“Đừng gọi vội, cô ấy không phải mang thai người đâu.”
Mặc dù trên người phụ nữ có nhiều vết m.á.u nhưng phần lớn không phải của cô ấy. Âm khí đen kịt bao quanh, xuyên qua bụng.
Tôi có thể thấy bên trong có một đứa bé đang dần thành hình và lớn lên, nhe răng nanh về phía tôi.
Một con quỷ bị Hoàng Cơ Linh giẫm dưới chân và cà nát hét lên.
“Đừng xen vào chuyện của người khác, đây là nương nương của Hà Thần chúng ta, trong bụng mang thai chủ tử. Nếu làm lỡ giờ sinh của nương nương thì Hà Thần đại nhân sẽ không tha cho các ngươi đâu.”
Hoàng Linh giẫm bẹp đầu nó bằng một cước.
“Im miệng! Ai cho ngươi nói hả?”
Lại là Hà Thần.
Mặt Hứa Tịnh rất khó coi.
“Người sống mang thai quỷ thai, thai này không thể giữ, nếu sinh ra, tuyệt đối còn khó đối phó hơn Hà Thần.”
Lữ Phương nghe thấy Hà Thần thì run lên bần bật như cái sàng.
“Vậy… Vậy phải làm sao?”
Người phụ nữ yếu ớt gần như sắp chết, môi không ngừng mấp máy.
“Giết… Giết tôi đi, tôi không muốn sinh ra nó.”
Tôi lấy chu sa và giấy vàng từ ba lô ra, khoanh chân ngồi xuống đất, tập trung vẽ một lá bùa an thai.
Tôi vẫy tay dán lên bụng người phụ nữ đang rỉ m.á.u rồi nhẹ nhàng an ủi cô ấy.
“Người sống trên đời này, nếu chưa đến cuối cùng thì vẫn phải cố gắng đấu tranh.”
“Cô hãy cố gắng sống sót, còn lại cứ giao cho tôi.”
Một lá bùa an thai được dán xuống, quỷ thai đang cố gắng bò ra ngoài bị giam giữ.
Bùa an thai chỉ an thai người, linh khí trong đó là thứ mà quỷ vật sợ hãi nhất.
Quỷ thai phải hút m.á.u thịt và sinh mệnh của người mẹ để sống, thai ra thì người chắc chắn chết.
Quỷ thai bị nhốt trong bụng không ra được thì há miệng, gào khóc.
“U oa oa oa…”
Tiếng khóc kinh động đến thủy quỷ trong sông Lương Thủy.
“Kẻ nào dám động đến con ta?”
Sát khí gần như hóa thành thực chất ập tới, mang theo mùi tanh nồng nặc.
Một con quỷ trung niên đội mũ địa chủ, mặc áo khoác dài đen đỏ bay tới.
Không nói một lời, năm ngón tay biến thành móng vuốt, bổ thẳng vào cổ họng tôi.
Tay tôi bấm Lôi Quyết, miệng nhanh chóng niệm chú.
“Ngũ Lôi sứ hóa thiên chân, ngô lệnh dữ nhữ hợp kỳ hình, Thái Thượng kim khẩu phó thụ ký, giáo ngô thân ngoại canh sinh thân. Thần binh hỏa cấp như luật lệnh.”
Tôi vừa niệm xong thì tia sét quấn quanh cơ thể tôi, khoảnh khắc bàn tay khô héo đó chạm vào da tôi.
Một tiếng “xẹt” vang lên, hắn ta bị sét đánh cháy đen, kinh hãi liên tục lùi lại.
“Ngươi chỉ là một xuất mã tiên nhỏ nhoi mà sao lại biết Mao Sơn pháp?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ha-than-cuoi-vo/chuong-7.html.]
Tôi cười khẩy, không trả lời.
Tôi lấy lệnh bài ra, lớn tiếng hô vang.
“Đệ tử Khương Phu, hôm nay thỉnh chúng tiên gia của Khương Môn Bảo Phủ rời núi.”
“Diệt thần.”
Theo tiếng nói dứt, trước mặt dần hiện ra vô số bóng dáng, cao thấp béo gầy, nam nữ đều có, đủ một trăm mấy.
Mãng Thiên Kiều và Thường Thiên Lượng trước đó cũng có mặt, người đứng đầu là giáo chủ Hồ Thiên Long khoác kim khôi giáp trụ, tay cầm lệnh kỳ màu xanh.
Phía sau, mấy vị đường chủ mỗi người cầm một lá lệnh kỳ màu vàng, trắng, đỏ, đen.
Giáo chủ Thiên Long kéo theo một ấn ngọc hình vuông.
“Hôm nay, Khương Môn Bảo Phủ phụng lệnh tổng đàn, đặc biệt rời núi.”
“Tru diệt Hà Thần của sông Lương Thủy, Triệu Phương Diêm.”
12
Không còn cách nào khác, đánh đ.ấ.m thế này vẫn phải thỉnh tiên gia.
Đạo pháp của tôi còn chưa thành thạo, đuổi quỷ trấn tà thì đủ nhưng g.i.ế.c quỷ thì chưa được.
Triệu Phương Diêm có thể được gọi là Hà Thần, dưới trướng chắc chắn cũng có tay sai.
Hắn ta vung tay một cái, vô số thủy quỷ bò lên từ bờ sông vô cùng dày đặc, nam nữ già trẻ đều có.
Dù tôi luôn thể hiện mình văn minh, cũng không nhịn được mà chửi tục.
“Mẹ nó, ngươi còn câu hồn nữa!”
Mặc dù những hồn ma c.h.ế.t oan rất khó nhập luân hồi nhưng Triệu Phương Diêm lại hại người, câu hồn luyện quỷ.
Hiến tế người sống, nuôi quỷ thai, câu hồn luyện quỷ.
Những tội danh này liệt kê ra, đủ cho hắn xuống mười tám tầng địa ngục trăm lần rồi.
Điều đáng kinh ngạc hơn là càng ngày càng có nhiều quỷ bò lên từ sông, tôi thậm chí có thể nhìn thấy những bộ xương trắng chất chồng dưới mặt nước.
Có tới hơn một nghìn bộ!
Tôi quay sang nói với Hứa Tịnh: “Bảo vệ tốt Lữ Phương.”
Sau đó, tôi rút thanh kiếm đeo sau lưng ra, xông vào đám quỷ để chiến đấu cùng các tiên gia.
Hứa Tịnh đeo mặt nạ, miệng ngâm xướng, chiến kỳ sau lưng không gió mà dựng đứng, mặt nạ trắng dường như dán chặt vào khuôn mặt cô ấy.
Càng khiến cô ấy trông không giống người mà giống một vị thần tướng.
Cô ấy bước chân Cương Bộ, vung vẩy lệnh kỳ trong tay, xua tan không ít quỷ quái muốn tiếp cận.
Lữ Phương nắm chặt bùa trong tay, dắt người phụ nữ mang thai trốn sau lưng Hứa Tịnh, run rẩy tự an ủi mình.
“Đừng sợ, Lữ Phương cậu không được sợ hãi, Khương Phu đã nói rồi, càng sợ thì dương khí càng yếu, chúng sẽ thừa cơ mà vào.”
“Không sợ… Không sợ, có nhiều tiên gia như vậy ở đây…”
Bảo kiếm của giáo chủ Thiên Long c.h.é.m về phía Triệu Phương Diêm, kiếm khí lồng lộng cuốn theo một vùng cỏ hoang.
“Nơi này đã trở thành sát địa, không thể ở lâu, tốc chiến tốc thắng.”
Tôi vung kiếm đánh bay một con quỷ, các tiên gia cũng dần tụ tập, xếp thành trận hình.
--------------------------------------------------