Mẹ tôi lại bắt đầu lảm nhảm.
Tôi múc một miếng gà om vàng, gắp mấy miếng thịt nhiều cho vào cái bát không bên cạnh.
"Con biết rồi."
"Nhưng nếu thực sự có chuyện, con cũng sẽ không giấu giếm."
Mặc dù tôi còn chưa có nhiều bản lĩnh nhưng nếu thực sự gặp chuyện liên quan đến mạng người, tôi cũng sẽ không thờ ơ.
Mẹt ôi thấy bộ dạng cứng đầu như lừa của tôi thì lập tức ngồi dậy từ trên giường sưởi.
"Ôi… Con bé này."
"Con đợi về nhà mà xem, cái chổi lông gà mà không đánh cho con trụi lông thì coi như da con cứng lắm đấy."
Người phụ nữ hơi mập trong video cứ oang oang la lối nhưng sự lo lắng trong mắt bà thì không sao giấu được, lại còn cố chấp mạnh miệng.
"Giống hệt cái ông bố c.h.ế.t tiệt của con, chỉ giỏi tự mình rước việc vào thân, đúng là kiếp trước nợ nần gì các người rồi."
Sau khi cúp điện thoại, tôi chuẩn bị dọn dẹp hộp cơm đã ăn xong.
Đúng lúc này, cửa phòng bị đẩy mở, Trình Na xông vào.
Tức giận xông tới trước mặt tôi.
"Các người xem, tôi đã nói cô ta không phải người bình thường mà!"
"Khương Phu, cậu lại là một kẻ nhảy đồng!"
Phía sau cô ta còn có Lữ Phương và Hứa Tịnh, hai người cũng đang nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp.
Hy vọng tôi có thể đưa ra một lời giải thích.
"Tôi không nhảy đồng."
Tôi chậm rãi mở miệng giải thích.
"Đó là việc của võ đường, tôi là văn đường, chỉ xem bói chứ không nhảy thần."
Hứa Tịnh hơi ngạc nhiên.
"Trọng điểm là cái này sao?"
Hôm nay, Lữ Phương rất bất thường, bình thường cô ta hay ra vẻ ta đây, thích tìm sự chú ý nhất nhưng bây giờ lại im bặt.
Trình Na vẫn còn la lối ồn ào.
"Cứ nghĩ đến việc chúng ta sống cùng phòng với một thần côn, cả người tôi đều thấy ghê tởm! Tôi sẽ đi tố cáo cậu với phòng sinh viên!"
Cô ta vừa nói vừa đi ra ngoài, tay áo lại bị giữ lại.
Điều bất ngờ là người giữ cô ta không phải Hứa Tịnh mà là Lữ Phương.
Mặt cô ta hơi tái, khi nói chuyện môi còn run rẩy.
"Đừng đi…"
Có lẽ cô ta cảm thấy làm vậy có chút đột ngột nên cố gắng nặn ra một nụ cười.
"Đều là bạn cùng phòng, nếu cậu không muốn sống cùng cô ấy thì có thể dọn ra ngoài."
"Nhưng nếu cậu đi tố cáo, tôi sẽ coi như không có người bạn như cậu."
6
Cuối cùng Trình Na cũng không dám đi, cô ta không phải sợ mất người bạn này mà sợ không còn chân vàng để ôm.
Tôi vừa dọn bàn vừa nói với bọn họ.
"Tôi là một xuất mã tiên."
"Nghề của chúng tôi quả thật không được người ta ưa chuộng, đa số đều nghĩ chúng tôi có vấn đề thần kinh, là kẻ lừa bịp và chỉ vì muốn moi tiền."
"Nhưng tôi thì không, lời tôi nói là thật hay giả, các cậu có thể hỏi Lữ Phương. Cô ta biết rõ nhất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ha-than-cuoi-vo/chuong-3.html.]
Lữ Phương đột nhiên bị gọi tên, có hơi hoảng loạn.
"Tôi… Tôi không biết…"
Hôm nay cô ta trang điểm nhẹ nhưng cũng không che được quầng thâm dưới mắt.
Còn Lữ Phương trong mắt tôi, âm khí đã dâng từ lòng bàn chân lên đến tận đỉnh đầu.
Điều này rõ ràng không chỉ đơn thuần là bị quấy nhiễu, khả năng rất lớn là…
"Cậu có phải đã xảy ra quan hệ với nó không?"
Mặc dù là câu hỏi nghi vấn nhưng tôi rất khẳng định.
Lữ Phương cắn chặt môi rồi cúi gằm mặt xuống.
"Là… Là vậy."
"Nhưng tôi không tự nguyện! Là hắn ta! Không đúng! Tôi nhớ rõ ràng là tôi đi chơi với bạn trai mà! Đúng… Bạn trai."
Cô ta hoảng loạn lấy điện thoại ra rồi gọi đi, còn bật loa ngoài.
Ở đầu dây bên kia, Đinh Như Khoan nhẹ nhàng gọi cô ta.
"Sao vậy cục cưng?"
Lữ Phương cố giả vờ bình tĩnh, thăm dò hỏi.
"Như Khoan, tối qua anh… Ở đâu vậy?"
Đinh Như Khoan khó hiểu nói: "Tối qua anh ở ký túc xá mà cục cưng, em có nghe thấy gì sao?"
"Em đừng nghe bọn họ nói bậy, anh…"
Anh ta chưa kịp nói xong, Lữ Phương đã cúp điện thoại.
Mặt cô ta đầy nước mắt, gần như tuyệt vọng.
"Không… Không đúng, không phải như vậy."
Tôi muốn nói với cô ta rằng mọi chuyện chưa đến mức tồi tệ thế đâu.
Lữ Phương đột nhiên quay đầu lại, mắt trợn tròn, chăm chú nhìn chằm chằm vào cửa ký túc xá, không biết là khóc hay cười.
Miệng còn lẩm bẩm.
"Hắn ta đến rồi…"
"Hắn ta đến rồi!"
Một luồng gió lạnh đột nhiên nổi lên, cánh cửa phòng bị thổi mở ra.
Mấy tên phu kiệu mặc trang phục cổ xưa khiêng một chiếc kiệu bách tử màu đen đỏ bước vào.
Miệng còn vô cùng oai nghiêm hô lớn.
"Hà Thần cưới vợ…"
"Người không liên quan tránh ra…"
7
Theo tiếng hô vang lên, chiếc kiệu đó như có một lực hút, mê hoặc lòng người.
Sự kinh hãi vẫn còn đông cứng trên mặt Lữ Phương nhưng cô ta lại không thể kiểm soát được chân mình mà đi từng bước về phía trước.
Cô ta chưa đi được hai bước thì một bàn tay đã đặt trên vai cô ta.
Tôi giữ chặt cô ấy, trong mắt thoáng hiện lên một tia lạnh lẽo.
"Cút."
Trong giọng nói ấy ẩn chứa uy áp của người bề trên, khiến người ta không rét mà run.
--------------------------------------------------