Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoa Si Hoàng Hậu

Chương 161

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Anh để anh ấy đi, không chỉ vì chuyện đó, mà còn vì…” Ngọc Tiêu Cẩm.

Lời còn chưa dứt, sắc mặt Ngọc Sanh Hàn đột nhiên trở nên nghiêm trọng, vụt một tiếng kéo Hương Diệp ra phía sau mình, Hương Diệp còn chưa kịp phản ứng, đã thấy một tên thích khách nhảy từ trên nóc nhà xuống, hàn quang chớp lóe, mũi kiếm chĩa thẳng vào Ngọc Sanh Hàn, Ngọc Sanh Hàn đẩy Hương Diệp vào trong góc, bắt đầu giao đấu với tên thích khách kia, Hương Diệp kinh ngạc nhìn, đang định gọi thị vệ, cửa sổ sau lưng đột nhiên bị phá tan, hai tên thích khách nhảy từ ngoài cửa sổ vào, tay cầm hàn kiếm, lao thẳng về phía Hương Diệp, Hương Diệp nhanh chóng tránh được một người, lại không tránh được tên còn lại, Ngọc Sanh Hàn thấy vậy, lao người qua, ôm chặt lấy Hương Diệp.

Cánh tay đau nhức bỏng rát, Ngọc Sanh Hàn nhịn đau giơ chân đạp bay tên thích khách kia, Hương Diệp nhìn sắc mặt trắng xanh của Ngọc Sanh Hàn, không kịp kiểm tra vết thương của hắn nữa, Ngọc Sanh Hàn lại nhấc chân đạp văng một tên thích khách khác, kéo tay Hương Diệp, nắm chặt không buông.

Không ngờ, sau lưng đột nhiên lại xuất hiện một tên thích khách, vung chưởng đánh ập tới sau lưng Ngọc Sanh Hàn, Hương Diệp thấy vậy, giựt khỏi tay Ngọc Sanh Hàn muốn giúp hắn cản lại, tròng mắt Ngọc Sanh Hàn đảo một cái, đột nhiên đẩy Hương Diệp ra, sau lưng bị một đạo kình lực đánh trúng, lồng ngực Ngọc Sanh Hàn trầm xuống, bước lùi lại mấy bước.

“Ngọc Sanh Hàn!!” Hương Diệp hốt hoảng kêu lên một tiếng, lại thấy bốn tên thích khách kia đã đồng loạt vây quanh cô, giơ kiếm sẵn sàng nhào tới, trái tim Hương Diệp thót lên một cái, vươn tay chạm đến cây trâm trên đầu, phi về phía một tên thích khách, tên kia không kịp đề phòng bị đâm trúng vai, Hương Diệp lợi dụng khoảng trống chạy qua, kéo Ngọc Sanh Hàn bỏ chạy, lại bị ba tên còn lại vây quanh, kiếm giơ cao, sắp hạ xuống, Ngọc Sanh Hàn lập tức kéo Hương Diệp qua ôm chặt lấy cô vào trong lòng, Hương Diệp sửng sốt, chỉ có thể vươn tay, ôm chặt lấy thắt lưng Ngọc Sanh Hàn.

Ngoài cửa, chợt có hai bóng người loáng cái đã xông vào, chỉ mấy chiêu đã đánh cho ba tên thích khách trọng thương ngã lăn trên đất, Hương Diệp bị Ngọc Sanh Hàn ôm chặt lấy đầu, chỉ nghe trên đỉnh đầu vang lên một giọng nữ mang chút chế giễu: “Hừ, sau này đừng có nói với người khác ngươi là đồ đệ của Linh Y này.”

“Hừ, lúc nào cũng chạy không thấy bóng dáng đâu, nhưng xuất hiện.. cũng kịp thời…” Thanh âm của Ngọc Sanh Hàn có chút hổn hển, nghe hơi yếu ớt, bỗng dưng, Hương Diệp cảm thấy cánh tay đang ôm cô chợt buông lỏng, lại thấy Ngọc Sanh Hàn cả người đổ xuống, Bách Quái vội vàng chạy tới nâng Ngọc Sanh Hàn dậy, kêu lên, “Hai thầy trò các ngươi gặp nhau mà sao cứ như kẻ thù thế… Hoàng Đế? Hoàng Đế?”

Ngọc Sanh Hàn đã hôn mê bất tỉnh.

“Hắn trúng độc rồi!” Bách Quái đột nhiên thét lên một tiếng kinh hãi.

Đám thị vệ một lúc sau mới chạy tới, mà khi Thái hậu đến, Danh Dược Tử đang bắt mạch chẩn bệnh cho Ngọc Sanh Hàn, Thái hậu nghe nói vị nữ tử mặt mũi đáng sợ kia là Linh Y Danh Dược Tử nổi danh lừng lẫy, bèn không dám quấy rầy bà ta chữa thương cho Ngọc Sanh Hàn, nhưng đến khi tầm mắt chuyển qua Hương Diệp, thấy cái người đáng lẽ ra phải đang ở trong lãnh cung này, không nhịn được cáu kỉnh hỏi, “Ngươi lại dám tự ý ra khỏi lãnh cung?! Ngươi càng ngày càng không để ai gia vào trong mắt?!”

“Làm phiền, Thái hậu nương nương, im lặng chút~” Bách Quái đột nhiên vọt tới chen vào một câu, ngón trỏ đặt trên môi, suỵt suỵt, ánh mắt chỉ chỉ sắc mặt có chút khó coi của Danh Dược, Thái hậu cũng đã nghe Danh Dược Tử tuy y thuật cao minh nhưng tính tình cổ quái, thấy vậy, vội im bặt, quay đầu phân phó, “Không cho phép bất cứ kẻ nào lên tiếng!”

“Thái hậu, suỵt~” Bách Quái lại nhắc nhở một câu, Thái hậu gật đầu một cái, lại nhìn chằm chằm Hương Diệp, thấp giọng nói, “Ngươi tự mình quay về lãnh cung đi, không có ý chỉ của ai gia không cho phép ra ngoài.”

Hương Diệp nghe vậy, nhìn Ngọc Sanh Hàn đang bất tỉnh bên kia, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng.

“Sao, còn cần ai gia sai người động thủ sao?”

“Thái hậu, suỵt~”

“À à, suỵt~”

Danh Dược Tử cuối cùng cũng không nhịn được quay đầu, cả giận nói, “Ầm chết người! Cút hết ra ngoài cho ta!” Nhìn về phía Hương Diệp, chỉ hừ một tiếng nói, “Một chút độc, không chết được.”

Hương Diệp nghe được câu này của Danh Dược Tử, mới khẽ thi lễ với bà ta, xoay người rời đi.

Tiêu Cẩm làm phản, Tần Khê không rõ tung tích, Ngọc Sanh Hàn cũng bị thích khách tập kích, một đêm này, đã sớm khiến cho trái tim Hương Diệp chấn động không ngừng, nhưng mà, cô chỉ có thể ở lãnh cung chờ đợi, chờ Ngọc Sanh Hàn.

Vết thương ở cánh tay của Ngọc Sanh Hàn không nặng, chỉ có điều là trúng độc, lại bị đánh trúng một chưởng, vẫn khiến hắn hôn mê tận hai ngày.

Khi tỉnh lại, đã là trưa ngày thứ ba.

Danh Dược Tử nhìn hắn mở mắt, hừ lạnh một tiếng, “Cuối cùng cũng chịu tỉnh lại.”

Nhưng không ngờ, mặt Ngọc Sanh Hàn bỗng hiện lên vẻ ngang ngược, nhìn vết sẹo trên mặt Danh Dược Tử, nhướn mi hỏi, “Ngươi là ai?”

Danh Dược Tử nhíu mày, đúng lúc Hương Nại Nhi chạy vào, thấy Ngọc Sanh Hàn, nhất thời kêu lên một tràng vui mừng, “Ngọc Sanh Hàn! Anh cuối cùng cũng tỉnh lại!”

“To gan!” Ngọc Sanh Hàn lớn tiếng quát Hương Nại Nhi, “Dám gọi thẳng tục danh của Trẫm!”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoa Si Hoàng Hậu
Chương 161

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 161
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...