Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hà Thần Cưới Vợ

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1

Khi Lữ Phương trở về, đã gần một giờ.

Mọi người trong ký túc xá đều đã ngủ, chỉ có tôi cuộn mình trong chăn đọc tiểu thuyết.

Cửa phòng bị đẩy mở, một luồng gió lạnh lùa vào.

Tôi vô thức nhíu mày.

Không có lý do nào khác vì Lữ Phương là người nằm giường tầng trên của tôi.

Cô ta là một người khá kiêu ngạo, sau khi yêu một cậu công tử nhà giàu thì càng không thèm nhìn ai ra gì.

Một tuần có năm ngày không ở ký túc xá, lần nào về cũng là nửa đêm.

Cô ta còn sợ tối, vừa vào phòng là phải bật đèn, lúc nào cũng làm mọi người thức giấc.

Tuy nhiên, hôm nay lại không như vậy.

Sau khi vào ký túc xá, cô ta nhẹ nhàng leo lên giường mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào.

Không đúng… Có tiếng động, cô ta hình như đang nói chuyện với ai đó?

Tôi dựng tai lên lắng nghe.

"Tôi biết rồi… Cậu đừng nói nữa… Tôi sẽ làm theo lời cậu nói."

Tiếng nói cực nhỏ, tựa như tiếng lầm bầm trong mơ.

Và trong không khí cũng thoang thoảng một mùi tanh nồng khó chịu.

Tôi nhớ các tiền bối trong nhà đã từng nói.

Quỷ c.h.ế.t trên cạn thì mang mùi hương hỏa vì có người thân tế tự hoặc có thể đến chùa chiền để hưởng tế phẩm.

Còn những người bị trượt chân ngã xuống nước hoặc tự tử bằng cách nhảy sông, sau khi hóa thành thủy quỷ thì mang theo mùi tanh nồng.

Lữ Phương đã mang về một thủy quỷ.

2

Màn hình điện thoại dần tắt lịm, tôi thở dài một hơi.

Tôi lặng lẽ đứng dậy xuống giường, xuyên qua ánh trăng ngoài cửa sổ, nhìn thấy những dấu chân ẩm ướt dày đặc trên sàn nhà, từ cửa kéo dài đến bậc thang và lên giường.

Tôi giơ tay gõ vào thành giường, ngáp một cái rồi giả vờ nói bằng giọng điệu khó chịu.

"Nửa đêm không ngủ, lẩm bẩm cái gì thế? Còn để người khác ngủ nữa không?"

Một luồng khí dâng lên từ sống lưng tôi, ánh mắt tôi sắc lại, có thứ gì đó thoát ra khỏi cơ thể tôi.

Tiếng lầm bầm trong rèm giường đột ngột dừng lại, bóng dáng nhạt nhòa gần như trong suốt đó cứng đờ vài giây rồi biến mất ngay lập tức.

Trước mắt tôi hiện ra một cậu bé mười mấy tuổi, mặc áo mã quái đen, trông vô cùng thanh tú, khi nói chuyện lộ ra một chiếc răng khểnh nhỏ.

"Này! Chạy nhanh thật đấy! Để linh gia gia bắt được là kiểu gì cũng đánh ngươi thành cá trê béo ú."

Vị này chính là tiên báo hộ thân của tôi, Hoàng Cơ Linh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ha-than-cuoi-vo/chuong-1.html.]

Đúng vậy, tôi là một xuất mã tiên.

3

Chúng tôi làm cái nghề này cũng không tránh khỏi ba tai tám nạn.

Từ nhỏ tôi đã yếu ớt bệnh tật, không chỉ tôi mà cả gia đình tôi cũng vậy.

Hồi nhỏ, bố tôi cũng thường xuyên bị ốm, lúc đó nhà nghèo nên có bệnh đau gì cũng không chuộng đi bệnh viện.

Nhưng trong làng có một ông lão biết xem bói, ông ấy nhìn bố tôi rồi nói.

"Con nhà cậu có duyên phận."

Có duyên phận nghĩa là có tiên duyên nhưng người có tiên duyên chưa chắc đã xuất mã.

Lúc đó bố tôi thỉnh thoảng lại chiêu dụ thứ này thứ nọ (tà quỷ ngoại tiên), chúng tôi gọi đó là bệnh ngoại.

Mỗi lần phát bệnh, ông lão lại dùng kim thép to như đinh, đ.â.m vào bụng, rút m.á.u ra, là cũng đỡ hơn nhiều rồi.

Cho đến khi tôi ra đời, gia đình gặp tai ương lớn nhỏ không ngừng, gần như ngày nào tôi cũng phải chạy đến phòng khám, không hề nói quá, bảy ngày trong tuần.

Tôi có bốn ngày đều phải truyền nước biển, sốt cảm cúm là chuyện thường tình.

Hơn nữa, tôi lại là người có tính tò mò cao, còn thích lo chuyện bao đồng.

Tiên gia thích đệ tử kiểu này, linh cảm mạnh, có thiên phú, lại còn thích tự mình ôm việc.

Nói ra cũng lạ, tôi cứ ngủ là sẽ mơ thấy ác mộng, trong mơ không phải bị quỷ đuổi thì cũng là đi thi, không biết thi cái gì mà lúc nào cũng trượt.

Còn những con quỷ đó mỗi lần đuổi đến cửa nhà tôi, sẽ hoảng loạn tan biến.

Những con quỷ này đa số xuất hiện ở một số gia đình trong làng chúng tôi.

Sau này tôi mới biết những gia đình này đều từng xảy ra chuyện quái dị.

Thế là tôi không nhịn được, kể cho mẹ tôi nghe.

Lúc đó, mẹ tôi lập tức thay đổi sắc mặt, dặn đi dặn lại.

“Sau này ít nhắc đến chuyện này đi."

Cho đến năm mười lăm tuổi, gia đình xảy ra chuyện, tôi và bố tôi suýt nữa mất mạng.

Người xem bói cho chúng tôi là một bà dì, bà ấy đánh giá tôi vài lượt rồi nói.

"Đứa nhỏ này có tướng mạo thanh tú, bát tự nhẹ, dương khí không đủ, phạm mệnh đồng tử, lại có duyên với tiên gia, các khiếu trên người đều mở ra rồi, đợi khi tứ lương bát trụ đầy đủ, sẽ phải lập đường thờ đấy."

Cả nhà nghe thế thì đều hoảng loạn, bố tôi vội hỏi.

"Sư phụ, con bé còn quá nhỏ, chúng ta có thể nghĩ cách nào đó không, nếu không phải đi thì tốt quá."

Bà ấy nhướng mắt lên, nghiêm nghị nói.

"Đây là chuyện có muốn hay không sao? Nói thật cho anh biết, lần này chính là kiếp nạn của con bé, đây mới chỉ là khởi đầu, vượt qua được thì không sao, không vượt qua được thì."

"Không ai cứu được."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hà Thần Cưới Vợ
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...