Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoa Si Hoàng Hậu

Chương 240

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ân Ngôn vừa mấp máy môi vừa nói vừa đủ cho hai người nghe thấy, vừa gắp điểm tâm vào trong bát Ngọc Sanh Hàn, nhỏ giọng nói, “Ngọc Quân, chàng thử ăn món này đi, ngon thật đấy ~ lúc nào về Tây Ngọc cũng phải bảo ngự trù của chúng ta học làm mới đươc.”

Ngọc Sanh Hàn có chút câm nín nhìn món bánh hoa quế trong bát, lòng nói bánh hoa quế Tây Ngọc cũng có cơ mà. Trong lòng dù nghĩ vậy, nhưng ngoài miệng vẫn phải đáp lại cô nàng một tiếng, “Ừm.”

“Anh bình tĩnh một chút đi, đừng có mới thấy Hương Diệp uống rượu giải sầu một tí thôi đã nhếch miệng vui mừng thành như vậy.” Ân Ngôn lại mấp máy môi kêu hắn, mặt Ngọc Sanh Hàn hơi đờ ra, sau đó mới cúi mặt xuống, không lên tiếng nữa.

Một buổi tiệc rượu, ăn được quỷ dị bao nhiêu thì có bấy nhiêu quỷ dị.

Không biết là ai đề nghị ca múa trợ hứng, khóe mắt Hương Diệp liếc qua bóng hình dẫn đầu đội múa lay động kia, trong lòng cảm thấy thanh tỉnh, nhìn qua Ngọc Sanh Hàn, ánh mắt thanh lãnh, lòng nói thì ra hắn cũng đưa cả Hương Nại Nhi đến.

Lại nghe thấy Tần Khê bên cạnh như cuối cùng cũng kịp phản ứng lại, “Phụt” một tiếng phun luôn một ngụm rượu ra, chỉ vào cô gái dẫn đầu đội múa kia líu lưỡi, “Hương, Hương Nại Nhi?!”

“Hương cái đầu anh ấy!” Hương Nại Nhi vọt thẳng qua, vừa vung tay đã đầy bạo lực, “Mang người đi để một mình em ứng phó với Ngọc Sanh Hàn, hại em thiếu chút nữa bị oanh tạc đến xương cốt cũng không còn!”

“Đấy chẳng phải là để khảo nghiệm năng lực ứng phó tình huống khẩn cấp của em hay sao.” Tần Khê lập tức biến thành một anh chàng ngoan ngoãn, Hương Diệp ngồi bên cạnh thấy vậy, trực tiếp xích ra một chút, mặt đầy vẻ “Tôi không quen người này, người này không phải ca ca của tôi”.

Cầm lấy bầu rượu, rót đầy vào chén mình, Ngọc Sanh Hàn ngồi đối diện thấy vậy, hơi cau mày, cũng không muốn diễn trò gì với Ân Ngôn nữa, tuy nói, thấy cô ghen trong lòng hắn cũng vui vẻ, nhưng nhìn cô uống rượu như vậy, giống như muốn uống cạn hết tâm sự, dáng vẻ kia, khiến hắn có chút đau lòng.

Ân Ngôn nhìn Ngọc Sanh Hàn một chút, lại nhìn Hương Diệp ngồi đối diện, trong lòng hơi than nhẹ, đứng dậy nói, “Khụ khụ, hôm nay hiếm khi được Hương Nại Nhi ca mũa trợ hứng, Bổn cung bỗng có nhã hứng, xin được quăng gạch lấy ngọc, dâng lên một khúc.”

“Là mượn hoa hiến Phật.” Tần Khê có chút câm nín cải chính, phải nói là tật xấu của Ân Ngôn, còn thêm cả cái này nữa, dùng thành ngữ lộn xộn!

Lúc trước cô ta còn dám nói mình học Trung văn!!!

Trường nào mà lại nhận học sinh như vậy chứ? Không phải là khiến xã hội thêm loạn sao~

Ân Ngôn muốn hợp ca với Tần Khê bài , bởi vì bài này khi Ân Ngôn ở Thiên Sứ các, Tần Khê cũng đã từng luyện qua với cô rồi, Hương Nại Nhi múa phụ họa, Hương Diệp đệm nhạc, có việc để làm rồi, Hương Diệp cũng không có lý do tiếp tục buồn bực uống rượu nữa.

Ân Ngôn quay đầu ném một ánh mắt quyến rũ về phía Ngọc Sanh Hàn, trong lòng nói thấy cách của tôi chưa ~

Ngọc Sanh Hàn nhìn dáng vẻ đắc ý của cô nàng, dùng ánh mắt hàm ý hất về phía Lăng Duẫn Hàm trên điện, khóe mắt Ân Ngôn liếc qua, đã thấy Lăng Duẫn Hàm vẻ mặt âm trầm, đại khái là nhìn dáng vẻ “mắt đưa mày lại” kia của cô và Ngọc Sanh Hàn thấy rất khó chịu.

Ân Ngôn ngượng ngập quay đầu, thấy Hương Diệp đứng dậy, đón lấy đàn tỳ bà trong tay nhạc sư, trên mặt phiếm chút hồng, lộ ra mấy phần mê say, mấy phần ưu nhã, cũng làm say lòng người.

Năm ngón tay thon dài nhẹ nhàng gảy dây đàn, lay động tiếng lòng.

Tần Khê gõ chuông nhạc, dệt thành khúc với tiếng tỳ bà, giọng hát của Ân Ngôn ấm áp mà phiêu đãng, từng tiếng mềm mại, từng khúc sầu bi.

Tần Khê gõ chuông nhạc hát cùng, thanh âm ôn hòa dày dặn, xa xôi trùng điệp, bất luận là hợp khúc nam nữ động lòng người này, hoặc là tiếng tỳ bà điểm chút khinh linh của Hương Diệp, hay những động tác múa điêu luyện của Hương Nại Nhi, đều khiến cho mọi người trong buổi tiệc mê mẩn.

Ngọc Sanh Hàn lẳng lặng nhìn Hương Diệp đàn tỳ bà, đột nhiên, cảm thấy, cô như vậy, có chút cô đơn, cô đứng giữa bọn họ, lại giống như đứng một mình, cô đơn đến mức khiến người ta không nỡ bỏ cô lại một mình.

Sau khi bữa tiệc kết thúc, Ngọc Sanh Hàn kéo thẳng Hương Diệp về phòng, vừa nãy một mình uống nhiều rượu như vậy, không biết sẽ có hại cho thân thể sao? Không vui thì cứ nói thẳng với hắn có phải tốt không?

“Luôn muốn bày tỏ với bạn… tâm tình của tôi… phóng khoáng dường nào…”

“Rồi, em rất phóng khoáng.”

“Luôn muốn nói hết với bạn… tôi nhiệt tình yêu thương cuộc sống này biết bao….”

“Rồi, em nhiệt tình yêu thương cuộc sống, nhưng lại không biết yêu bản thân mình.” Ngọc Sanh Hàn đáp lại những lời ca lầu bầu của cô, một đường đỡ cô về biệt quán, về phần những người khác đi đâu, hắn mặc xác.

Kết quả cả đoạn đường, Hương Diệp cứ lặp đi lặp lại hai câu này, như đang thấp giọng hát, lại như đang nói thầm. Ngọc Sanh Hàn lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ cô lúc say rượu, mơ hồ như vậy, lại ngoan ngoãn như vậy, không ầm ĩ giống những người khác, chỉ nhỏ giọng lặp đi lặp lại hai câu này, xem ra, cô ấy đúng là thích thật.

Vất vả lắm mới về đến phòng, Ngọc Sanh Hàn lấy trà giải rượu cho cô uống xong, miệng Hương Diệp lại lẩm bẩm, “Đoàn tụ, trà đoàn tụ.”

“Ở đây không có trà đoàn tụ, ngoan, uống trà giải rượu đi.” Ngọc Sanh Hàn hạ giọng dỗ dành, bón trà giải rượu cho cô, không hề để ý đến cung nữ bên cạnh nghe đến hai chữ “Hợp hoan” kia đã nghĩ đi đâu.

“Mẫu thân pha… trà đoàn tụ.” Hương Diệp vẫn nhỏ giọng nói như cũ, đầu nhẹ nhàng tựa vào ngực Ngọc Sanh Hàn, dường như đã tỉnh ra nhiều, có điều sóng hồng trên mặt vẫn chưa rút bớt, tinh tế ngửi, Ngọc Sanh Hàn mới ngửi thấy mùi rượu không nồng lắm, còn lẫn chút mùi hoa.

Khóe mắt liếc thấy túi hương bên hông cô, nhất thời có chút toát mồ hôi, “Hương Diệp, đây là hương giải rượu..” Nói chưa dứt lời, đã bị Hương Diệp kéo lấy vạt áo trước ngực, trầm giọng, như đang tự nói, lại giống như đnag hỏi hắn, “Anh tới thật rồi, tới, nhanh thật….” Cô còn chưa làm xong công tác chuẩn bị gặp hắn lần nữa, còn tức giận như vậy kéo Ân Ngôn diễn trò chọc tức cô.

Ngọc Sanh Hàn nghe Hương Diệp thầm thì như vậy, trong lòng chợt ngẩn ra, thì ra cô đã sớm tin rằng hắn sẽ đến tìm, cho nên khi đó, không chịu đánh cuộc với hắn, bởi vì, cô sợ thua. Rõ ràng tin tưởng, còn không chịu nói ra miệng, không thẳng thắn gì cả, thật đúng là khiến hắn dở khóc dở cười.

Nhưng nhìn dáng vẻ mắt hơi ươn ướt của Hương Diệp, gò má đỏ hồng, mê hoặc vô cùng, giờ phút này, thực sự khiến tâm hồn hắn rối loạn.

Cánh tay khoác lên vai Hương Diệp không nhịn được hơi siết chặt, Hương Diệp vừa ngẩng đầu, đã bị hắn hôn thật sâu, mùi rượu hơi thanh ngọt lẻn vào khoang miệng hai người, quanh quẩn, Ngọc Sanh Hàn không sao buông cô ra được, cho dù bị cô đùa bỡn lúc lạnh lúc nóng như vậy, vẫn không kìm được như thiêu thân lao đầu vào lửa, chỉ cần cô ổn, thì cứ tùy cô thôi.

Người thương tiếc cô như vậy, trừ hắn ra, chắc chẳng còn ai khác.

Nụ hôn ngọt ngào trôi qua, tay Ngọc Sanh Hàn đở lẫy gáy cô, nhẹ nhàng vuốt ve, sau đó trượt xuống dưới, Hương Diệp như chợt tỉnh ra, vội lùi lại một bước, Ngọc Sanh Hàn cứ vậy bị cô không chút báo trước đẩy ra.

Túi hương bên hông Hương Diệp cũng rớt xuống, rơi xuống bên chân cô. Mùi hoa hơi ẩn chút đè nén.

“Hương Diệp, em…”

“Trà đoàn tụ…” Hương Diệp thầm thì, ngẩng đầu, ánh mắt nhìn Ngọc Sanh Hàn lại có chút đáng thương, giống như một người lưu lạc trên hoang đảo, không sao nhìn thấy được phương hướng ra biển.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoa Si Hoàng Hậu
Chương 240

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 240
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...