Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hai Mặt của Ánh Trăng

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nực cười nhất là, tẩm điện của Tiêu Dương nằm ngay giữa nàng và Quý phi, nhưng lần nào nàng cũng cố tình đi vòng.

Vết mực son đỏ loang ra trên tờ tấu chương khi Lâm ma ma nói rằng Triệu Ngữ Mi lại lần nữa lén đổ thuốc.

"Lần thứ mấy rồi?"

Tiêu Dương không nhận ra trong giọng nói của mình đã lộ ra vẻ sốt ruột.

"Lần thứ năm." Lâm ma ma cúi đầu đáp.

"Vậy thì thuốc còn hiệu nghiệm được nữa sao?"

"Chỉ một đứa trẻ thôi mà cũng trông không xong?"

Lửa giận lúc này còn lớn hơn cả lần đầu nghe tin Hoàng hậu muốn rời cung.

Lâm ma ma đã sớm quỳ rạp xuống, cố gắng biện bạch:

"Nô tỳ cũng không ngờ mọi chuyện lại khó khăn đến thế."

Hồng Trần Vô Định

"Có lẽ... nên để Quý phi nương nương khuyên nhủ Hoàng hậu nương nương, sẽ đỡ hơn chăng."

Lâm ma ma cắn răng mà nói.

Cả cung đều biết, Lưu Quý phi là người mà Hoàng thượng sủng ái nhất.

Mà từ trước đến nay, Hoàng hậu và Quý phi vẫn luôn như nước với lửa, tranh đấu không ngừng.

Nhưng nay, xem ra đó lại là cách duy nhất.

"Quý phi vừa mới tiếp quản việc hậu cung, cần gì để nàng ấy bận lòng vì chuyện nhỏ nhặt này."

"Hoàng hậu uống thuốc vào giờ nào, trẫm tự mình tới xem một chuyến."

8

"Nương nương, thuốc này người thực sự không uống lấy một ngụm sao?"

"Không uống, đắng lắm."

"Ta không muốn trở lại thành người khiến Viên Viên chán ghét, càng không muốn phải đối mặt với Tiêu Dương."

"Nương nương, Lưu Quý phi thật sự không phải người tốt..."

"Chính vì có nàng ta, nên Hoàng thượng mới không thấy được tấm lòng của người."

"Rõ ràng người đã hết lòng vì Hoàng thượng như vậy..."

"Đủ rồi, Xuân Tụ, ngươi không được nói xấu Viên Viên!"

"Ta không thích Tiêu Dương, ta ghét hắn nhất!"

"Trông hắn thật đáng sợ, vẫn đáng sợ như xưa... hừ..."

……

Tiêu Dương cứ thế đứng ngoài cửa, lặng lẽ nhìn bóng người phản chiếu trên ô cửa sổ, theo tiếng thở dài mà khẽ run rẩy.

Hắn cúi đầu, khẽ bật cười không thành tiếng.

Ngay chính hắn cũng không rõ mình nên bất đắc dĩ hay nên giận dữ.

Trước kia hắn đáng sợ đến vậy sao?

Nàng rõ ràng từng gặp hắn, vậy mà lại cố tình chối bỏ.

Đang định đẩy cửa bước vào, bỗng nghe trong phòng lại có tiếng vọng ra:

"Ây da, Xuân Tụ, ngươi sợ cái gì chứ?"

"Chẳng lẽ hắn lại biến thái đến mức đi nghe lén ta nói chuyện sao?"

"Ngươi chẳng phải từng bảo hắn luôn lạnh nhạt với ta ư? Làm sao có khả năng đến tìm ta?"

Tay đã đặt trên cửa, nhưng cuối cùng lại không đẩy vào.

Nàng nói đúng.

Hắn vốn không thích nàng.

Lúc nào cũng cúi đầu thuận theo, bám lấy hắn để lấy lòng.

Thủ đoạn thì rập khuôn máy móc, cứng nhắc nhàm chán.

Quan trọng nhất là, việc lập nàng làm Hoàng hậu vốn không phải là điều hắn mong muốn.

Lâm ma ma bên cạnh không dám thở mạnh, tim đã sớm treo lơ lửng.

"Ngươi đi sắc thêm một bát thuốc khác."

"Nói với Hoàng hậu, nếu còn bị phát hiện đổ thuốc, thì cung nữ hầu hạ nàng sẽ bị đánh mười trượng."

Tiêu Dương không hiểu nổi vì sao hôm nay mình lại đến đây.

Phải rồi, hắn vốn chẳng thích Hoàng hậu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hai-mat-cua-anh-trang/chuong-3.html.]

Chỉ là muốn nàng ngoan ngoãn uống thuốc thôi, thủ đoạn hắn có thừa.

"Tuân chỉ."

Lâm ma ma vội đáp, ánh mắt đầy lo lắng nhìn về phía trong điện, lại thấy Tiêu Dương đã quay lưng bước đi, không hề ngoảnh lại.

9

Ta cảm thấy Tiêu Dương muốn g.i.ế.c ta.

Những thứ đó căn bản không phải là thuốc trị chứng mất trí nhớ.

Sau khi uống vào, đầu ta choáng váng, rơi vào một giấc mộng rất dài.

Trong mộng, ta trở về ngày thu săn năm ấy, lúc cánh diều rơi xuống vực sâu.

Có người cũng ngã xuống, cùng cánh diều rơi xuống vực sâu.

Ngẩng đầu nhìn lên, Tiêu Dương đang dõi mắt về phía ta.

Hắn cau mày, quai hàm căng cứng, giống hệt lúc ta lần đầu gặp hắn sau khi thành nữ tử hai mươi hai tuổi.

Trong mơ hồ, người ngã xuống chẳng phải là thất hoàng tử, mà lại biến thành Viên Viên.

Quay đầu nhìn lại, phụ thân, mẫu thân và ca ca đều bị trói dưới chân Tiêu Dương.

"Nếu còn không chịu uống thuốc, bọn họ đều phải chết."

Rõ ràng khoảng cách giữa hắn và ta rất xa, vậy mà ta nghe rõ từng lời từng chữ.

"Không được!"

"Không được......"

Ta giật mình mở mắt, nước mắt làm nhòe tất cả mọi thứ, chỉ lờ mờ nhận ra một bóng hình quen thuộc.

"Viên Viên, ngươi không sao chứ?"

Ta ôm chặt lấy nàng, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Trước kia Viên Viên thường trách ta yếu đuối, lúc nào cũng khóc.

Nhưng ta thực sự sợ hãi quá rồi.

"Ta thì có thể có chuyện gì?"

Nàng thở dài bất đắc dĩ.

"Ngược lại là ngươi, làm chúng ta sợ gần chết."

Vừa nói, nàng vừa nhẹ nhàng đẩy ta ra.

Lòng bàn tay đặt lên trán ta, hệt như mẫu thân ngày trước.

"Cuối cùng cũng hạ sốt rồi."

Sắc mặt Viên Viên thả lỏng, nở nụ cười.

Từ khi chúng ta gặp lại, đây là lần đầu tiên nàng cười với ta.

Vẫn đẹp như xưa.

Không, là còn đẹp hơn trước.

Ta cũng bật cười, bởi vì Viên Viên rốt cuộc cũng không còn giận ta nữa.

Lúc ta vừa nhận ra nơi mình đang ở không phải tẩm điện quen thuộc, ta cũng thấy Tiêu Dương.

Hắn vẫn y như trong mộng, nét mặt âm u, đáng sợ.

"Ngươi... bệ hạ sao lại ở đây?"

Ta sợ hắn sẽ trách phạt Viên Viên vì ta không nghe lời.

Cũng sợ giấc mộng kia thành sự thật.

Tiêu Dương bật cười lạnh một tiếng, từ từ tiến đến gần.

"Hoàng hậu, nơi này là tẩm điện của Quý phi."

"Nàng nói xem, trẫm vì sao lại ở đây?"

"Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương đã mất trí nhớ, ngài cần gì phải nói những lời như vậy với nàng ấy?"

Viên Viên lên tiếng cắt ngang lời Tiêu Dương, giọng điệu ôn nhu vô cùng.

Khác hẳn với nàng thuở trước.

"Hoàng hậu vừa lui sốt, đêm qua lại bị dầm mưa."

"Nếu giờ lại đưa về, chỉ sợ sẽ nhiễm phong hàn."

"Vài ngày nữa là đến yến tiệc Trung thu, nếu Hoàng hậu vắng mặt, e rằng sẽ khiến người ngoài dị nghị."

Lời Viên Viên nói, ta nghe không hiểu lắm.

Có lẽ Tiêu Dương cũng không hiểu, nên mới tức giận bỏ đi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hai Mặt của Ánh Trăng
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...