Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hà Thần Cưới Vợ

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau đó chúng tôi phải thay thế thân, tiễn đi năm con quỷ, bà ấy lại cố gắng an ủi mẹ tôi.

"Mấy người cũng nghĩ thoáng ra đi, đây chính là số mệnh của con bé."

"Con bé sinh ra đã phải ăn chén cơm này."

Hai năm sau đó, tai ương trên người tôi càng không ngừng, có thể nói là vận suy người tàn.

May mắn thay, cuối cùng tôi cũng vượt qua được.

Không lâu sau kỳ thi đại học, tiên gia đã đánh cảm ứng cho tôi, lập đường thờ.

Có lẽ vì tôi còn nhỏ tuổi, tiên gia phía sau tôi cũng không vội vã ôm việc mà chỉ để tôi vừa đi học vừa trải nghiệm.

Sau đó, tôi mang theo đơn đường, bảo đỉnh và mọi thứ, rời khỏi Đông Bắc.

Đến Kinh Thành học đại học.

Nói ra thì đây là lần đầu tiên tôi làm việc sau khi lập đường.

4

Sáng hôm sau.

Lữ Phương tỉnh dậy từ trên giường tầng, đã phát ra tiếng gào thét chói tai.

"A…"

Các bạn cùng phòng đều bị đánh thức, trong ký túc xá vang lên tiếng chửi bới lầm bầm.

"Ai vậy? Sáng sớm đã la lối."

"Muốn c.h.ế.t à!"

Người nói câu này là Trình Na, tay sai trung thành nhất của Lữ Phương.

Cô ta thích nhất là nịnh nọt sau lưng Lữ Phương, nhờ đó mà moi được không ít đồ tốt từ cô ta.

Quả nhiên, sau khi thấy gương mặt ảm đạm của Lữ Phương, cô ta lại ngượng ngùng giải thích.

"Phương Phương, tôi không nói cậu đâu."

Lữ Phương không thèm để ý đến cô ta, chỉ tức giận cởi chiếc váy trên người ra rồi ném thẳng xuống đất.

Cô ta lớn tiếng chất vấn.

"Ai làm cái này?"

Chiếc váy liền thân quây n.g.ự.c màu trắng thêu hoa hồng phấn dính đầy bùn bẩn, còn vương vài cọng rong rêu.

Một mùi khó chịu lan tỏa, khiến Trình Na và Hứa Tịnh bịt mũi rồi đồng loạt lắc đầu lia lịa.

"Không phải tôi làm."

"Cũng không phải tôi làm."

Lữ Phương bực bội nhìn chằm chằm tôi.

Tôi thờ ơ phất tay: "Nhìn tôi làm gì? Cậu quên mình đã làm gì rồi sao?"

Tôi chỉ vào chiếc váy dưới đất.

"Thời tiết Kinh Thành gần đây nắng nóng, chất lượng nước trong ao trường rất tốt, hoàn toàn không có loại rong rêu này."

"Chỉ có con sông nhỏ bỏ hoang ở ngoại ô mới có thứ này nhưng chúng ta đang ở trung tâm thành phố, đi ngoại ô bằng taxi cũng mất hơn một tiếng, đi lại mất gần ba tiếng."

Đối diện với đôi mắt chứa đầy lửa giận của cô ta, tôi lạnh lùng hỏi.

"Tối qua cậu đã đi đâu?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ha-than-cuoi-vo/chuong-2.html.]

Câu hỏi ngược bất ngờ của tôi khiến cô ta sững sờ, Lữ Phương càng không vui nên mở miệng là cãi lại.

"Cậu quản tôi…"

"Ba mươi dặm về phía Tây Giao Kinh Thành, trước một ngôi miếu nhỏ bỏ hoang, phía trước miếu có một đoạn sông nhỏ."

Tôi nói một chữ, mặt cô ta lại tái đi một phần.

Tôi thấy cô ta như vậy thì biết mình đã nói đúng rồi.

Tối qua tuy con thủy quỷ đó đã chạy thoát nhưng tôi cũng không phải không thu được gì, tôi đã phái Hoàng Cơ Linh theo dõi.

Hoàng Cơ Linh đến nơi, đánh cảm ứng cho tôi một đoạn, trong não tôi chợt hiện lên một khung cảnh.

Đó là một vùng đất hoang vu không người, trong vòng vài dặm không có một hộ gia đình nào, chỉ có một tòa biệt thự cũ nát không người ở, trước cửa còn có một ngôi miếu nhỏ.

Phía trước ngôi miếu chính là một con sông nhỏ không dài, nước không sâu nhưng rất đục.

Còn con thủy quỷ đã chạy thoát đó, đang ngồi trong miếu ăn gà nướng.

Để không đánh rắn động cỏ, Hoàng Cơ Linh nén tức giận chạy về.

"Nó ăn ngon lành muốn chết, làm linh gia gia thèm nhỏ dãi, lát nữa ngươi phải mua cho linh gia gia một con. Không, hai con."

Tôi: "…"

5

Lữ Phương còn chưa nói gì, Trình Na đã bước ra trước rồi chỉ thẳng vào mặt tôi mà mắng.

"Cái con người Đông Bắc kia, tôi đã chướng mắt cô lâu lắm rồi."

"Ngày nào cũng thần thần bí bí, có bệnh thì đi bệnh viện đi, còn là sinh viên đại học nữa chứ, toàn nói bậy bạ."

Tôi cũng không tức giận.

Vốn dĩ mấy chuyện thế này nói ra, người ta cũng chưa chắc tin, còn cho là mình mê tín phong kiến.

Nhưng mà cũng đúng thôi, đối với người bình thường, không tin vào mấy thứ này mới là tốt nhất. Không có gì khiến người ta tin tưởng hơn màu đỏ.

Lữ Phương khẽ nhếch mép, muốn nói gì đó nhưng lại cứ do dự.

Cuối cùng Hứa Tịnh không chịu nổi, kéo Trình Na một cái.

"Thôi đi, mọi người đều là bạn cùng phòng, đừng nói quá lời."

Cô ta nói rồi lại nhìn tôi, vẻ mặt có chút khó xử.

"Khương Phu, cậu cũng vậy, đừng nói những lời này nữa, để người khác nghe thấy cũng không hay."

Tôi gật đầu tỏ vẻ hiểu, quay người đi rửa mặt.

Tối về ký túc xá, mẹ tôi gọi video đến.

Sau khi nói chuyện phiếm gia đình một hồi, sắc mặt mẹ tôi bỗng trở nên căng thẳng.

"Con ở một mình trong phòng hả?"

Tôi khẽ "ừm" một tiếng.

"Bạn cùng phòng đi ăn ở căn tin chưa về, chỉ có con thôi."

Lúc này, mẹ tôi mới thở phào nhẹ nhõm rồi hỏi tôi.

"Con đến trường rồi thì thờ đường đơn ở đâu rồi? Người trong ký túc xá không biết chuyện của con chứ?"

Tôi tháo túi đồ ăn ngoài rồi chậm rãi nói: "Con thuê một căn nhà bên ngoài rồi đặt thờ ở đó, mỗi tuần con đều đến thắp hương cúng bái."

"Con nghe lời mẹ, tuyệt đối đừng để ai biết con là một xuất mã tiên, bây giờ không chuộng mấy cái mê tín dị đoan đó đâu, kẻo lại bị tố cáo rồi bị đuổi học."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hà Thần Cưới Vợ
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...