Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hai Mặt của Ánh Trăng

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Viên Viên bật cười lạnh một tiếng:

"Ngươi không thấy lúc này mới nói những lời ấy, đã quá muộn rồi sao?"

"Triệu Ngữ Mi, năm đó chẳng phải chính ngươi một mực đòi nhập cung, tranh ngôi vị Hoàng hậu với ta sao?"

"Sao có thể như vậy?"

Ta vội vàng lắc đầu.

"Ta đâu có muốn làm hoàng hậu, ta không thích Tiêu Dương."

"Viên Viên, ta sợ hắn. Hắn là kẻ vô cùng đáng sợ."

Ta cùng Viên Viên từng chuyện trò không giấu điều gì, từ y phục trang sức đến những chuyện nhà lặt vặt.

Chỉ riêng việc liên quan đến Tiêu Dương, là điều ta đã giấu nàng.

Bởi phụ thân từng nói, chuyện này một khi lộ ra, tất sẽ rước họa sát thân.

Ta không muốn cả nhà Viên Viên gặp chuyện.

"Người đáng sợ chính là ngươi đó."

Viên Viên vẫn rất tức giận.

"Ta từng tin ngươi nhất, thế mà ngươi lại đối xử với ta như vậy."

"Triệu Ngữ Mi, từ ngày ngươi bước chân vào cung, ta và ngươi đã là kẻ thù."

Ta chưa từng thấy Viên Viên như thế, có chút đáng sợ, khiến người ta không dám đến gần.

"Viên Viên, ta không rõ vì sao chúng ta lại trở thành như vậy, nhưng ta sẽ không..."

"Bây giờ ngươi đã biết rồi."

Nàng cắt ngang lời ta.

"Đừng gọi ta là Viên Viên nữa, ta nghe mà thấy buồn nôn."

Dứt lời, nàng quay lưng bước đi, không ngoảnh đầu lại.

Hồng Trần Vô Định

Cửa tẩm điện vẫn mở rộng, ta nhìn theo bóng nàng đi về phía Tiêu Dương.

Trên mặt mát lạnh, đưa tay sờ mới biết nước mắt đã rơi.

6

Sau khi Viên Viên rời đi, Tiêu Dương liền cho truyền Thái y vào bắt mạch cho ta.

Có lẽ giống như Viên Viên, hắn cũng cho rằng ta đang giả vờ mất trí.

"Nàng do thân thể yếu nhược nên mới không giữ được thai, chẳng liên quan gì tới Quý phi."

"Nếu có oán hận, thì cứ hướng về trẫm mà trút."

Hắn nói mấy lời kỳ quặc khó hiểu.

"Ta biết mà, Viên Viên sẽ không hại ta."

Ta phản bác hắn, trừng mắt một cái rồi lại rụt đầu về.

Thật đáng sợ, chẳng hiểu nổi Viên Viên sao lại thích người như hắn.

Lão Thái y rút tay về, rồi lại vuốt chòm râu bạc.

"Nương nương trong đầu còn tụ m.á.u bầm chưa tan, nên mới dẫn đến tình trạng mất trí nhớ tạm thời."

Tiêu Dương tỏ vẻ kinh ngạc, còn quay đầu lại nhìn ta.

Ánh mắt cứ thế dừng lại trên người ta, khiến lòng ta như bị thiêu đốt.

"Thấy chưa, ta không lừa gạt ai cả."

"Ta muốn rời khỏi hoàng cung, ta không thích nơi này. Nếu bệ hạ đã không yêu thương ta, sao còn phải cưỡng ép ta ở lại?"

Ta lấy hết dũng khí nhìn thẳng vào mắt hắn, lại phát hiện hắn còn kinh ngạc hơn khi nãy.

"Hoàng hậu chẳng bằng hỏi lại chính mình hiện giờ, nếu thật sự muốn xuất cung, vì sao lại mang thai long chủng của trẫm?"

Tiêu Dương nheo mắt lại, cười lạnh hỏi ngược.

"Vậy là đứa trẻ của chúng ta đã không còn nữa."

Ta theo bản năng đưa tay áp vào bụng mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hai-mat-cua-anh-trang/chuong-2.html.]

Mẫu thân từng nói, khi ta và ca ca chưa ra đời, chúng ta đã cùng sống trong bụng bà.

Lúc ta ở trong đó, rất nghịch ngợm, khiến mẫu thân nôn mửa, ăn uống chẳng vô.

Phụ thân rất xót xa, thậm chí từng nghĩ tới việc không để ta ra đời.

Ta nhìn vào ánh mắt nghi hoặc của Tiêu Dương, kể lại cho hắn điều mẫu thân từng nói:

"Những đứa trẻ không được cha mẹ mong chờ, sẽ chẳng muốn đến thế gian này."

"Đứa trẻ này không phải do Viên Viên hại, mà là tự nó rời đi."

"Nói nhăng nói cuội."

Tiêu Dương phản bác ta.

Hắn còn nói, hiện tại ta mất trí nhớ, không thể quản lý hậu cung, lại càng không thích hợp xuất hiện trong yến tiệc triều đình để người khác chê cười.

Vì vậy, hắn bảo ta giao lại Phượng ấn cho Viên Viên, để nàng tạm thay ta chủ trì cung yến cho đến khi ta khôi phục lại ký ức.

"Tốt quá rồi!"

Ta vừa nói vừa mở tủ, lấy Phượng ấn giao cho Xuân Tụ, dặn nàng nhất định phải mang đến tận tay Viên Viên.

"Nếu Viên Viên có thể làm Hoàng hậu, thì hay biết mấy."

Chắc hẳn khi ấy nàng sẽ không giận ta nữa.

"Trước năm mười hai tuổi của nàng, trẫm từng gặp nàng sao?"

Chẳng biết Tiêu Dương đã đứng sau lưng ta từ lúc nào, khiến ta giật mình.

Cả người va vào tủ, đau đến mức nhất thời chẳng kịp phản ứng.

Một lúc sau, ta mới nhớ ra mình chưa trả lời hắn.

"Chưa…"

Dù có gặp, cũng chỉ có thể nói là chưa gặp.

"Vậy tại sao nàng lại sợ trẫm đến thế?"

7

"Đột nhiên phải gả cho một nam nhân lớn hơn mình nhiều như vậy, chẳng lẽ không đáng sợ sao?"

Tiêu Dương nhìn thấy Triệu Ngữ Mi trừng mắt với hắn một cái, sau đó như bị dọa, vội nấp sau lưng cung nữ.

Ánh mắt láo liên, vừa nhìn đã biết là đang nói dối.

Thế nhưng vẻ chán ghét trong giọng nói lại chẳng phải là giả.

Không chút tâm cơ, đơn thuần tựa như tờ giấy trắng.

Tiêu Dương lúc này mới thật sự tin rằng nàng đã mất trí nhớ.

Nhưng hắn cũng chỉ mới hai mươi sáu tuổi, chẳng qua chỉ lớn hơn nàng bốn tuổi.

Nếu tính theo độ tuổi trong trí nhớ hiện tại của nàng, thì quả thật hắn đã lớn hơn nàng hơn cả một giáp.

"Bệ hạ, nương nương mất trí nhớ nên lời nói hồ đồ, xin bệ hạ thứ tội."

Lâm ma ma sợ hắn lại nổi giận, kéo Triệu Ngữ Mi quỳ xuống.

Bà ta thi thoảng ngẩng đầu lén nhìn sắc mặt hắn, rồi lại vội vàng cúi xuống đầy dè chừng.

Thôi đi, so đo với một đứa trẻ thì được gì chứ.

Tiêu Dương tự nhủ như vậy.

"Đứng lên đi, trước khi Hoàng hậu khôi phục ký ức, trẫm sẽ không truy cứu lời nói của nàng."

"Nhưng chuyện xuất cung, tuyệt đối không thể."

"Tại sao lại..."

Triệu Ngữ Mi bất mãn mở miệng, nhưng vừa đối diện ánh mắt của hắn, giọng nói liền nhỏ dần.

Tiêu Dương không đáp, dù sao nàng cũng sẽ sớm nhớ lại.

Mấy ngày sau đó, Lâm ma ma như thường lệ đến báo lại hành tung của Triệu Ngữ Mi.

Nàng không còn quanh quẩn bên hắn mỗi ngày nữa.

Ngoài chuyện nghĩ cách đổ thuốc đi, nàng thường hay chạy tới cung của Quý phi.

Thứ mang theo phần lớn đều là diều giấy, bóng tròn, những món đồ con nít thích chơi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hai Mặt của Ánh Trăng
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...