Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoa Si Hoàng Hậu

Chương 250

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hôm sau, mọi người đưa mắt nhìn Ngọc Sanh Hàn và Hương Diệp rời đi, Ân Ngôn đứng ở cửa cung khóc bù lu bù loa, chết sống lôi kéo Hương Diệp không cho cô đi.

Cũng may đám Tần Khê còn ở lại được một thời gian nữa, thân thể Ân Ngôn cũng đã không có vấn đề gì, Hương Diệp hoàn toàn yên tâm.

Ánh mắt chuyển qua Lê Y, Hương Diệp hơi mỉm cười, Lê Y bước lên trước, đưa cho cô một tờ giấy, “Đây là Ngọc Sanh Hàn nhờ tôi tính.”

Hương Diệp im lặng, quay đầu nhìn Ngọc Sanh Hàn một cái, lại nhìn Lê Y, liền cất đi trước, lên xe, Hương Diệp lấy tờ giấy ra, phía trên viết: Giờ tý canh ba mồng tám tháng Giêng.

Ngày mai? Hương Diệp xem không hiểu ý tứ của mồng tám tháng Giêng này, đành quay đầu, dùng ánh mắt hỏi Ngọc Sanh Hàn, Ngọc Sanh Hàn nhìn tờ giấy trong tay cô, chỉ cười khẽ.

Thần thần bí bí.

Hương Diệp thấy hắn không nói, cũng không hỏi nhiều, chiều hôm sau, xe ngựa dừng lại ở một thị trấn, Hương Diệp rửa mặt xong đã thấy buồn ngủ, ngủ thẳng đến nửa đêm, đến đêm lại bị Ngọc Sanh Hàn lay tỉnh, Hương Diệp có chút mơ hồ mở mắt, mới tỉnh táo một chút đã bị Ngọc Sanh Hàn cầm một chiếc áo khoác da cừu bọc chặt, sau đó ôm lấy cô bay ra khỏi khách sạn.

Hương Diệp hơi kinh hãi, khi lấy lại tinh thần, đã bị Ngọc Sanh Hàn đưa lên nóc nhà.

“Hơn nửa đêm không ngủ, lên đây làm gì?” Hương Diệp có chút buồn bực chuyển mắt, đột nhiên nhớ tới tờ giấy kia của Lê Y, canh giờ này, chắc đã là giờ Tý rồi đúng không.

Ngọc Sanh Hàn chỉ nhìn cô, ngón tay nhẹ nhàng điểm trên môi Hương Diệp, sau đó thấp giọng nói, “Thời gian chắc không sai biệt lắm.”

“Cái gì không sai biệt lắm….” Lời còn chưa dứt, Hương Diệp đã ngây ngẩn cả người, ánh mắt nhìn theo phương hướng Ngọc Sanh Hàn chỉ lên bầu trời, đã thấy góc trời phía Tây, một ngôi sao băng nhanh chóng xẹt qua, giây kế tiếp, lại xẹt qua một ngôi khác, không lâu sau đó, sao băng giống như một cơn mưa ánh sáng trút xuống, khiến cho người ta mở to mắt sững sờ.

Là mưa sao băng.

Thừa dịp Hương Diệp thất thần, Ngọc Sanh Hàn lại vươn tay, cầm lấy tay cô, mười ngón đan vào nhau, sau đó nhẹ giọng thì thầm, “Nguyện được đồng tâm, bạc đầu không chia cách.”

“Nắm tay trọn kiếp, bên nhau đến già…” Hương Diệp nhìn Ngọc Sanh Hàn, kinh ngạc khẽ đọc theo lời hắn, sao băng không ngừng xẹt qua bên cạnh, ánh sáng lưu chuyển trong đêm đen lóe sáng, so với pháo hoa hiện lên rồi biến mất trong chớp mắt, còn có một loại ma lực rung động lòng người.

Ngọc Sanh Hàn nghe câu kia của Hương Diệp, giống như sung sướng kéo Hương Diệp đứng dậy, đối mặt với màn mưa sao băng, giơ bàn tay đang đan chặt vào nhau của họ về phía sao băng, hô to một tiếng, “Ta nguyện tái giá Tần Hương Diệp làm vợ!”

Hương Diệp không thể không nói, trái tim của cô đã bị hắn làm cho rung động mạnh mẽ, bỗng nhớ lại, từng có lần ở Thiên Sứ các, Hương Nại Nhi đưa ra bản kia, khi đó bọn họ hiểu trong lòng, mười chuyện này, bất tri bất giác đã làm được gần hết.

Cùng Tần Khê và Hương Nại Nhi chạy trên đường cái, tranh xem ai ẩn danh quyên tiền trước.

Trong Thiên Sứ Các, cô ngồi ở quầy rượu, hắn cố ý lại gần bắt chuyện.

Trừ cái mục xì hơi trước mặt người còn lại ra, thì chỉ còn “Ước nguyện dưới mưa sao băng”.

Thì ra hắn vẫn còn nhớ.

Ngọc Sanh Hàn hô xong, quay đầu nhìn cô, ánh mắt lắng đọng trong màn đêm, khiến cho Hương Diệp nhìn mà sững sờ, Ngọc Sanh Hàn lại bước đến trước mặt cô, hỏi, “Chẳng lẽ còn chưa tỉnh ngủ?”

Hương Diệp mới vừa mấp máy môi, Ngọc Sanh Hàn đã vươn tay, ôm lấy bả vai của cô, bờ môi mỏng nhẹ nhàng áp vào môi cô, bởi vì Hương Diệp đang giật mình, cho nên Ngọc Sanh Hàn chiếm được thế thượng phong, gắt gao cuốn lấy, tay không kìm được mà thu gọn khoảng cách giữa hai người, một hồi lâu, cuối cùng mới buông cô ra, Hương Diệp gạt tay hắn ra, như giả vờ giận dỗi, “Thì ra anh thích thừa dịp người khác chưa tỉnh ngủ mà đánh lén.”

“Ai bảo lúc em mơ màng là lúc ngoan nhất.” Ngọc Sanh Hàn thừa nhận rất thoải mái, chợt, lại kéo tay Hương Diệp qua, hơi nhíu nhíu mày, sau đó bỏ vào trong vạt áo mình, Hương Diệp chỉ cảm thấy bàn tay nhất thời trở nên ấm áp.

Lòng bàn tay hơi run, dường như còn có thể cảm nhận được trái tim hắn đang nảy lên.

Hình như có hơi nhanh?

Bóng đêm che dấu, Hương Diệp quay đầu tiếp tục nhìn mưa sao băng, khóe miệng lại mang theo một nụ cười trộm, giống như đã phát hiện ra một bí mật nho nhỏ, mang theo một chút xíu đắc ý.

Buổi sáng ngày thứ ba, khi tỉnh lại, đã trễ lắm rồi.

Tinh thần của hai người đều rất tốt, ngồi trong xe ngựa, nhìn phong cảnh tương đồng ngoài cửa sổ, yên tĩnh bình lặng, thi thoảng, tay của Ngọc Sanh Hàn lại nhẹ nhàng kéo lấy tay Hương Diệp, sau đó giả vờ giả vịt chỉ vào một hai gốc cây gì đó ngoài cửa sổ, hai bàn tay nắm vào nhau cùng giơ lên, đối với hành động ngây thơ như vậy của Ngọc Sanh Hàn, Hương Diệp mới đầu còn hơi trách cứ, sau rồi cũng bình tĩnh.

Hơn nửa tháng sau, xe ngựa quay lại quốc đô.

Ngọc Sanh Hàn vừa mới vào cung, Minh Lam lập tức ném hết công việc lại cho hắn, “Xem ra làm Hoàng đế đúng là như khổ sai, sau này chuyện kiểu này đừng có tìm đến ta.”

“Để ngươi thử mùi vị được đứng trên vạn người một chút, chán rồi à?” Ngọc Sanh Hàn nhìn từng đống từng đống tấu chương kia, nhíu mày nhìn Minh Lam.

“Xử lý quốc sự, mỗi ngày ứng phó đại thần, Thái hậu còn ngày nào cũng tra xét giám thị ta, giám quốc kiểu ấy không cần cũng được.” Minh Lam chỉ cười nhạt, “Chẳng bằng quản lý một Liên Tửu cư còn được nhẹ nhõm tự tại.”

“Nói đến chuyện này, tình hình nuôi trồng trong nhà ấm thế nào rồi?”

“Nói đến chuyện này, không bằng ngươi tự mình đi mà xem.” Thái độ của Minh Lam cũng chẳng khách khí, giao hết chứng cứ bí mật Cao Thân vương mưu phản cho Ngọc Sanh Hàn xong liền phủi mông bỏ đi.

Lam Điền vẫn còn ở Thiên Sứ các chờ hắn kia kìa!

Ngọc Sanh Hàn thấy thái độ này của Minh lam, khóe miệng cười bất đắc dĩ, cầm những thứ Minh Lam giao lại lên, tỉ mỉ xem xét.

Không biết xem bao lâu, chóp mũi dường như ngửi được một mùi hương trà hoa nhè nhẹ, Ngọc Sanh Hàn quay ra ngoài cửa, cửa phòng đồng thời cũng bị mở ra, Hương Diệp bưng hai chén trà bước vào.

Ngọc Sanh Hàn nhìn cô đi thẳng về phía mình, nụ cười trên khóe miệng rõ ràng, Hương Diệp chỉ trách hắn, nói cái gì mà Tần Khê còn chưa trở lại, một mình cô ở Vương phủ quá lạnh lẽo, dám đem cô nhét vào cung.

Bưng hai chén trà, một chén đặt trước án của Ngọc Sanh Hàn, một chén đặt qua cái bàn bên cạnh, Hương Diệp nhìn đống tấu chương cao ngất kia của Ngọc Sanh Hàn một cái, ung dung, ngồi xuống bên cạnh, tự uống trà của mình.

Ngọc Sanh Hàn nhìn dáng vẻ kia của cô, hình như cũng không có ý định giúp hắn, đành phải tự mình xem từ từ.

Trong Ngự thư phòng, hương trà nhẹ nhàng lượn lờ, thấm vào lòng người, Ngọc Sanh Hàn đã quên mất mình ngồi xem tấu chương bao lâu, mà chén trà kia vẫn nóng hôi hổi, đã thấy Hương Diệp không biết đã bày một chiếc lò nhỏ ở bên cạnh từ khi nào, chậm rãi pha trà, đun xong, tự mình nhấp một chén nhỏ, sau đó lại thong thả bước qua trước bàn hắn, sờ sờ chén trà của hắn, sau đó lấy đi, chỉ chốc lát sau, đã được thay bằng một chén trà nóng hổi ngát hương.

Trong mắt Ngọc Sanh Hàn hiện lên vẻ ấm áp, khi mắt nhẹ nhàng chạm nhau giữa không trung, ánh mắt cả hai đều thấu hiểu, sau đó lại ai làm việc của người ấy.

Đợi đến khi xem xong đống tấu chương kia, trời cũng đã tối xầm.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoa Si Hoàng Hậu
Chương 250

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 250
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...