Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

HOAN HÀNH CHỈ

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta tức là vì thế.

May mà trời thương, cho ta nhặt được bảo vật như Tống Chỉ.

Phó Tân mím môi, như muốn nói gì đó, cuối cùng bất lực đáp:

“Ta quên mất, muội vốn luôn nhìn thoáng.”

Ta híp mắt cười: “Đúng thế, phải học tập ta nhiều vào. Nào, cười cho gia một cái coi.”

Phó Tân khó khăn nhếch môi, nặn ra một nụ cười khó coi:

“Nhưng muội lại gả cho một thái giám. Cả đời muội...”

Ta quay đầu nhìn Tống Chỉ, chàng cũng đang nhìn ta.

Ánh mắt chạm nhau, lòng liền yên ổn.

Ta nói: “Tống Chỉ, chàng ấy rất tốt.”

Phó Tân lại có vẻ không tin.

Đúng là, có một số chuyện, phải ở trong mới hiểu.

Trước khi gặp Tống Chỉ, ta chưa từng muốn gả đi.

Sau khi gả cho chàng, trong lòng ta chỉ toàn là vui sướng.

Ta nhấn mạnh với Phó Tân:

“Ta thật lòng thật dạ muốn gả cho Tống Chỉ.”

Sắc mặt Phó Tân trắng bệch:

“Hoan muội, muội tỉnh lại đi, hắn không phải người tốt.”

“Hắn đang lợi dụng muội.”

15

Ta chỉ là một thứ nữ nhỏ nhoi, lại còn bị người ta gọi là đồ ngốc.

Thì có gì đáng để lợi dụng chứ?

Nghĩ lại mà thấy buồn cười.

Tối hôm ấy, lúc ta ngủ mơ mơ màng màng, chàng nhẹ nhàng cắn lấy vành tai ta, thì thầm:

“Hoan Hoan, ta ghen rồi.”

Ta giật mình.

Khuôn mặt Tống Chỉ có chút âm trầm:

“Ta không muốn gặp lại Phó Tân nữa.”

Trước mặt ta, chàng luôn hiền lành, hiền lành đến mức khiến ta quên mất chàng là vị Cửu thiên tuế quyền khuynh thiên hạ.

Nếu chàng không vui thì chỉ trong chớp mắt là có thể lật đổ cả một gia tộc, huống gì là Phó Tân đang chưa có chỗ đứng vững chắc.

Hoặc... người chàng thật sự muốn ra tay, là Cố Tể tướng?

Yên Hồng nói chàng lấy ta làm tấm chắn.

Phó Tân cũng nói, chàng đang lợi dụng ta.

Dưới ánh trăng, chàng có thêm vài phần cô tịch, ta vươn tay ôm lấy eo chàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoan-hanh-chi/8.html.]

“Vậy thì đuổi hắn đi thật xa, mắt không thấy lòng không phiền.”

Tống Chỉ cúi xuống, khóe miệng cong lên một nụ cười đầy nguy hiểm:

O mai d.a.o Muoi

“Nương tử, nàng đang cầu xin giúp tình lang của mình đấy à?”

16

Phó Tân đâu phải dã nam nhân gì cho cam.

Ta chẳng có chút tình ý nam nữ gì với hắn cả.

Ta giải thích với Tống Chỉ cả một đêm, kết quả là càng nói hắn càng tức.

Sáng hôm sau, hắn mang cặp quầng thâm đen sì dưới mắt đi vào triều.

Nhìn mà ta thấy thương quá, đành nhanh chóng chợp mắt ngủ bù, kẻo cũng chịu chung số phận.

Đang ngủ thì đột nhiên thấy tai ngứa ngáy, trốn cũng không thoát, đập cũng không được.

Ta lăn qua lộn lại trên giường, cuối cùng tức giận trợn mắt tỉnh dậy.

Thấy Tống Chỉ đang cười rạng rỡ, ánh mắt ánh lên niềm vui, mà vừa thấy ta mở mắt lại cố làm bộ giận dữ.

Ta thấy cái kiểu trẻ con đó của hắn đáng yêu vô cùng, liền ghé sát đầu lại mà cọ cọ vào người hắn.

Không ngờ hắn lại đưa móng vuốt ra, dám chọc ta!

Ta giãy dụa không thoát, cười đến không thở nổi, thở hổn hển mà rên rỉ: đúng là nghiệp chướng!

Tỉnh táo lại rồi, hắn giục ta dậy, rồi dắt ta ra ngoài... dạo phố?

Ta rất nghi hoặc.

Hắn quay đầu đi, tỏ vẻ không tự nhiên:

“Cảm nhận cuộc sống dân gian một chút.”

Ha! Cái đồ này chắc vẫn còn để ý chuyện trước đây ta cứ dẫn Phó Tân ra ngoài đi dạo chứ gì?

Ôi chao, nam nhân lúc ghen đúng là đáng yêu mất.

Ta thì nghịch ngợm, suốt dọc đường cứ kể những chuyện xấu ta từng làm cho Tống Chỉ nghe.

Tống Chỉ vừa nghe vừa cười, thỉnh thoảng lại cầm lấy mấy món linh tinh ta mua.

Chúng ta đi bộ rất lâu qua con phố đông đúc náo nhiệt, cuối cùng dưới bầu trời ngập ánh hoàng hôn, ta nhón chân hôn hắn một cái.

Ta nói: “Tống Chỉ, quãng đời còn lại, ta giao hết cho chàng.”

Hắn ôm bổng ta lên, xoay vài vòng giữa đám đông.

Trong cơn choáng váng, ta nghe thấy mấy tiếng vỗ tay reo hò, và cả tiếng tim mình đập thình thịch.

Ta nghĩ, ta thật sự rất may mắn.

Nếu mãi mãi như vậy thì tốt biết bao.

17

Từ đó, Tống Chỉ không đưa ta đến bất kỳ buổi yến tiệc nào nữa.

Hắn bỗng dưng trở nên bận rộn.

Mỗi lần thấy hắn mệt mỏi trở về, ta lại không nhịn được muốn vuốt phẳng đôi mày nhíu của hắn.

Ta trách: “Chàng đừng có biến thành ông lão xấu xí nhanh như vậy chứ.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
HOAN HÀNH CHỈ
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...