Ngày đó trở về, Ôn Quân muốn nổi giận với Ngọc Ninh, hỏi nàng tại sao lại tự ý làm chủ.
Nhưng nhìn thấy vết thương trên trán và khuôn mặt trắng bệch của nàng, cuối cùng chàng lại đau lòng không thốt nên lời trách cứ.
"Ngươi không phải sợ lạnh sao? Liêu quốc lạnh đến thế."
Nàng cười hì hì khoác tay Ôn Quân:
"Hoàng huynh may cho muội thêm nhiều áo khoác dày nhé. Muội muốn màu hồng phấn, loại có mùi nắng ấm ấy."
Ta cố nén nghẹn ngào:
"Nhưng ngươi không phải sợ cô đơn sao? Sao ngươi lại nỡ lòng nào?"
Ngọc Ninh ôm lấy ta:
"Vậy nên tỷ tỷ phải thường xuyên viết thư cho muội nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoa-tan-xuan-den/10.html.]
Nàng là một cô nương thấu đáo, luôn biết cách tự an ủi mình.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Ôn Quân phong nàng làm Hộ quốc Trưởng công chúa, chuẩn bị một phần hồi môn hậu hĩnh.
Ngày áo cưới được may xong, chàng nhìn Ngọc Ninh, lại nhìn Tiêu Nhi, cuối cùng lắc đầu.
Công chúa đi hòa thân, cần có sứ thần hộ tống.
Ai sẽ là sứ thần, triều đình bàn cãi không ngừng.
Họ đã đề cử rất nhiều người, sau một hồi tranh chấp, Ôn Quân không chọn ai cả.
Chàng vung bút mực, viết xuống hai chữ:
"Nguyên Tiêu."
--------------------------------------------------