Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoa Si Hoàng Hậu

Chương 18

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hương Diệp chợt ngẩn ra, đột nhiên ý thức được một vấn đề rất nghiêm trọng, lấy tính tình cẩn thận từng chút của cô, đây không thể nghi ngờ là một sơ sót cực lớn, nếu danh dự của cô bị hủy, cô làm sao còn có thể thoải mái rời khỏi hoàng cung?!

Hình như cô, đã bị Ngọc Sanh Hàn sắp đặt.

Ngay từ khi bắt đầu, hắn đã biết cô có giá trị lợi dụng với hắn, cho nên đả kích Bình phi là giả, dùng kế dụ cô vào tròng mới là thật. Ngọc Sanh Hàn lợi dụng sự oán giận của cô với Bình Phi, nếu như không phải Bình phi đưa bát canh kia, Ngọc Sanh Hàn sẽ không tìm cô làm giải dược, cô cũng sẽ không ra tay khiến cho linh hồn bị bật khỏi, cũng sẽ không phải đối mặt với vị khách lạ này, mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng cô đúng là có trách nhiệm.

Tạm thời, giúp hắn giải quyết tình huống trước mắt đã.

Nghĩ như vậy, lại tựa hồ như đã quên mất, vừa vào cửa cung sâu như biển, còn phải một thân một mình, không phải là chuyện đơn giản như vậy.

Hương Diệp ngồi lại mép giường một lần nữa, nhìn lướt qua Ngọc Sanh Hàn trước mặt, thản nhiên nói: “Trước tiên, tôi muốn anh nhớ rõ tên mình.”

Ngọc Sanh Hàn nhìn cô, yên lặng không nói, Hương Diệp khẽ hạ mắt, nhẹ giọng nói: “Tên của anh, là Ngọc Sanh Hàn.”

Con ngươi băng lãnh khẽ mở to, bởi vì hắn và chủ nhân của thân thể này, lại trùng tên.

“Tế vũ mộng hồi kê tắc viễn, tiểu lâu thổi triệt ngọc sanh hàn.*” Hương Diệp không để ý đến sự kinh ngạc trong mắt hắn, thản nhiên nói, “Anh nhớ rõ rồi chứ.” Giải thích như vậy, vừa như cố ý, lại vừa như vô tình, Ngọc Sanh Hàn cũng đã hiểu ra, thì ra chẳng qua là đồng âm, nhưng mà trùng hợp như vậy không khỏi có chút không thể tưởng tượng nổi, hắn vốn là Phó tổng tài của tập đoàn Ngọc Thị, vốn tên là, Ngọc Thăng Hàn.

* Tạm dịch: Mưa phùn tỉnh mộng nơi Kê Tắc, lạnh lẽo ngọc sênh thổi trên lầu

Trích trong bài từ Than phá – Hoán khê sa của Lý Cảnh thời Nam Đường. Nói về nỗi nhớ nhung của một cô gái mơ về nơi trượng phu của mình đang chinh chiến. Kê Tắc – chỉ Kê Lộc Tắc ở phương Bắc, thường được thi nhân dùng để nói về nơi hiểm yếu ở vùng biên cương. Ngọc sanh (ngọc sênh) ở đây là chỉ một loại kèn môi. Trong âm nhạc Trung Quốc, nhắc đến sênh người ta sẽ nghĩ đến sênh ấm, bởi vì khi thổi sênh phải đẩy hơi ấm vào thanh âm mới dễ nghe. Ở đây lại nói ngọc sênh này đã rét lạnh, ý nói khúc nhạc này đã thổi lâu như vậy, mà chinh nhân vẫn còn ở nơi Kê Tắc xa xôi, không biết bao giờ mới có thể trở về.

Xem ra xuyên qua cũng không phải là không có khả năng.

“Như vậy, cô là ai? Ý của tôi là, bây giờ nhân vật của cô sắm vai là cái dạng gì?” Ngọc Sanh Hàn bình ổn tâm trạng, hai tay bắt chéo nhìn thẳng cô, căn cứ theo sự quan sát của hắn, cô tuyệt đối không phải là một tiểu cô nương đơn giản như vậy.

Hương Diệp chẳng qua chỉ nhàn nhạt khẽ nhếch miệng, ngẩng đầu liếc mắt: “Anh có thể coi tôi là đồng đạo có sáu năm kinh nghiệm xuyên qua.”

“Sáu năm?” Ngọc Sanh Hàn khẽ cau mày, sáu năm trước, cô nhóc này chắc chỉ bảy tám tuổi chứ mấy?

“Nếu là ở thế giới kia, nếu tôi còn sống mà nói, cũng phải 27.” Hương Diệp nhẹ giọng giải thích, lần này, toàn bộ nghi ngờ trong lòng Ngọc Sanh Hàn đều được lý giải, linh hồn 27 tuổi, khó trách lại như vậy.

Ngoài cửa, An Quế đã sai người chuẩn bị nước nóng xong, Hương Diệp đem màn trướng trong nội thất hạ xuống hết, chờ cung nhân chuẩn bị xong tất cả, nghe thấy Ngọc Sanh Hàn ở bên ngoài trầm giọng nói. “Nơi này không cần hầu hạ, đều đi xuống cả đi.”

Cung nhân lập tức cúi người lui ra, Ngọc Sanh Hàn lại cố ý gọi An Quế lại, “An Quế, trông nom cẩn thận, không cho bất cứ kẻ nào lại gần.”

“Nô tài tuân chỉ.” Có bài học vừa rồi, An Quế đương nhiên không dám tùy ý nhìn quanh nữa, lĩnh mệnh, nhẹ giọng lui ra ngoài.

Hương Diệp bước ra từ sau tấm màn, nhìn Ngọc Sanh Hàn đứng sau rèm ngọc, bình phong bằng lụa mỏng che khuất bồn tắm bốc lên đầy hơi nóng, suối ngọc thơm ngát, hơi nước lượn lờ, làm mờ tầm mắt của hai người, Ngọc Sanh Hàn chaneg qua chỉ nhàn nhạt liếc cô một cái, nói, “Tôi nghĩ cô cần chút không gian riêng tư.”

Tiếp đó, xoay người chẳng nói câu nào bước ra khỏi nội thất, lúc này Hương Diệp mới chậm rãi bước tới, dây lụa nhẹ buông, cởi vạt áo xuống lần nữa, đem cả thân mình chìm trong hồ tắm bốc đầy hơi nóng, cả người thả lỏng.

Đôi bàn tay mềm mại nâng lên những cánh hoa, ngơ ngẩn nhìn hồi lâu, một bàn tay khác đột nhiên đưa về phía cổ, cô chưa quên, mấy canh giờ trước, dấu vết mà Ngọc Sanh Hàn để lại ở chỗ này.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoa Si Hoàng Hậu
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...