Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoa Si Hoàng Hậu

Chương 246

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hương Nại Nhi thuận thế sờ lên thắt lưng Tần Khê, ngay sau đó mặt đầy vẻ coi thường, “Anh cũng béo quá, không được! Em rất để ý!”

“Hương Nại Nhi! Chẳng lẽ em chỉ nhắm trúng dáng người của anh thôi sao? Tình cảm đôi ta sao có thể dùng dáng người để đong đếm…” Tần Khê ra vẻ nịnh nọt, Hương Nại Nhi đẩy hắn ra, cười đến là âm hiểm, “Anh nói đúng rồi đấy, em chỉ nhắm vào dáng người thôi, anh tốt nhất nên cầu nguyện dáng anh vẫn còn đẹp như cũ, nếu không em sẽ chia tay với anh.”

Tần Khê nghe vậy, hai tay ôm lấy ngực, vẻ mặt đầy sợ hãi, “Không ngờ, không ngờ em lại là người như vậy, nói mau! Em nhìn lén anh từ bao giờ hả? A! Có phải là thừa dịp anh đi tắm… rình trộm không…”

“Biến!” Hương Nại Nhi vung một bàn tay chụp qua, tiếp đó lại bổ sung, “Đáp án là cái lần anh luyện công, lần mà cởi áo ra ấy.” Hương Nại Nhi nói xong, quay về phía Tần Khê cười đến là “Không lễ phép”, trên mặt chỉ viết hai chữ “Sắc nữ”.

Hương Diệp nghe hai người nói chuyện, đột nhiên, ánh mắt hơi chuyển xuống, rơi vào bên hông Ngọc Sanh Hàn, Ngọc Sanh Hàn thấy vậy, thoải mái hỏi, “Muốn sờ thử?”

“Không muốn.” Hương Diệp lẳng lặng quay đầu đi chỗ khác, vành tai đã đỏ ứng lên, trong lòng nói tối ngủ chẳng phải cũng ôm rồi còn gì, hắn cũng chẳng thấy béo ra, một thân vân da rõ ràng, rắn chắc tinh tế, hông không có tí thịt thừa nào… Ạch, càng nói càng lạc đề mất rồi~

“Nói đến chuyện này, tối nay lúc tắm cho Tam gia ta cũng phải xem một chút mới được.” Ân Ngôn đột nhiên mặt đầy nghiêm trọng nói, Hương Diệp quay đầu, ra vẻ hài hước, “Vậy cũng được, dù sao ai kia mới nhìn Hoàng thượng để nửa thân trần thôi đã chảy máu mũi trước rồi.” Nghe nói khi đó, Lăng Duẫn Hàm người ta mới cởi áo ra mà thôi.

“Phụt!” Tần Khê làm bộ như hộc máu, trong lòng nói dáng người của Lăng Duẫn Hàm thì đẹp đến đâu chứ?! Chẳng lẽ còn đẹp hơn cả hắn sao?

Ân Ngôn thấy vậy, mặt đỏ lên, chạy tới lắc lắc vai Hương Diệp, “A a!! Sao cậu lại nói ra chứ?! Đó không phải lỗi của mình~ chẳng qua là tại lỗ mũi mình quá mỏng manh~~”

Chuyện này, là nỗi sỉ nhục cả đời Ân Ngôn!!

Mấy người ầm ĩ, vườn hoa vốn yên tĩnh cũng có vẻ náo nhiệt lên, Lê Y vẫn lẳng lặng nhìn bốn người, yên lặng không nói, nhìn hai đôi tình nhân kia, tuy nói ồn ào thật khác lạ, nhưng dù sao cũng đi chung một đường, không giống cô và A Thất, ngày sau gặp lại, nói không chừng đã là người lạ….

Nghĩ tới người kia, trái tim hơi nhói đau, rời khỏi Bắc Thần, rời khỏi A Thất, đúng là không kìm được vẫn muốn quay đầu lại.

Nếu chưa bao giờ quen biết thì tốt biết bao.

Ân Ngôn bị Ngọc Sanh Hàn kéo ra, khóe mắt Hương Diệp chuyển qua, thấy sự trầm lặng trong ánh mắt của Lê Y, không kìm được nói, “Đồ ăn của Nam Lâm khác với ở Bắc Thần, có phải Lê Y thủy thổ không hợp, gầy đi?”

Mấy người nghe vậy, bấy giờ mới nhìn về phía Lê Y, Lê Y không trầm mặc như trước, chỉ khẽ mỉm cười, “Chắc là vậy. Tôi hơi kén ăn.”

“À…. Nghe nói Đông Linh là đất nước của đồ ăn ngon, hình như chưa có ai trong chúng ta đến đó bao giờ, nói không chừng ở đó cũng có đồng loại đấy ~” Ân Ngôn đột nhiên nói xong, kéo tay Lê Y cười không ngừng, “Lê Y đến đó khẳng định sẽ hết kén ăn, còn dưỡng béo được ấy.”

Lê Y nghe vậy không nhịn được nhẹ giọng cười, “Cô thực sự cảm thấy đồng loại không chỗ nào là không có sao?”

“Tôi cũng thấy vậy.” Hương Diệp đột nhiên tiếp lời, ánh mắt linh động đảo qua mấy người, ngẫm nghĩ, ở đây có sáu người, phân bố Tây Nam Bắc, nói không chừng đến phía Đông thực sự lại có đồng loại mới.

“Có cơ hội, phải đến Đông Linh du lịch mới được!” Nhìn qua tâm trạng Ân Ngôn rất chi là kích động, Hương Nại Nhi nghe vậy khoát tay lia lịa, “Rõ ràng đang nói đến vấn đề giảm cân, sao lại lan man đi đâu rồi? Cậu có giảm không đây?”

“Giảm chứ! Hôm nay giảm luôn, toàn dân giảm béo!” Ân Ngôn lập tức hô to, “Để Tết âm lịch hai ngày nữa có thể ăn được nhiều hơn!”

Mọi người toát mồ hôi.

Kết quả là, lúc Lê Thượng Minh đi từ thư phòng tới, liền nhìn thấy đám người này, còn có muội muội nhà mình đang đứng đó lắc mông làm những động tác kỳ quái.

Trong miệng còn đồng thanh đọc cái gì đó.

“Tháng ba không giảm cân, tháng tư sẽ bi thương, tháng năm bị sét đánh, tháng sáu mất người yêu, tháng bảy bị cháy nắng, tháng tám lì trong phòng, tháng chín càng thêm mập, tháng mười hẹn hò mệt, tháng mười một không ai cùng, tháng mười hai mất ba vòng, tháng một càng bi thương, tháng hai không biết ai.”

“Tháng ba không giảm cân, ya~ tháng tư sẽ bi thương, ya~ tháng năm bị sét đánh, ya~ tháng sáu mất người yêu, ya~…” Ân Ngôn và Hương Nại Nhi đọc mẫu, khóe mắt liếc thấy Lê Thượng Minh đứng đó không nhúc nhích, phải nói là, bị chấn động đến mức không nhúc nhích nổi.

“Lê huynh mau tới đây, cùng nhau tập thể dục giảm béo nào ~” Ân Ngôn tiếp đón, Lê Thượng Minh bước qua, nhìn Lê Y bất đắc dĩ cười cười, nhưng Tây Ngọc quốc quân và Ngọc Khê vương gia đều đang tập, hắn, chỉ đành phải liều mình bồi quân tử.

Ân Ngôn và Hương Nại Nhi vừa đọc, vừa lắc mông lùi ra sau, Hương Diệp cùng Tần Khê liền nhảy lên trước, đọc tiếp, “Tháng bảy bị cháy nắng, tháng tám lì trong phòng, tháng chín càng thêm mập!”

“Các ngươi đang làm gì vậy?” Ở cổng sân, truyền đến một câu hỏi rất câm nín của một người, mọi người quay đầu, thấy Lăng Duẫn Hàm cũng đã chạy ra khỏi cung, Lê Thượng Minh vừa khua tay vừa vặn hông, vừa nói, “Hoàng thượng, nghe nói là để giảm cân.”

Khóe miệng Lăng Duẫn Hàm giật giật, thấy Ân Ngôn mắt lóe như sao nhìn mình, liền nói ngay, “Trẫm nhớ vừa rồi còn có việc chưa thương lượng xong với Hàn khanh gia, để ngày khác quay lại thì hơn.”

Nói hết, xoay người vừa định đi đã bị Ân Ngôn chạy bình bịch tới kéo lại, “Tam gia~ nói nhảm nhiều thế, cùng đi giảm cân nào ~”

Kết quả là, Lăng Duẫn Hàm cũng bị kéo vào đại quân giảm cân.

Phái đoàn thật khủng bố.

Cấp Hoàng Đế, hai, cấp Vương gia, hai, cấp Vương phi, hai ( thêm một Lê Y), cấp Nương nương, hai!

Đội hình cường đại nhất chưa từng có từ trước đến nay.

Tập thể dục cả một buổi chiều trong phủ Lê Thượng Minh, khi quay lại trong cung, mọi người đều eo mỏi lưng đau đi ngâm nước nóng.

Lúc đi ra, đã thấy Ngọc Sanh Hàn lại ôm gối đầu lững thững bước tới, không nói câu nào, đặt gối lên đầu giường, sau đó động chân tay trải giường chiếu.

Động tác thuần thục một cách kỳ lạ, sau đó gọi cô, “Qua đây, đi ngủ.”

Hương Diệp nhìn hắn, nhận mệnh đi tới, cứ ban ngày cô mang gối đầu đi, là đến đêm hắn lại ôm gối lại, cứ lặp đi lặp lại không biết mệt, cũng chẳng thấy phiền.

Ngọc Sanh Hàn nhìn Hương Diệp bước tới, còn chưa đến nơi, đã bị hắn nhoáng cái nhổm khỏi giường, ôm lấy cô, chỉ nói, “Sau này đừng có để Ân Ngôn dụ dỗ linh tinh, mập một chút, càng hay.”

“Không sao.” Hương Diệp ngẩn ra sờ bụng mình, vẫn bình thản như vậy, Ngọc Sanh Hàn nhìn động tác của cô, chóp mũi ngửi thấy hơi thở sạch sẽ vừa mới tắm rửa, trái tim không kìm được mà rộn ràng, “Hương Diệp, em ghét bụng nhiều thịt à?”

“Tùy thôi.” Hương Diệp lẳng lặng dựa vào hắn, thấp giọng nói, tựa đầu vào trước ngực Ngọc Sanh Hàn, một bàn tay của hắn nhẹ nhàng đặt lên bụng cô, đột nhiên hỏi, “Vậy nếu như, bụng to ra thành như vầy, em có thích không?”

Ngọc Sanh Hàn nói xong, tay ở trên bụng cô vẽ một đường cung hình tròn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoa Si Hoàng Hậu
Chương 246

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 246
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...