Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoa Si Hoàng Hậu

Chương 271

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đây là ngày thứ hai bốn người đến mỹ thực thành, quét qua hết những hàng ăn lớn nhỏ trên đường cái, cuối cùng cả bốn vẫn bước lên cầu Tây Hồ, đúng lúc lại gặp một trận mưa thu, Hương Nại Nhi lập tức reo hò muốn ngồi thuyền ngắm cảnh Tây Hồ, lại tái hiện cảnh Hứa Tiên và Bạch Nương Tử ở Tây hồ thêm một lần nữa, mặc dù, chỗ này là Tây giang.

Tần Khê nói, Hương Nại Nhi có vấn đề với truyện Bạch Xà.

Nhưng Hương Nại Nhi vẫn tâm huyết dâng trào, Tần Khê nói thì nói vậy, cuối cùng vẫn liều mình cùng quân tử, theo cô nàng đi tái hiện.

Hương Diêp thấy dáng vẻ hăng hái bừng bừng kia của hai người, lại nhìn mặt nước trên sông một cái, hơi khựng lại, “Em không đi đâu, say sóng.”

“Hương Diệp, cậu xác định là không có thật sao?” Hương Nại Nhi không nhịn được hỏi, lập tức bị Tần Khê cốc cho một cái vào đầu, Ngọc Sanh Hàn nhìn Hương Diệp, chỉ nói, “Anh ở với em.”

Hương Diệp cười cười, tất nhiên là vui lòng, hai người đứng giữa cầu Tây Hồ, nhìn đằng kia, Hương Nại Nhi và Tần Khê đang mướn thuyền, lái đò thấy hai người không phải người ở đây, hơn nữa nhìn qua cũng không giống người biết chèo thuyền, giờ trời đang mưa, sông cũng không lặng sóng, nói thế nào cũng không chịu cho bọn họ mướn thuyền, kết quả là cứ thế tranh cãi ầm ĩ lên, Hương Diệp thấy vậy, đành đẩy đẩy Ngọc Sanh Hàn một cái, “Anh đi qua giúp họ đi.”

“Còn em?”

“Em ở đây chờ anh.” Hương Diệp nhẹ nhàng cười một tiếng, Ngọc Sanh Hàn suy nghĩ một chút, đặt ô vào trong tay Hương Diệp, chỉ nói, “Chờ anh.” Nói xong, nhanh chóng chạy về đằng kia.

Hương Diệp thấy người chạy đi, tiếp tục cầm ô đứng trên cầu nhìn quang cảnh mặt sông, gió cuối thu hơi lành lạnh, thổi mái tóc đen tung bay.

Chợt nghe thấy bên cạnh vang lên một tiếng như than thở, “Đái vũ hồng trang thấp, nghênh phong thúy tụ phiên*.”

* Má hồng đội mưa ướt, áo xanh đón gió lay

Hương Diệp hôm nay đúng là đang mặc một thân xanh biếc, ánh mắt hơi đảo qua, chỉ thấy một người dáng dấp trông khá công tử đang đứng bên cạnh mình, trong khoảnh khắc Hương Diệp ngoảnh đầu lại, trong mắt người kia rõ ràng lóe lên ánh sáng, mang theo vài phần kinh diễm.

“Cô nương có lễ…” Vị công tử kia hơi gật đầu với Hương Diệp, Hương Diệp chỉ nhàn nhạt nhìn qua, một thân phục sức vô cùng đắt tiền, dung mạo tuấn tú mê người, lại lịch sự nho nhã.

Nhưng những thứ này chỉ lướt qua mắt cô, quay đầu, tiếp tục nhìn cảnh sông nước, người nọ đại khái là bất mãn vì bị ngó lơ, tiến đến đứng bên cạnh Hương Diệp, cùng cô ngắm nhìn cảnh sông nước mênh mông, tiếp tục ngâm nga, “Lăng ba tiên tử sinh trần miệt, thủy thượng doanh doanh bộ vi nguyệt*.”

* Lăng ba tiên tử phất bụi trần, mặt nước vui đùa với bóng trăng – Trích trong bài Thủy tiên hoa ngũ thập chi của Hoàng Đình Kiên.

Vẻ mặt của Hương Diệp thoáng lay động, nhưng vẫn chẳng màng tới, người nọ thấy vậy, không chịu thua, “Hoa la đơn tuy diễm, lại làm vấy bẩn một thân thanh tao này của cô nương, thủy tiên tuy đẹp, vẫn không sánh kịp nửa phần của cô nương.”

Hương Diệp cuối cùng cũng quay đầu, trong ánh mắt lại mang theo vài phần thanh lãnh, ánh mắt nhìn về hắn, bỗng mỉm cười, sáng lạn vô cùng, cánh môi khẽ mở, nhẹ nhàng đọc, “Ta chợt nhớ tới một câu, du nhĩ quá xuân thu, tịch nhiên vô trần lụy, khoái tai hà sở y, tĩnh nhược thu giang thủy*.”

* Bỗng người quá xuân thu, im lìm không phiền lụy, đi đâu tìm vui vẻ, lặng như nước sông thu.

Vị công tử kia thấy mỹ nhân nở nụ cười, trong lòng nhộn nhạo, nghe thấy nàng cuối cùng đã mở miệng nói chuyện, lòng đang vui mừng, đột nhiên có một thanh âm vang lên từ sau lưng hắn, trầm thấp, mang theo chút từ tính, “Trời thu mưa gió mà còn có thể khơi dậy hứng thú của em được.”

Vị công tử kia dường như hơi ngẩn ra, quay đầu, đã thấy sau lưng là một nam tử, cao gầy tuấn lãng, đứng dưới cơn mưa lại thêm mấy phần hàn khí, bỗng, mỹ nhân nhích người, vòng qua hắn, bước tới bên cạnh nam tử kia, che ô cho hắn, “Xong rồi?”

“Xong rồi.” Ngọc Sanh Hàn hừ hừ, Hương Diệp quay đầu, nhìn cái thuyền đến cả mái chèo cũng không có đang trôi không xa bờ lắm, Tần Khê đang quay về phía này gào rú gì đó, chắc là Ngọc Sanh Hàn không chịu nổi sự giày vò của hai người này, dứt khoát xách cả hai ném lên thuyền, một chưởng đẩy ra sông.

Cười nhẹ, vươn tay lên trán Ngọc Sanh Hàn, động tác thân mật dịu dàng, nhẹ nhàng lau đi những hạt mưa phùn đọng trên trán hắn, khiến cho công tử kia sững sờ, Hương Diệp bỗng quay đầu, mở to mắt nhìn, nói, “Vị công tử này vừa nãy ngâm thơ rất hay, tướng công nhà ta cũng thích ngâm thơ đối câu, không bằng ngươi thảo luận với tướng công nhà ta một phen đi?”

Nói xong, đưa ô cho Ngọc Sanh Hàn, thuận thế kéo tay hắn, ý tứ rõ ràng, hơn nữa còn vô cùng trắng trợn.

Nhưng đối với cách làm của Hương Diệp, Ngọc Sanh Hàn lại thấy rất chi là hưởng thụ, trong lòng đắc ý vô cùng, nhìn vị công tử tuấn tú lịch sự kia nhướn nhướn mày, quay qua Hương Diệp, đã nhẹ giọng dịu dàng, “Vi phu chỉ thích ngâm thơ đối câu với nương tử, sao có thể quá dung tục với người ngoài được?”

“Thì ra giai nhân đã có chủ, vị huynh đài này thực có phúc.” Vị công tử tuấn tú nho nhã kia lại khá thoải mái tiếp nhận, ánh mắt hơi quyến luyến qua Hương Diệp, sau đó bình thản trở lại.

Ngọc Sanh Hàn cũng chẳng định tiếp lời hắn, kéo Hương Diệp định đi, vị công tử kia lại giống như đã khóa mục tiêu, chặn trước mặt hai người, “Hai vị hình như cũng tới đây du ngoạn, gặp nhau là có duyên, không bằng kết bạn cùng ngao du?”

“Phiền phức.”

“Phiền phức.”

Công tử kia run rẩy, hai vợ chồng này, sao lại không khách khí gì cả mà đồng thanh như thế chứ…

Tiểu đồng đứng bên cạnh nổi giận, công tử nhà ta muốn ngao du cùng các ngươi là đã đề cao các ngươi lắm rồi!

Đang định mở miệng mắng, lại nghe thấy dưới cầu, chiếc thuyền chòng chành trên mặt sông, Hương Nại Nhi ngồi ở mũi thuyền liên tục vẫy về phía này, “Ngọc lão Đại! Hương Diệp!!”

Hương Diệp cùng Ngọc Sanh Hàn quay đầu, đã thấy Tần Khê đứng một bên, giơ ô cất giọng hát, “A a a a a~ cảnh đẹp Tây Hồ ~ trời tháng ba ôi ~ mưa xuân như rượu ~ liễu như khói~~”

Hương Nại Nhi đứng dậy, tựa vào Tần Khê hát theo, hai người mỗi người một câu, hát đối dưới cơn mưa phùn lất phất trên mặt sông.

“Có duyên ngàn dặm cũng gặp nhau ~”

“Vô duyên đối diện tay khó nắm~”

“Tu mười năm mới được chung thuyền ~”

“Tu trăm năm mới được chung chăn ~”

“Nếu ngàn năm được may mắn ~”

“Bạc đầu đồng tâm ngay trước mắt ~”

“Nếu ngàn năm được may mắn~”

“Bạc đầu đồng tâm ngay trước mắt ~”

”La la la la la ~”

Hai người hát đến quên trời quên đất, hoàn toàn không để ý đến những người đang nghỉ chân trên cầu, hát xong lại quay ra Hương Diệp và Ngọc Sanh Hàn vẫy vẫy, “Hương Diệp, mau bảo Ngọc Sanh Hàn đưa bọn mình về đi~ bọn mình phiêu lưu đủ rồi ~”

“Tiểu Hương Hương~ mau bảo cậu ta mang bọn anh lên~ nếu không tối nay đừng có ngủ với cậu ta~”

Một câu nói, khiến cho những người dừng chân bên cầu đều cười đỏ cả mặt, Hương Diệp thấy mất mặt vô cùng, hai người đều không thấy, vị công tử kia khi nghe thấy tên của họ, ánh mắt hơi chững lại trong giây lát, sau đó lại mặt đầy ý cười, “Khúc hát này thực sự rất hay, có duyên ngàn năm cũng gặp nhau, hai vị việc gì phải tỏ ra xa cách Kỳ mỗ ngàn dặm như vậy.”

Ngọc Sanh Hàn thấy người này cứ bám riết không tha, nhìn Hương Diệp một chút, hỏi thăm ý kiến của cô, Hương Diệp chỉ khoát khoát tay, “Dù sao đã có hai kẻ phiền toái, có thêm hai người nữa cũng chẳng sao.”

Công tử kia nghe vậy, nụ cười bên miệng cứng đờ, Hương Diệp nhìn hắn, lại lễ phép nói, “Có điều bốn người chúng ta đã quen ở bên nhau tùy tiện, đến lúc đó xin công tử đừng lấy làm bận lòng.”

“Nào dám, nào dám.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoa Si Hoàng Hậu
Chương 271

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 271
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...