Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hai Mặt của Ánh Trăng

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1

Ta chỉ nhớ khi thả diều, chẳng may trượt chân rơi xuống hồ.

Tỉnh lại thì đã chẳng thấy phụ thân, mẫu thân và ca ca đâu nữa.

Thay vào đó là một bà lão, miệng không ngừng gọi ta là “nương nương”.

"Ta mới mười hai tuổi, còn chưa xuất giá, sao có thể làm nương nương được chứ!"

Tuổi ta còn chưa tới lượt vào cung tuyển tú, lẽ nào lại là phi tần trong cung?

Chỉ thấy bà lão kia sững sờ như hóa đá, sau đó hoảng hốt chạy ra ngoài gọi Thái y.

Thái y...

Lúc này đến lượt ta ngây người.

Ta rụt rè nhìn vị tỷ tỷ đứng bên cạnh, mắt sưng vù như quả hạch đào, khẽ hỏi: "Ta là ai?"

Nàng “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống, làm ta giật nảy mình.

"Nương nương, người là Hoàng hậu!"

"Năm nay người đã hai mươi hai tuổi, là người năm năm trước nhập cung."

"Nương nương, người quên thật rồi sao?"

Vừa nói, nước mắt nàng đã lã chã tuôn rơi.

Mười bảy tuổi…

Đó vốn là năm ta nên gả cho người.

Người đính ước cùng ta là trưởng tử của Trấn Quốc Đại tướng quân – Tạ Trục Lăng.

Tạ gia trung quân ái quốc, tuyệt chẳng thể làm chuyện mưu phản.

Người ngồi trên ngai vàng tuyệt đối không thể là Tạ Trục Lăng.

Huống chi, vị hoàng đế trong ký ức của ta lại là một lão nhân còn lớn tuổi hơn cả phụ thân ta…

Ta gom hết dũng khí, lại hỏi: "Hiện nay, ai là hoàng đế?"

"Nô tỳ thân phận hèn mọn, không dám trực xưng danh húy của thánh thượng."

"Hoàng thượng là lục hoàng tử của tiên đế, từng được phong là Thuần vương điện hạ."

Thuần vương Tiêu Dương...

Ký ức mà ta không muốn chạm đến, chợt cuồn cuộn trỗi dậy.

Năm đó, ta theo ca ca vào trường săn dự thu yến.

Ca ca thấy ta còn nhỏ, liền bỏ ta lại một mình rồi đi săn hồ ly.

Ta tìm một bãi đất trống để thả diều, chẳng ngờ dây đứt, diều rơi.

Ngẩng đầu lên, ta trông thấy có người rơi từ vách đá xuống.

Nhìn lên cao hơn, vách đá ấy có một người đang đứng.

Sáng sớm hôm ấy, ca ca còn chỉ ta nhận mặt người.

Kẻ kia, chính là lục hoàng tử Tiêu Dương.

Về sau ta mới hay, thất hoàng tử do hoàng hậu sinh ra bị ngã xuống vực mà mất mạng.

Đêm đó, ta hoảng sợ đến mức sốt cao không lui.

Ca ca vội đưa ta về phủ trong đêm.

Ta đem chuyện này kể lại cho phụ mẫu.

Phụ thân lại chỉ nói với ta:

"Loan Loan, chuyện này liên quan đến sự sống còn của Triệu phủ, tuyệt đối không được nhắc đến lần nữa."

2

Khi hoàn hồn lại, cả người ta đã toát đầy mồ hôi lạnh.

Mẫu thân nói, ấy là do bị kinh sợ quá mức.

"Nương nương làm sao vậy?"

Tỷ tỷ kia nghiêng người tới, giúp ta lau mồ hôi.

"Rõ ràng là lỗi của Lưu quý phi, chính nàng ta hại người sảy thai, thế mà Hoàng thượng lại chỉ nghe lời nàng ta một phía, còn trách nương nương không cẩn thận."

"Nương nương, giờ phải làm sao mới được đây."

Ta có phần nghi hoặc, rõ ràng là ta bị thương, cớ sao nàng ấy lại khóc còn thương tâm hơn cả ta?

Có lẽ là bởi ta thực sự rất sợ Tiêu Dương.

Nghe đến đây, trong lòng lại có đôi phần may mắn.

Cung nữ tỷ tỷ nói với ta rất nhiều điều.

Nàng bảo tên mình là Xuân Tụ, chữ “xuân” trong mùa xuân, chữ “tụ” trong liễu tụ.

Xuân Tụ là người bạn đầu tiên ta kết giao trong cung.

Tính ra, chúng ta còn nhập cung cùng một năm.

Tiêu Dương vốn chẳng ưa gì ta.

Hắn có một vị Quý phi họ Lưu, là người cùng hắn trải qua hoạn nạn.

Mỗi lần ta cùng Quý phi sinh điều tranh chấp, hắn luôn thiên vị nàng ta.

Lần này cũng chẳng khác gì.

"Không sao, ta không buồn đâu, ngươi cũng chớ khóc nữa."

Ta bắt chước mẫu thân thường hay dỗ dành ta, đưa tay lau nước mắt cho nàng.

Nói không buồn là thật, bởi mỗi lần nhìn thấy Tiêu Dương, lòng ta liền sợ hãi.

"Nương nương."

Ma ma họ Lâm dẫn theo Thái y trở lại.

Xuân Tụ nói, bà ấy họ Lâm, đã ở trong cung nhiều năm.

Còn nói, kỳ thực bà ta là người do Tiêu Dương phái đến để giám sát ta.

Tiêu Dương, sợ ta làm điều bất chính sao?

Nhưng ta dù có tệ đến đâu, cũng sẽ không bao giờ hại huynh trưởng của mình.

Ta khẽ lắc đầu với vị Thái y kia.

Ta không cần Thái y, ta sợ uống thuốc nhất.

"Lâm ma ma, ngươi thay ta nói với Tiêu… Hoàng thượng rằng, nếu hắn đã không thích ta, cũng chẳng trân trọng ta, chi bằng để ta hồi phủ."

3

Vừa dứt lời, bọn họ đồng loạt quỳ rạp xuống đất.

Đặc biệt là Lâm ma ma, còn khuyên ta nên suy nghĩ kỹ càng.

Nghĩ cái gì mà nghĩ?

Một là, Tiêu Dương vốn là kẻ sát nhân tàn bạo.

Hai là, ta đã sớm có hôn ước.

Ba là, hắn căn bản không thích ta.

Ba điều ấy, điều nào cũng khiến ta nhất định phải rời cung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hai-mat-cua-anh-trang/chuong-1.html.]

"Ngươi cứ nói với hắn, cái ngôi Hoàng hậu này, ta không làm nữa."

"Nếu hắn đã yêu thích Lưu thị, thì để Lưu thị làm Hoàng hậu đi."

Hoàng cung này thật trống trải.

Lạnh lẽo âm u, ta không thích chút nào.

Không có ca ca, không có phụ thân, mẫu thân, lại còn bị người ta ức hiếp, thật uất ức.

Ta không uống thuốc, cũng chẳng chịu dùng bữa.

Bắt chước mẫu thân khi khiển trách hạ nhân, ta ra lệnh cho Lâm ma ma thay ta truyền lời tới Tiêu Dương.

Hắn chắc chắn sẽ đồng ý thôi, dù gì hắn cũng chẳng thương ta.

Lâm ma ma đi rất lâu, lâu đến nỗi ta thiếp đi lúc nào không hay.

Trong mộng, ta vẫn còn ở tại Tạ phủ.

Ca ca lại bắt nạt ta, cướp mất con diều mới mua.

May mà Tạ Trục Lăng võ công cao hơn ca ca, cướp diều lại giúp ta.

Ca ca tức giận không thôi, lớn tiếng đòi Tạ Trục Lăng cưới ta ngay trong ngày.

Ta xấu hổ đỏ cả mặt, chạy đi méc mẫu thân, khiến ca ca lại bị mắng một trận.

"Tạ Trục Lăng, chàng phải nhớ rằng chàng đã hứa cưới ta đấy…"

Câu nói còn chưa dứt, ta đã giật mình tỉnh giấc.

Vẫn là màn trướng xa lạ kia, hoa lệ mà lạnh lẽo.

Lâm ma ma và Xuân Tụ đều sững sờ, nhìn nhau mà chẳng biết nên phản ứng ra sao.

"Nương nương, lời như thế không thể nói thêm lần nữa."

"Hôm qua Hoàng thượng nghe được, đã nổi giận lôi đình. Chuyện rời cung, xin nương nương chớ nhắc lại."

Lâm ma ma nói, ngữ khí nghiêm khắc, không khác gì phụ thân ta thuở trước.

Nhưng ta chẳng hiểu, Tiêu Dương có gì đáng để nổi giận?

Kẻ chịu ấm ức chẳng phải là ta sao?

4

Tục ngữ có câu, Phật cũng có lúc nổi giận.

Ta không nhịn được nữa, liền bảo Xuân Tụ thay y phục cho ta, muốn đi tìm Tiêu Dương lý luận một phen.

Tuy ta sợ hắn, nhưng càng sợ bị nhốt mãi trong cung.

Ta từng nghe kể nhiều chuyện trong hậu viện, những nữ nhân không được phu quân yêu thương, đa phần đều sống chẳng ra gì.

Thậm chí đến lúc c.h.ế.t cũng cô độc lạnh lẽo, không ai nhớ đến tên họ.

Ta không muốn trở thành một người như vậy.

Ta vẫn còn muốn chạy đi hỏi Tạ Trục Lăng vì sao không giữ lời hứa.

Ngay khi ta gom đủ can đảm, chuẩn bị bước ra khỏi tẩm điện, thì Tiêu Dương xuất hiện.

Nghe động tĩnh, hình như Lưu Quý phi cũng đến.

Lòng ta chợt rối như tơ vò, n.g.ự.c phập phồng bất ổn, hai tay siết chặt.

Tạ Trục Lăng từng nói, hai quân giao chiến, trước tiên phải vững lòng.

Loan Loan, ngươi không được thua.

Thế nhưng, ngay khi ta bị Xuân Tụ kéo quỳ xuống rồi lại đỡ dậy, người mà ta nhìn thấy lại là khuôn mặt của Lưu Ninh Nguyệt.

Nàng cũng trưởng thành rồi.

So với năm xưa còn đẹp hơn nhiều.

Xuân Tụ đã lừa ta.

Lưu Quý phi đâu phải người xấu.

Ninh Nguyệt là bằng hữu tốt của ta.

Hai nhà chúng ta giao hảo từ lâu, ta và nàng lớn lên cùng nhau.

Tên nhỏ của nàng là Viên Viên, còn ta thì gọi là Loan Loan.

Chúng ta giống như hai mặt của vầng trăng, khác biệt nhưng thấu hiểu nhau nhất.

Sống mũi ta cay xè, đành nhận thua trước.

Nước mắt tuôn rơi không ngừng, khiến mọi người đều giật mình kinh hãi.

"Hoàng hậu bày ra điệu bộ này là muốn diễn cho ai xem đây?"

Một tiếng quát lạnh lẽo vang lên, khiến ta run b.ắ.n cả người.

Nước mắt chảy dài qua gò má, bóng người trước mặt cũng dần rõ ràng.

Là một gương mặt âm trầm đến cực điểm, hệt như Diêm Vương trong lời kể chuyện.

Tiêu Dương so với trong ký ức của ta lại càng đáng sợ hơn.

Ta vội trốn sau lưng Viên Viên, nức nở: "Viên Viên, ta sợ quá…"

5

Ta nhát gan, còn Viên Viên từ nhỏ đã rất dũng cảm.

Tỷ như bây giờ, nàng có thể đối mặt với Tiêu Dương mà thần sắc vẫn bình thản như thường.

Còn ta... chỉ có thể co ro nép sau lưng nàng mà run rẩy.

Trước khi bão tố ập đến, trời thường đầy mây đen, y như gương mặt của Tiêu Dương lúc này.

Chưa đợi hắn mở miệng, Lâm ma ma đang quỳ dưới đất đã lên tiếng trước:

"Bệ hạ, nương nương người bị thương ở đầu, hiện tại chỉ nhớ mình mới mười hai tuổi."

Lâm ma ma dập trán sát đất, thân mình run lên như cầy sấy.

Sắc mặt Tiêu Dương trở nên quái dị, hắn vòng qua Viên Viên, muốn nhìn ta.

Ta sợ đến nỗi cứ kéo tay Viên Viên xoay vòng vòng, xoay mấy vòng rồi, sắc mặt hắn càng khó coi hơn.

"Hoàng hậu thật sự mất trí hay không, truyền Thái y tới khám là biết ngay."

Viên Viên quả không hổ là Viên Viên.

Hồng Trần Vô Định

Nàng vừa cất tiếng, Tiêu Dương liền trấn tĩnh lại, giống hệt một con mèo vừa được vuốt xuôi lông.

Ta sợ mèo nhất.

Nhưng kỳ lạ là, Viên Viên đối với ta cũng lạnh nhạt vô cùng.

Chẳng lẽ đúng như Xuân Tụ nói, quan hệ giữa ta và nàng chẳng được tốt?

Nhất định có điều gì đó hiểu lầm.

Mẫu thân từng dặn, giữa phu thê nếu có chuyện gì cũng phải nói cho rõ ràng, bằng không hiểu lầm sẽ ngày một chất chồng, cuối cùng chỉ còn lại oán hận.

Ta nghĩ, bằng hữu cũng nên như thế.

Trước khi Thái y tới, Viên Viên kéo ta vào trong tẩm điện.

Tiếng cửa đóng mạnh khiến tim ta run lên từng hồi.

"Hoàng hậu nương nương đây là muốn diễn trò gì nữa?"

Nàng hất tay ta ra, giọng nói cũng lạnh như băng.

"Viên Viên, sao ngươi cũng gọi ta là Hoàng hậu nương nương như bọn họ?"

"Ta đâu muốn làm Hoàng hậu nương nương, ta chỉ muốn xuất cung, ta muốn về nhà."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hai Mặt của Ánh Trăng
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...