Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoa Si Hoàng Hậu

Chương 231

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bên kia, Quan Niệm Nhã bị hai cô gái kéo vào một bụi cỏ, phịch một tiếng, nặng nề ngã xuống trên cỏ, Quan Niệm Nhã có chút tức giận, “Các ngươi rốt cuộc là ai chứ?! Dám càn rỡ như vậy ngay trước mặt Hoàng thượng?!”

Tần Khê nhàn nhã bước ra, đứng trước mặt Quan Niệm Nhã, hơi mỉm cười, “Quan tiểu thư, lâu rồi không gặp ~”

“Ngọc Khê vương gia?” Quan Niệm Nhã lại nhìn hai người bên cạnh Tần Khê,”Vậy, hai vị này là?”

“Xin chào, tiểu nữ tử chính là người xinh đẹp như hoa, người gặp người thích, tài trí song toàn, danh xưng Hương Nại Nhi của Thiên Sứ các ~”

“Hương Nại Nhi, em chẳng có nguyên tắc gì cả, danh hiệu sao lại đổi nữa rồi?” Tần Khê nghe vậy nhỏ giọng khinh bỉ một phen, Hương Nại Nhi lập tức trừng mắt, “Hiếm hoi lắm em mới được giới thiệu danh hiệu một lần, ai mà nhớ được danh hiệu trước là gì chứ? Chẳng lẽ bắt em lật lại mấy chục chương trước để tìm chắc?”

Quan Niệm Nhã nhìn Hương Nại Nhi, gương mặt đã phục hồi lại vẻ trấn định, quan sát người trước mặt, thầm nghĩ, thì ra nàng ta chính là Vương phi chưa cưới của Ngọc Khê vương, quả nhiên giống hệt như lời đồn, tùy ý phóng khoáng, không có tí quy củ nào, hơn nữa còn hay thích đấu võ mồm với Ngọc Khê vương.

Vậy thì người bên cạnh, chắc là Ân Ngôn tiến cung thăm thú ngày hôm qua đúng không?

Bọn họ cứ kéo mình đi thẳng trước mặt Hoàng thượng như vậy mà Hoàng thượng hình như cũng chẳng có ý kiến gì, chẳng lẽ, Hoàng thượng thực sự tin cậy Ngọc Khê vương này đến thế? Hay là, bởi vì đó là huynh trưởng của Hoàng hậu trước, vì sủng ái Hoàng hậu, cho nên, Ngọc Khê vương cũng được sủng ái theo?

Đang nghĩ ngợi, lại thấy Hương Nại Nhi và Ân Ngôn mỗi người một bên, kéo nàng đến dưới một cái cây.

An Quế từ đầu kia thở hổn hển chạy tới, cầm trên tay một sợi dây, hỏi, “Vương gia, dây có rồi, làm gì đây?”

“Trói nàng ta lại.” Tần Khê cười cười chỉ chỉ Quan Niệm Nhã, An Quế lập tức trợn tròn mắt, tràn ngập vẻ khó tin, “Dạ?!”

Quan Niệm Nhã thấy mấy người này không phải đang nói giỡn, lập tức bắt đầu giãy dụa, nàng vốn luyện qua chút võ nghệ, sức lực đương nhiên hơn Hương Nại Nhi và Ân Ngôn, nhanh chóng thoát khỏi hai người, Quan Niệm Nhã vội nhấc chân chạy, Tần Khê thấy vậy, cầm lấy sợi dây trong tay An Quế, dùng khinh công nhảy lên, chặn trước mặt Quan Niệm Nhã, Quan Niệm Nhã hơi hoảng, động thủ với hắn, ánh mắt Tần Khê thoáng chốc lóe lên, ánh mắt chợt ngưng trọng, khiến cho Quan Niệm Nhã thầm kêu không ổn.

Giây tiếp theo, Tần Khê đã quăng sợi dây trong tay ra, hai ba cái đã trói được Quan Niệm Nhã lại, thấp giọng nói, “Ngươi còn biết cả võ công?”

“Cha ta là Quan Phó tướng quân, ta biết chút võ công thì có gì lạ!” Quan Niệm Nhã bật lại Tần Khê, “Ngươi đối xử với ta như vậy, dù Hoàng thượng không làm gì ngươi, nhưng Thái hậu nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi dễ dàng.”

“À ~ Ngươi nói Thái hậu nương nương ấy hả ~ bà ấy thích nghe ta ca hát nhất đấy, sinh nhật của Thái hậu năm nào cũng do ta tổ chức, ngươi không biết hả?” Hương Nại Nhi cười gian kéo Quan Niệm Nhã đã bị Tần Khê trói chặt qua, kéo thẳng nàng đến bên cạnh cái cây.

Ân Ngôn chạy tới, giọng nói tràn ngập lo lắng, “Hương Nại Nhi, chúng ta làm vậy thực sự không thành vấn đề sao? Cô ta không phải là tú nữ à?”

Hương Nại Nhi nghe giọng nói lo lắng trùng trùng kia của Ân Ngôn, liếc mắt, “Cậu làm ơn đừng có dùng cái bộ mặt hưng phấn không chịu được như thế lúc nói mấy câu kiểu này, còn nữa, tay không cần phải chịu khó siết dây trói của cô ta chặt như vậy ~”

Ân Ngôn nghe vậy, rất nghiêm túc nhìn Hương Nại Nhi, tay càng trói chặt hơn, “Cái này thì không được, là mình lo cô ta chạy đi tìm người khác nên mới trói chặt vậy mà!”

Hương Nại Nhi cùng Tần Khê đều toát mồ hôi, ba người động thủ, cột Quan Niệm Nhã vào cái cây.

An Quế cùng Lạc Nhạn mở to mắt nhìn ba người bận bịu, lại nhìn Quan Niệm Nhã, cặp mắt to liều mạng nhìn chằm chằm ba người, ngoài miệng vẫn không chịu xin tha lấy một câu.

“Ta chẳng qua là tới xem náo nhiệt thôi, đứng có nhận ra ta.” Lạc Nhạn cầm khăn tay che mặt mình, Hương Nại Nhi giật giật khóe miệng, “Lạc Nhạn, nàng đã nhận ra ngươi là ai rồi, bây giờ che lại thì ích gì?”

Sự thật chứng minh, gần gũi lâu với đám Hương Nại Nhi, Lạc Nhạn cũng biến thành ngu ngốc trong ngu ngốc rồi.

Quan Niệm Nhã bị trói vào cây, buông tha không giãy dụa nữa, chỉ nhìn chằm chằm mấy người, “Các ngươi trói ta vào đây rốt cuộc muốn làm gì hả?! Đừng quên đây là Hoàng cung!”

“Hà hà~ chẳng qua là hàn huyên tán gẫu với ngươi thôi mà~” Hương Nại Nhi cười hì hì ghé qua, “Vẫn nghe nói cô tú nữ cuối cùng trong cung này giỏi cỡ nào, hôm nay cuối cùng cũng gặp được, chúng ta có thể tán gẫu tử tế một chút mà ~”

“Ai muốn tán gẫu với các ngươi~”

“Đừng nói vậy chứ ~” Ân Ngôn ghé qua, cười đến cực kì vô tội, “Nói cho ngươi nha, quấy rầy người ta hẹn hò là hành vi chẳng hay ho gì đâu. Hương Diệp là của Ngọc Sanh Hàn, Ngọc Sanh Hàn là của Hương Diệp, cho nên ngươi sớm quay đầu thì hơn, nên làm gì thì làm đi.”

Ân Ngôn nói vậy, căn bản đã quên chuyện cả đám lúc nãy vẫn rình mò ở Ngự hoa viên.

Tần khê cũng bu lại theo, cười đến có chút âm hiểm, “Đúng vậy, quấy rầy người ta hẹn hò là không tốt nha~ ngươi phải quay lại trường học để đào tạo lại thôi, có điều xét thấy quá trình sẽ có nhiều hạn chế, cứ để cho Hương Nại Nhi mở mang cho ngươi đi.”

Tần Khê lùi lại, Hương Nại Nhi liền bước lên, cười hà hà, tròng mắt âm u, “Nói đến mở mang, ta rất giỏi đấy, mọi người đều nói, ta là thiên sứ Hương Nại Nhi mà~” Hương Nại Nhi nói láo không thèm đỏ mặt, “Thật ra thì hai người bọn họ mất hơn ba năm mà vẫn chưa chính hiệu, không giống ta với Tần Khê, sớm đã là hàng hiệu, chuyển chính thức cũng không dễ dàng đâu, mà ngươi đừng có náo loạn, con người của Hương Diệp có chút cố chấp, nhưng mà biết làm sao, cô ấy là chị em tốt của bọn ta, không thể để mặc ngươi bắt nạt được.”

“Gì mà bắt nạt?! Rõ ràng là mấy người các ngươi liên hiệp bắt nạt ta!” Quan Niệm Nhã cảm thấy lời buộc tội của bọn họ đúng là cố tình gây sự, nàng náo loạn lúc nào? Rõ ràng nàng còn chưa kịp náo loạn!

“Chậc chậc, thế là không được.” Hương Nại Nhi phe phẩy ngón tay, đột nhiên áp sát vào mặt Quan Niệm Nhã, giọng uy hiếp, “Ngươi muốn thử mùi vị của Thập đại khổ hình Mãn Thanh sao?”

Quan Niệm Nhã nhất thời nuốt một ngụm nước bọt, bên ngoài đồn là, cho dù đắc tội ai cũng không thể đắc tội bà chủ Hương Nại Nhi của Thiên Sứ các, nàng sẽ cho ngươi biết cái gì gọi là rợn cả tóc gáy!

“Ngươi không biết Thập đại khổ hình Mãn Thanh là gì? Không sao, để ta giảng giải tỉ mỉ cho ngươi nhé.”

“Trước tiên nói một chút về kẹp ngón tay đi, ta trịnh trọng đề cử, đây chính là thứ tốt nhá, nếu như ngươi muốn thử thế nào là huyết nhục mơ hồ, xương mười ngón đều bị đinh nhỏ găm vào, ôi chao, vừa mới ngọ nguậy một cái, tiếng cái đinh nhỏ kia cắm vào xương….”

“Ọe ~” Ân Ngôn người run lẩy bẩy, bàn tay thấy ẩn ẩn đau, vội vàng kéo Hương Nại Nhi lại, thét chói tai, “Cậu đừng nói nữa!!”

“Không thích kẹp ngón tay cũng không sao, Hương Nại Nhi xin đề cử Trích máu bé nhỏ, chỉ cần đặt nó ở bất kỳ chỗ nào trên người ngươi, nó cũng có thể gặm nát thịt ngươi mà vào, giống như là gặm thịt heo ấy, máu bắn ra nha, ôi chao, cứ gọi là hoành tráng! Gặm thịt xong, còn dư lại xương nhá…”

“Ọe ~” An Quế và Lạc Nhạn hai người chạy qua một bên nôn khan.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoa Si Hoàng Hậu
Chương 231

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 231
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...