Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoa Si Hoàng Hậu

Chương 273

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quản gia được tin chạy ra, thấy Tần Khê và Hương Nại Nhi, mặt đầy vui mừng, “Vương gia, Vương phi, hai người về rồi, chúng ta nhớ hai người quá!”

Nhìn qua cửa, hỏi, “Vị công tử này là ai vậy?” Không đợi Kỳ Thiếu Thương đáp lời, quản gia lại tự nói tiếp, “Cho dù là ai thì cũng mau vào cùng đi.”

Cũng may kể từ khi đi cùng với mấy người này, Kỳ Thiếu Thương đã bị tức đến mức không thở nổi mấy lần, thái độ này của quản gia, hoàn toàn chỉ là chuyện nhỏ, rất bình tĩnh xuống xe ngựa, đi vào vương phủ.

Ngọc Sanh Hàn vừa quay về cung đã bắt đầu bận rộn, Hương Diệp đương nhiên cũng chẳng ở không, ngày ngày ở bên cạnh hắn trong Ngự thư phòng, hoặc là mang mấy thứ ra ngoài pha trà.

Nghe nói Tần Khê bắt đầu bắt tay vào nghiên cứu hỏa dược, nghe nói Hương Nại Nhi kéo Kỳ Thiếu Thương đến Thiên Sứ các, xác định cho hắn tập một bài múa rồi lên đài…

Nghe nói Thiên Sứ các có người gây chuyện, Hương Nại Nhi không nói hai lời đẩy Kỳ Thiếu Thương ra ngoài…

Nghe nói nghiên cứu của Tần Khê bắt đầu thành hình…

Nghe nói Hương Nại Nhi bắt Kỳ Thiếu Thương chép hết tên và cách làm của những món ăn kia ra, chép mất ba quyển sách, tốn năm ngày.

Nghe nói Tần Khê bắt đầu thí nghiệm, có chút thành tựu….

Nghe nói các số liệu bản vẽ nghiên cứu bị người ta trộm…

Nghe nói Kỳ Thiếu Thương mất tích…

“A!!!” Trong Ngọc Khê vương phủ truyền ra một tiếng gầm giận dữ, Hương Nại Nhi hai tay bịt lỗ tai, chỉ biết đi qua an ủi, “Tần Khê, anh bình tĩnh, bình tĩnh chút…”

“Đồ bị trộm mất rồi, em bảo anh bình tĩnh sao được? Khốn thật! Kỳ Thiếu Thương không phải cái loại đó chứ!!”

“Kỳ Thiếu Thương dạo này vẫn bị em kéo đông kéo tây, sao có thời gian mà đi trộm đồ của anh?!” Hương Nại Nhi nghe Tần Khê rống lên như vậy, không nhịn được chống nạnh, “Lại nói hắn căn bản đâu có biết phòng làm việc của anh ở đâu cơ chứ?”

“Nhưng bản vẽ của ông đây không thấy đâu cả!!”

“Không thấy thì vẽ lại!!”

“Khốn nạn thật! Hương Nại Nhi, em rốt cuộc có phải người nhà anh không hả?!!

“Em đương nhiên là người nhà anh, cả nhà em đều là người nhà anh hết.”

”…”

Bản vẽ bị trộm, Kỳ Thiếu Thương tung tích không rõ, giờ hắn là kẻ bị tình nghi nhiều nhất, nhưng thời gian này, bốn người chung đụng với hắn cả quãng đường, Kỳ Thiếu Thương thực sự không phải là kẻ âm hiểm gian trá gì, nếu không bọn họ cũng sẽ không đi chung với hắn lâu như vậy, tuy có lúc hắn cũng không rõ mục đích, nhưng cũng có lúc lịch sự phong độ tuyệt hảo, gặp người già còn chủ động cõng người ta qua sông, trên đường gặp ăn mày còn hào phóng bố thí luôn phần của bốn người. Khi tới Thiên sứ các, hắn còn cười đến rất vui vẻ nói, “Thiên Sứ các này đúng là đất của thiên nhân!”

Nói thể nào, trực giác của Hương Nại Nhi cảm thấy Kỳ Thiếu Thương không phải là người xấu, nhưng trong lòng lại có chút bất an mơ hồ.

Mỗi khi như vậy, Hương Nại Nhi lại ngửa đầu thở dài, “A Thương, tổn thương không nổi nha~”

Sự bất an của Hương Nại Nhi mấy tháng sau đã thành sự thực, Bắc Thần truyền tin đến, Bắc Thần và Đông Linh khai chiến, vũ khí bí mật của Đông Linh bộc phát, khiến cho quân lính của Bắc Thần tan rã, bết bát hơn chính là, Hàm Vương và Hàm vương phi của Bắc Thần trên đường đến Tây Ngọc gặp phải phục kích, xe ngựa bị nổ lật, Hàm vương phi may mắn sống sót, Hàm vương không rõ tung tích.

Bết bát nhất chính là, Hàm Vương phi, chính là Lê Y, mà Hàm vương, chính là chân mệnh thiên tử của Lê Y, Hinh Hạo Nguyên.

Tên Kỳ Thiếu Thương hèn hạ vô sỉ hạ lưu này!

Tần Khê vừa mắng lung tung trong lòng, vừa không ngừng nghỉ nghiên cứu lại lần nữa, những số liệu phức tạp kia không còn, cả đầu cũng trống rỗng hơn phân nửa, lúc Tần Khê dốc lòng ghi chép lại số liệu, Ngọc Sanh Hàn cũng bận rộn can thiệp với Đông Linh, Lê Y đã nhờ hắn giúp đỡ, hơn nữa nếu Đông Linh đã trộm cơ mật của Tây Ngọc, Tây Ngọc đương nhiên sẽ ở cùng một phe với Bắc Thần.

Cuối cùng, Tần Khê nổi giận, mang đạn khói và nỏ đồng lúc trước thuận tay nghiên cứu chế tạo trang bị hết cho quân đội của Tây Ngọc, Tiêu Cẩm dẫn quân, một mạch chạy tới chiến trường, đánh cho người Đông Linh hoa rơi nước chảy.

Cho nên mới nói, sức mạnh của Khoa học kỹ thuật rất cường đại, đắc tội cái gì chứ đừng nên đắc tội khoa học kỹ thuật tân tiến.

Sau đó, Tần Khê và Hương Nại Nhi chạy đến Bắc Thần, nói xin lỗi, Lê Y cũng đã tìm được Hinh Hạo Nguyên, chỉ có điều là bị trọng thương, chỉ có điều, là mặt bị hủy.

“Cho nên, cậu hiểu tại sao tôi lại đưa bọn họ về rồi chứ?” Tần Khê cười hì hì nhìn Ngọc Sanh Hàn đang trưng cái mặt lạnh ra trước mặt, sau lưng là Lê Y và Hinh Hạo Nguyên trong truyền thuyết.

“Té ra là, cả thế giới này chỉ có mình tôi là đại phu?” Ngọc Sanh Hàn hai tay khoanh trước ngực, nhìn chằm chằm Tần Khê cười lạnh, Hương Nại Nhi thấy vậy, cũng sáp lại gần, “Cả thế giới này không chỉ có mình anh là đại phu, nhưng mà bác sĩ chỉnh hình cả thế giới này không anh thì ai chứ~ anh xem, vết sẹo trên tay Hương Diệp trước kia ấy, bôi thuốc của anh xong, một tí dấu vết cũng không có~ da thịt trơn láng, tôi nhìn mà chỉ muốn cắn một miếng thôi~”

Đáng tiếc, đã nói vậy mà Ngọc lão Đại vẫn không hề lay chuyển, “Bảo bọn họ đi tìm Danh Dược Tử đi.” Lão Đại hắn còn có một đống chính vụ phải làm đây.

“Này cậu có tình đồng loại không thế?” Tần Khê kêu gào giận dữ với Ngọc Sanh Hàn, Ngọc Sanh Hàn quay đầu, trừng hắn, Hương Diệp vẫn đứng bên cạnh không mở miệng cuối cùng cũng lên tiếng, “Hôm Lê Y thành thân, mấy người chúng ta cũng không đến, nói ra thì chúng ta vẫn còn thiếu cô ấy một phần quà tặng, Hàn, anh nói có đúng không?”

Thanh thanh đạm đạm, lại dễ dàng khiến Ngọc Sanh Hàn nộp vũ khí đầu hàng, trước kia vì mình cô mà học y, bây giờ lại đi phục vụ quần chúng.

Lê Y thấy Ngọc Sanh Hàn nhún nhường, nhẹ nhàng gật đầu nói cám ơn với Hương Diệp, vậy nên, Lê Y cùng với vị kia nhà cô ấy ở trong Ngọc Khê vương phủ, Ngọc Sanh Hàn thường đưa Hoàng phi xuất cung, người trong cung cũng chẳng buồn nói nữa.

Bên trong Ngọc Khê vương phủ ở quốc độ Tây Ngọc, một khoảnh sân yên lặng, trong phòng bếp bốc lên một làn khói bếp mờ mờ ảo ảo, tỏa ra mùi khét nhàn nhạt, Tần Khê và Hương Nại Nhi ăn no rỗi việc nhàn nhã ngồi trong sân uống trà, Ngọc Sanh Hàn ngồi một bên xếp dược liệu, Hương Diệp lại đứng bên cạnh đảo thuốc.

Hinh Hạo Nguyên quấn cái đầu kiểu A Tam Ấn Độ*, ăn món ăn tình yêu mà Lê Y đặc biệt làm cho hắn, nói đến tài nấu nướng của Lê Y, cả đám đều không dám khen tặng.

* A Tam Ấn Độ là một từ được dùng để chỉ kiểu quấn khăn của người Ấn độ, đôi khi được dùng với nghĩa xúc phạm.

Nói ví dụ, Lê Y có thể nấu một nồi cháo một giờ, thậm chí là hai giờ, vấn đề ở chỗ lúc bưng ra đó vẫn là một nồi gạo sống, Tần Khê từng cảm thán, đây thực sự là một chuyện rất thần kỳ!

Nhưng mà Lê Y muốn học, muốn tự mình giúp A Thất bồi dưỡng thân thể, Hạo Nguyên cũng chẳng chán ghét, bất kể nấu thế nào, mỗi lần ăn một miếng, đều cười một cái chấm điểm cho Lê Y.

Cách mấy ngày, chỉ cần tiến bộ mười điểm là có thể khiến hai người nhìn nhau mà cười.

Đối với tình huống này, Ngọc Sanh Hàn tiếp tục chế thuốc, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Hương Diệp, nhìn gương mặt nghiêng hòa nhã của cô, đột nhiên nói, “Hương Diệp, hôm nào cũng nấu cơm cho anh ăn đi.”

Tay Hương Diệp khựng lại, quay đầu, nhìn Ngọc Sanh Hàn, trong mắt mang theo một loại quái dị, “Anh cảm thấy có thể sao?”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoa Si Hoàng Hậu
Chương 273

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 273
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...