Gần như ngay lập tức, trên người tôi hiện ra vài vị võ tướng, cả nam lẫn nữ, khoác áo giáp, tay cầm trường thương hoặc song giản.
Đó đều là những cao thủ chuyên ra tay nơi đường thờ nhà tôi, không nói một lời, lập tức xông lên đánh.
Trong đó có một nữ tướng oai phong lẫm liệt, tay cầm song chùy, một chùy vung xuống đánh lui một kẻ khiêng kiệu.
Đây là nữ tướng Mãng đường - Mãng Thiên Kiều, nổi tiếng ghét cái ác như thù.
Dù mấy kẻ khiêng kiệu kia đều là lão quỷ nhưng cũng không thể chống đỡ nổi đòn tấn công từ các võ tướng tiên gia.
Một tên mặt dài bị đánh cho liên tục tháo chạy, miệng còn la lối.
"Các ngươi chẳng qua chỉ là yêu linh do súc vật hóa thành, cũng dám đối đầu với chủ nhân của ta sao?"
"Chủ nhân của ta là Hà Thần Lương Thủy đấy!"
Thường Thiên Lượng đ.â.m cây thương nhấc bổng hắn ta lên, mặt đầy khinh thường:
"Một con thủy quỷ già mà cũng dám tự xưng thần, ai phong cho chứ?"
"Về bảo chủ nhân của ngươi rửa sạch cổ đi, toàn bộ người của Khương Môn Bảo Phủ nhất định sẽ đến tận nơi."
"Diệt thần."
Trong chớp mắt, tám tên khiêng kiệu bị đánh cho nằm rạp trên đất như chó chết, tôi bước lên, vung tay ném ra một lá bùa.
"Thái Ất Phù phương phương, xích ảnh khởi cao hoang, chân hỏa hóa tật phủ, thần hộ thể an khang, Thái Ất Chân Quân cấp cấp như luật lệnh."
Lời chú vừa dứt, Thái Ất Hỏa phù đánh thẳng lên chiếc kiệu, trong chốc lát đã thiêu rụi chiếc kiệu thành tro.
Chiêu này khiến mọi người kinh ngạc, thực tế, xuất mã tiên có thể chính thức tu hành.
Phật đạo đều được.
Mãng Thiên Kiều và vài người khác giam giữ các quỷ khiêng kiệu và chỉ để lại một tên quay về báo tin.
Lần này tôi không phái Hoàng Cơ Linh theo dõi nữa.
Con thủy quỷ già đó dám tự xưng Hà Thần, lại là ở vùng sông lớn như sông Lương Thủy, chắc hẳn có đạo hạnh rất sâu.
Đi theo chắc chắn sẽ bị giữ lại.
Phía sau, giọng Trình Na lắp bắp vang lên.
"Cậu… Cậu vừa dùng bùa sao? Cậu không phải là người nhảy đồng sao? Sao lại biết cái này?"
Tôi đóng cửa ký túc xá, lấy chổi từ nhà vệ sinh ra quét tro bùa dưới đất rồi nhấn mạnh lại.
"Nói lại lần nữa."
"Tôi không nhảy đồng."
8
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ha-than-cuoi-vo/chuong-4.html.]
Tiếp đó tôi đi đến trước mặt Lữ Phương đang đờ đẫn gần như kẻ ngốc, búng tay một cái.
Lữ Phương như bừng tỉnh khỏi giấc mơ, đồng tử co lại rồi thở hổn hển.
Nước mắt rơi lã chã xuống đất, cô ta nức nở khóc lóc.
"Hu hu… Tôi… Tôi vừa thấy… Mình mặc hỉ phục đỏ bước vào… Chiếc kiệu đó."
"Bọn họ khiêng tôi đến một nơi rất xa lạ, trước đó có một con sông lớn, trong sông có một người đàn ông cũng mặc hỉ phục, cười và vẫy tay chào tôi."
"Tôi không dám đi nhưng tôi không thể tự chủ bản thân, tôi cảm thấy nếu mình đi thì nhất định sẽ không thể quay về được nữa."
Tôi vỗ nhẹ vào lưng cô ta để an ủi.
"Đừng sợ, tôi ở đây, hắn ta không mang cậu đi được đâu."
Lữ Phương nhào vào lòng tôi, khóc nức nở, nước mũi nước mắt dính đầy người tôi.
"Khương Phu… Tôi xin lỗi, tôi đáng lẽ nên nghe lời cậu, xin lỗi xin lỗi."
Tôi rút khăn giấy trên bàn lau mặt cho cô ta.
"Nếu thật sự cảm thấy có lỗi thì đợi chuyện này xong xuôi, đưa tôi thêm chút phí công là được rồi."
Tôi nghĩ đến điều gì đó rồi lại nói.
"À, còn phải có hai con vịt quay nữa, phải là của quán vịt quay Toàn Mỗ Đức."
Không còn cách nào khác, tôi còn nợ Hoàng Linh hai con gà nướng mà.
Sau khi Lữ Phương khóc xong thì ngủ thiếp đi trong vòng tay tôi nhưng giấc ngủ chẳng an ổn chút nào, lông mày cau chặt, miệng vẫn lầm bầm.
“Tôi… Tôi không đi…”
Tôi nhìn dáng vẻ cô ta như thế, cũng thấy khó chịu lắm.
Thực ra tâm địa Lữ Phương không xấu.
Chỉ là hơi có chút tính tiểu thư thôi. Một cô gái mới mười tám tuổi, dù thế nào cũng không nên chịu khổ thế này.
Tôi đã xin phép giáo chủ đường khẩu, phái hai vị tướng quân theo sát bảo vệ cô ta.
Sắc mặt Trình Na cũng tái nhợt. Dù cô ta không nhìn thấy những thứ đó nhưng cánh cửa ký túc xá đột ngột mở toang, sự bất thường của Lữ Phương và cả lá bùa tự bốc cháy của Khương Phu, tất cả đều khiến cô ta hiểu ra.
Chuyện này không phải hư cấu.
Lữ Phương ngủ trên giường của tôi. Để giải quyết chuyện này sớm nhất có thể, tôi định thức đêm vẽ bùa.
Tôi vừa nảy ra ý nghĩ đó, sau gáy bỗng bị vỗ một cái mạnh.
“Nói bao nhiêu lần rồi, thức khuya hại thận, tổn hao nguyên khí. Thận thuộc âm, âm dương mất cân bằng có hại cho tu hành. Mau đi ngủ ngay.”
Được rồi, nghe giọng này là biết ngay giáo chủ nóng tính của nhà tôi rồi.
--------------------------------------------------