Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoa Si Hoàng Hậu

Chương 239

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không để ý tới Lăng Duẫn Hàm và một đám thị vệ, nhấc chân, đi về phía Hương Diệp. Đột nhiên, đang yên tĩnh bỗng vang lên một tiếng kinh hô. Giọng nói thánh thót của Ân Ngôn mang theo sự kích động tràn ngập cõi lòng, sánh ngang với Ngưu Lang Chức Nữ khi gặp lại nhau trên cầu Nại Hà* sau bao ngày xa cách ( nhưng thực ra là cầu Hỉ Thước )

* Cầu Nại Hà ở dưới Âm phủ, tương truyền người chết đi sẽ đi qua cây cầu này, sau đó được Mạnh Bà cho uống một bát canh để quên đi hết ký ức ở kiếp này. Bó tay bạn Ân Ngôn luôn =”=

Tóm lại, tiếng kêu ngàn dặm triền miên kia, khiến cho mọi người đều rớt cằm.

“Ngọc ~ Quân ~~~”

Ngọc Sanh Hàn vẫn đang nhìn Hương Diệp, còn chưa kịp phản ứng lại. Ân Ngôn đã bổ nhào lên người hắn, ôm lấy cánh tay hắn liều chết không buông, “Ngọc Quân ~ chàng tới đón người ta về nhà ư ~ người ta cảm động quá ~ cái người mặc áo vàng kia vừa nãy bao vây chúng ta lại, người ta sợ quá đi mất~”

Ân Ngôn nói liến thoẳng, không nhìn thấy Ngọc Sanh Hàn đã thiếu chút nữa hóa đá vì hai tiếng “Ngọc Quân” liên tiếp của cô nàng, nếu như không phải hắn tu vi cao thâm, sợ rằng đã hóa đá thật rồi.

Cho nên, Ngọc Sanh Hàn còn có thể giật mi mắt, gằn giọng gọi cô nàng, “Họ Ân kia.” Còn dám gọi hắn như vậy, nhất định phải chết!

Cúi đầu, đã thấy Ân Ngôn hơi ngẩng đầu lên, ánh mắt hồng hồng, kéo lấy tay áo hắn, giọng nói lộ ra chút rấm rức nghẹn ngào, “Giúp tôi đi…”

Ngọc Sanh Hàn đang định hất tay Ân Ngôn ra, lại nhìn thấy bàn tay kéo cánh tay hắn của cô buộc một chiếc khăn tay, dường như còn có thể nhìn thấy vết cắn ứa máu mờ mờ, lại tự làm mình bị thương sao?

Nghe nói Ân Ngôn vì đả thương Hương Diệp mà cầm mảnh gốm tự đâm vào tay mình, làm vậy, là bởi vì linh hồn của Ân Nhan Nhan đó vẫn còn, cho nên mới muốn giả vờ như không nhận ra Lăng Duẫn Hàm?

Khóe mắt đảo qua Hương Diệp, thấy cô vẫn nhìn chằm chằm hắn, trong lòng có hơi bốc hỏa, lúc nào cũng tùy tính như vậy, nói đi là đi, nhìn thấy hắn còn trưng cái mặt kinh ngạc như vậy ra, chẳng lẽ trong lòng cô, chưa từng nghĩ rằng hắn sẽ thực sự đi tìm cô bao giờ?

Trên thực tế, Hương Diệp kinh ngạc là vì Ngọc Sanh Hàn lại đuổi theo nhanh như vậy, theo tính toán của cô, sắp xếp chuyện bên kia thỏa đáng xong ít nhất cũng mất ba ngày, sau đó, nhanh nhất cũng phải ngày mai mới tới.

Ngọc Sanh Hàn trong lòng không vui, nghĩ thầm, giúp đồng loại một chút, nhân tiện mang theo một tẹo tâm lý trả thù, một tay đặt lên sau lưng Ân Ngôn, vỗ một cái, lại vỗ thêm cái nữa, sau đó hạ giọng an ủi, “Không, không sao rồi.”

Nhất thời, mắt Lăng Duẫn Hàm hực lửa, Hương Diệp, mắt tối sầm. Mà Ân Ngôn, thực ra thì cô mới là người khổ nhất, bị hắn vỗ cho mấy cái sắp nội thương đến nơi, mà nội thương cũng không sao, khổ nhất chính là đã nội thương rồi còn phải ráng ma nói một câu, “Có Ngọc Quân ở đây, người ta không sợ nữa~”

Vị gia kia của Ân Ngôn sắc mặt đương nhiên chẳng tốt lành gì, nhìn xoáy vào Ân Ngôn, cuối cùng cũng mở miệng, “Tây Ngọc bệ hạ đây là có ý gì?”

“Hoàng thượng, thực ra thì, nàng là Hoàng phi của Tây Ngọc.” Hương Diệp dường như cố ý phối hợp, hoặc có thể mang theo chút ý tứ không rõ phản kích, Ngọc Sanh Hàn nhìn xuyên qua Ân Ngôn, ánh mắt đối diện với Hương Diệp, hàn quang gặp nhau, không ai nhường ai.

Kết quả là, Ngọc Sanh Hàn còn chưa làm người ta tức, đã bị làm cho tức lại!

Màn náo loạn này, Lăng Duẫn Hàm dù có không tin đến thế nào cũng phải nể mặt Ngọc Sanh Hàn.

Một câu nói của Hương Diệp, trực tiếp cột Ân Ngôn và Ngọc Sanh Hàn vào một chỗ, Ân Ngôn thấy sắc mặt càng lúc càng lạnh của Ngọc Sanh Hàn, ngẫm nghĩ một chút, liền kéo Ngọc Sanh Hàn qua rỉ tai, “Anh giúp tôi một lần, tôi cũng sẽ giúp lại anh.”

Từ hôm nay trở đi, cô chính là Hoàng phi, anh ta chính là Ngọc Quân, cô không tin Hương Diệp lại không lung lay.

Ngọc Sanh Hàn nghe vậy, chỉ nhướn mày, muốn xem cô nàng sẽ giúp hắn thế nào đây, lại nghe Ân Ngôn đột nhiên kéo hắn mỉm cười nói với vị công công tên Tiểu Quý tử phụ trách tiếp đãi nói, “Tiểu Quý tử công công, Bổn cung và Ngọc Quân ở cùng một gian là được.”

Nghe vậy, Ngọc Sanh Hàn lập tức quay đầu trừng cô nàng, quay đầu nhìn phản ứng của Hương Diệp, lại thấy cô chỉ hơi lạnh nhạt quét qua một cái, không có bất cứ sự khác thường nào, sau đó đi thẳng vào trong phòng.

Tần Khê xán lại gần, ba người ngẩn ra nhìn Hương Diệp đóng cửa lại.

Ngọc Sanh Hàn và Tần Khê mỗi người đều lập tức cốc cho Ân Ngôn một cái bạo lực vào đầu, “Ai bảo cô lộn xộn hả.”

Ân Ngôn mặt đầy ấm ức rên rỉ, “Các anh, các anh đều bắt nạt tôi ~~~”

Tiểu Quý tử phụ trách sắp xếp nhìn vậy, nghĩ thầm, bộ dáng kia, giọng nói kia, rõ ràng chính là Nhan Phi nương nương mà, tại sao lại ra vẻ không nhận ra chứ ~

Suy nghĩ không có kết quả, Ân Ngôn đẩy Tiểu Quý tử đi xong, lập tức nằm sấp lên giường.

Ngọc Sanh Hàn và Tần Khê đi vào, nhìn dáng vẻ ủ rũ kia của cô nàng, hỏi xong mới biết có vẻ tật xấu của Ân Ngôn lại tái phát, không muốn để cho Lăng Duẫn Hàm thấy dáng vẻ kia của cô, cho nên mới cắn mu bàn tay mình.

Ân Ngôn là do linh hồn xuyên qua không đầy đủ, dù ngăn cách bởi một Ân Nhan Nhan, vẫn cố gắng vươn tới tình yêu của cô ấy như vậy, còn hắn và Hương Diệp thì sao? Trở ngại giữa bọn họ, chỉ có một ngôi vị Hoàng đế, Ân Ngôn còn có thể buông ra, tại sao cô ấy lại không thể?

Mà điểm này, cũng là câu hỏi Hương Diệp vẫn luôn tự hỏi mình.

Buổi tối, Lăng Duẫn Hàm thiết yến ở đại điện, dù sao hai nhân vật quan trọng nhất của Tây Ngọc đều tới, không nhắc đến chuyện Ân Ngôn giả mạo Hoàng phi Tây Ngọc, không nhắc đến chuyện Hoàng đế Tây Ngọc, còn cả Vương gia và Quận chúa đều nói nàng là tân Hoàng phi, Lăng Duẫn Hàm kiểu gì cũng phải làm hết bổn phận chủ nhà~

Bên ngoài, Tần Khê đến tìm cô đi dự yến, Hương Diệp mở cửa, đã thấy Ân Ngôn kéo tay Ngọc Sanh Hàn, hai người bước ra từ trong phòng, Ân Ngôn nhìn Ngọc Sanh Hàn cười đến dịu dàng, thấy Hương Diệp, lại giống như chẳng sao cả vẫy vẫy tai, Ngọc Sanh Hàn nhìn, chỉ hơi lướt qua, sau đó đi cùng Ân Ngôn đi lên trước.

Tần Khê đi cùng Hương Diệp ở phía sau, vô cùng im lặng.

Tần Khê nhìn Ân Ngôn kéo tay Ngọc Sanh Hàn đi đằng trước, lại nhìn Hương Diệp vẫn im lặng bước đi, đột nhiên vươn tay, kéo tay Hương Diệp đặt lên cánh tay mình, cười nói, “Không sao, Tiểu Hương Hương, tay của ca ca lúc nào cũng để em khoác.”

Hương Diệp có chút trầm mặc nhìn dáng vẻ cợt nhả kia của Tần Khê, ngoài ý muốn lại không rút tay ra, cứ vậy khoác tay Tần Khê đi thẳng một đường, cùng nhau bước vào đại điện.

Trước mặt một đôi, phía sau hai người.

Cảm giác này, giống như đang đi theo nghi thức ở lễ đường vậy, lúc Ngọc Sanh Hàn quay đầu, khóe mắt liếc thấy tay Hương Diệp đang khoác lên cánh tay Tần Khê, hàn quang trong mắt bắn ra vèo vèo, khiến cho Tần Khê rùng cả mình.

Xét về mặt huyết thống, hắn và Tiểu Hương Hương còn là anh em ruột cơ mà ~ vậy mà còn ghen?

Dọc theo đường đi ba đào dậy sóng, cuối cùng cũng ngồi xuống, Lăng Duẫn Hàm ngoài miệng không nói gì, trong lòng cũng cực độ hoài nghi Ân Ngôn, cho nên bữa yến tiệc này hoàn toàn là cuộc so tài giữa Ân Ngôn và Lăng Duẫn Hàm, một nói bóng nói gió, một giả ngây giả ngơ.

Trái lại Hương Diệp, cả buổi không thèm nhìn xem Ngọc Sanh Hàn và Ân Ngôn ghé đầu thầm thì với nhau thế nào, bởi vì kiểu nói thầm này, căn bản không thể nhìn, nghe cũng chẳng nghe thấy. Cầm ly lên, thiếu đi chút thưởng thức, trực tiếp uống vào, lại vẫn cảm thấy, trái tim trống rỗng, dùng rượu cũng không lấp đầy được.

Tần Khê vẫn ngồi bên cạnh nhìn, thấy cô đặt chén rượu xuống, lại cực kỳ chân chó* rót đầy cho cô, Hương Diệp uống hết, Tần Khê lại rót tiếp.

* nịnh nọt

“He he, anh nhìn đi, Hương Diệp có giống đang ghen không?”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoa Si Hoàng Hậu
Chương 239

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 239
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...