ lĩnh miền biên?

annynguyen

“A Uyển Nhi,” nàng hỏi, giọng run, “ta phải làm sao để khiến Ninh vương tin phục và thực lòng chia sẻ nỗi lo với bệ hạ?”

Ta nhìn nàng, ánh mắt lóe lên một tia tinh quang. “Nương nương, lòng người khó đoán. Nhưng có một điều đơn giản áp dụng ở đâu cũng đúng: tặng than trong tuyết, hơn là rải hoa trên gấm.” Câu nói nghe như lời khuyên đời thường, nhưng hàm nghĩa thì sâu: trong lúc khốn khó, hành động thiết thực có giá trị hơn cả vở diễn hào nhoáng.

Ta chỉ cho nàng cách hành xử: dùng lòng trắc ẩn chân thực — không phải những nghi lễ bóng bẩy hay lời nói sáo rỗng — để chạm tới trái tim một người đã chịu mất mát; tỏ ra đủ can đảm để xuống đồng, ăn cùng dân, thấu hiểu khổ cực; và thể hiện sự khiêm nhường trước uy quyền của Ninh vương, chứ không đối đầu trực diện. Như vậy, nàng vừa cứu được thể diện hoàng đế, vừa gieo được lòng tin nơi Ninh vương, khiến hắn tự nhiên cảm thấy cần đáp lại.

Trong lòng ta tính toán: một Sở Nhược Lam đã qua thử thách, trở về với đôi mắt vừa kính trọng vừa dò xét, sẽ là con đường nhẹ nhàng nhất để gieo mầm nghi kỵ giữa Ninh vương và triều đình. Ninh vương sẽ nhìn nàng bằng ánh mắt mới — và nếu được thuận lợi, sẽ có lúc cảm thấy hoàng đế “đã cất bước xa”, còn nàng là người thật lòng xuất hiện bên cạnh. Đó là lúc lợi dụng sự xích mích để kích hoạt những nghi kỵ cũ: Lý thừa tướng và Vương thượng thư sẽ không thể ngồi yên khi thấy thế lực miền biên được củng cố.

Lý Ngôn Chiêu đi lại giữa đoàn, đôi mắt lịch thiệp nhưng có phần lùi sâu. Ta quan sát kỹ: hắn đứng giữa hai thế lực, vai trò hộ tống nhưng cũng có thể là mắt và tai của triều đình trong cuộc hành trình. Việc hắn được phái theo rõ ràng không phải để bảo vệ hoàng hậu, mà để nắm mọi động tĩnh — một điều ta luôn đề phòng.

Đoàn người lăn bánh qua cảnh quan khắc nghiệt, gió lạnh dậy sau mỗi bước xe. Trong lòng ta, kế hoạch như một chiếc lưới dệt sẵn, từng mũi dệt một ngày càng hoàn chỉnh: gieo nghi kỵ trong lòng Sở Nhược Lam, để nàng mang nghi ngờ đó ra biên ải; khiến Ninh vương cảm động — rồi chợt nhận ra, tình cảm và lợi ích có thể đưa hắn tiến gần hoàng hậu hơn; khi đó, Lý thừa tướng và Vương thượng thư sẽ thấy mối nguy và ngay lập tức phản ứng — tự chia rẽ nội bộ triều đình.

Ta nhìn theo đoàn người, môi khẽ cong. Mảnh đất từng là bình phong của Mục gia, nơi từng chôn vùi xương m.á.u nhà Mục, giờ là nơi ta gieo mầm. Chu Dật Hoành, ngày tàn của ngươi đang tiến đến — chậm mà chắc, qua tay người mà ngươi đã tin tưởng nhất.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gió Máu Hoàng Cung
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...