Ngài phun ra một cột nước, liên tục rửa sạch hơn mười lần, cuối cùng khẽ hừ một tiếng.
“Thôi bỏ đi, bổn long không cần nữa.”
Cuối cùng, mảnh vảy đó vẫn ở lại trong cơ thể người phụ nữ, có luồng long khí này bảo vệ, cô ấy cũng có thể hồi phục nhanh hơn.
Tôi cúi người vái lạy bạch long.
“Đa tạ Long Thần ban ơn, cung tiễn Long Thần.”
Tôi tưởng mọi chuyện đã giải quyết xong, ngài cũng sẽ rời đi, nào ngờ bạch long ngẩng đầu, lỗ mũi hướng về phía chúng tôi.
“Ai nói bổn long muốn đi chứ? Ngươi…”
Bạch long chỉ vào tôi.
“Có gì ăn không?”
Tôi: “?”
Vì bị hạ đường huyết nhẹ, tôi luôn mang theo ít đồ ăn vặt, có kẹo toffee, bánh gạo tuyết.
Bạch long này là mũi chó sao? Xa thế này mà cũng ngửi thấy.
Bạch Long Vương trong ánh mắt kinh ngạc của chúng tôi, thoắt cái biến hóa, hóa thành một người đàn ông trẻ trung, thanh tú trong quần áo trắng.
Người đàn ông cầm lấy bánh gạo vị tuyết ăn ngon lành.
Hứa Tịnh lén kéo góc áo tôi.
“Đây thật sự là rồng trong truyền thuyết sao?”
Tôi: “…”
Đừng hỏi tôi, tôi cũng muốn biết.
14
Lần này tổng cộng giam giữ hơn một ngàn ba trăm con thủy quỷ, số lượng nhiều đến mức đáng kinh ngạc.
Các tiên gia đã về lại đường doanh, tôi ngồi bệt xuống đất, giơ tay niệm chú.
“Đệ tử Khương Phu xin Khương Môn Bảo Phủ Lão Bi Vương đăng khoa, hiện thân.”
Lão Bi Vương nhà tôi là cụ cố của tôi, từng là một vị tướng trấn giữ một phương, sau này xuống dưới lại được phong tướng, trấn giữ một cửa ải ở Thập Vạn Đại Sơn.
Dưới trướng cũng có không ít âm binh nhưng điều động cần thủ tục.
Cụ cố tôi cưỡi ngựa cao lớn, mang theo một đạo thủ lệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ha-than-cuoi-vo/chuong-9.html.]
“Tiểu Phu, con làm rất tốt.”
“Tiếp theo cứ giao cho ta đi.”
“Người đâu, giam giữ những quỷ vật này, đưa đến Thành Hoàng để chịu thẩm phán.”
Đây là quy trình bắt buộc phải đi qua, đến Thành Hoàng địa phương để đối chiếu thân phận, thẩm phán có tội ác hay không, nặng hay nhẹ, sau đó mới áp giải về Địa phủ để chịu phạt hoặc chờ đợi luân hồi.
Một nhóm âm binh áo giáp nặng nề bước vào, mang theo còng tay xiềng chân, giam giữ lũ quỷ tiến về miếu Thành Hoàng.
Bạch Long Vương ăn xong bánh gạo vị tuyết rồi nói với tôi.
“Ngươi về mua một cái long bài, nhớ là phải bằng ngọc rồi mang theo bên mình.”
Thôi xong, vị Long đại gia này bám dính lấy tôi rồi.
Trên đường về, Hứa Tịnh càng lúc càng tò mò về tôi.
“Mấy người xuất mã ở Đông Bắc các cậu, ai cũng lợi hại vậy sao?”
Lữ Phương cũng xán lại gần.
“Không phải người ta nói đạo sĩ và hòa thượng mới lợi hại nhất sao, còn bảo xuất mã tiên toàn là lừa đảo không à.”
Cô ta vội vã xua tay: “Tôi không nói cậu đâu nha Khương Phu, chúng tôi đã tận mắt chứng kiến bản lĩnh của cậu rồi.”
Tôi mỉm cười, không để tâm.
“Bây giờ đúng là thị trường hỗn loạn thật, đâu đâu cũng xuất mã tiên, rất khó phân biệt thật giả. Nhưng mà tôi làm việc thiện của tôi, còn hắn làm việc ác của hắn.”
“Đúng sai không nằm ở lời người nói.”
Lữ Phương nửa hiểu nửa không.
“Thế sao cậu còn biết cả đạo thuật nữa? Cậu không phải là xuất mã tiên sao?”
Tôi giải thích cho cô ta.
“Xuất mã và tu hành không mâu thuẫn, đệ tử xuất mã có chính duyên sẽ có ba vị sư phụ. Tiên sư sau lưng, sư phụ lập đường khẩu và sư phụ tu hành.”
“Tiên sư sau lưng chính là tiên gia của đường khẩu. Sư phụ lập đường khẩu là người lập đường khẩu xuất mã. Còn sư phụ tu hành có thể là đệ tử đạo giáo hay phật giáo.”
“Tôi nhớ con Hà… Thủy quỷ đó nói cậu dùng đạo pháp Mao Sơn, vậy sư phụ cậu là đệ tử Mao Sơn sao?” Cô ta lại hỏi.
Tôi gật đầu: “Đúng vậy, sư phụ tôi hiện đang ở chùa Bạch Vân, có cơ hội tôi sẽ dẫn cậu đến bái kiến.”
Lữ Phương xúc động gật đầu lia lịa, trong đầu đã hiện lên hình ảnh lão đạo sĩ tiên phong đạo cốt.
Hứa Tịnh vội giơ tay: “Tôi cũng muốn đi!”
--------------------------------------------------