Bình minh hé rạng, chiếu những tia nắng vàng óng qua khung cửa sổ căn hộ mới của tôi. Tôi đứng ở ban công, hít thở làn gió sớm mai, cảm nhận sự tươi mới và tinh khôi của một ngày mới.
Những chậu hoa giấy trên ban công vươn mình đón nắng, khoe sắc rực rỡ. Chúng là biểu tượng cho sự kiên cường, cho khả năng nở rộ ngay cả trong những điều kiện khắc nghiệt nhất.
Tôi pha một tách trà hoa cúc nóng hổi, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp căn phòng. Không gian yên bình, tĩnh lặng, chỉ có tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ.
Tôi không còn vội vã, không còn lo lắng về những điều đã qua hay những điều sắp đến. Tôi sống chậm lại, tận hưởng từng khoảnh khắc, từng cảm giác.
Công việc vẫn tiến triển tốt đẹp. Tôi đã xây dựng được một sự nghiệp vững chắc, độc lập, không cần dựa dẫm vào bất kỳ ai. Đó là thành quả của những nỗ lực không ngừng nghỉ của tôi.
Tôi có những người bạn thân thiết, những người luôn ở bên cạnh, lắng nghe và chia sẻ. Chúng tôi thường xuyên gặp gỡ, trò chuyện, cùng nhau khám phá những điều mới mẻ trong cuộc sống.
Tôi không còn cảm thấy cô đơn. Sự cô đơn không phải là việc không có ai bên cạnh, mà là việc không thể kết nối với chính mình. Giờ đây, tôi đã tìm thấy sự kết nối đó.
Thỉnh thoảng, tôi vẫn nhớ về Trương Hoài, không phải với sự đau khổ hay oán giận, mà với một sự bình thản. Anh ta đã từng là một phần cuộc đời tôi, dù là một phần không mấy tốt đẹp.
Tôi đã học được rằng, mọi trải nghiệm, dù tốt hay xấu, đều là những bài học quý giá. Chúng giúp tôi trưởng thành, giúp tôi trở thành con người như ngày hôm nay.
Tôi không còn tin vào những lời thề non hẹn biển, nhưng tôi vẫn tin vào tình yêu. Tình yêu không phải là sự chiếm hữu, mà là sự tôn trọng, sự thấu hiểu và sự tự do.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hop-com-dung-tro-chong/chuong-10.html.]
Tôi không còn tìm kiếm một người đàn ông để hoàn thiện mình. Tôi đã hoàn thiện bản thân, và nếu có ai đó bước vào cuộc đời tôi, đó sẽ là một sự bổ sung, không phải là một sự cứu rỗi.
Tôi chấp nhận bản thân mình với tất cả những vết sẹo, những tổn thương. Chúng không làm tôi yếu đuối, mà làm tôi mạnh mẽ hơn, sâu sắc hơn.
Tôi đã học được cách yêu thương bản thân, cách chăm sóc cho tâm hồn mình. Đó là nền tảng cho mọi hạnh phúc khác trong cuộc sống.
Cuộc đời tôi đã trải qua nhiều sóng gió, nhiều mất mát. Nhưng tôi đã vượt qua tất cả, và giờ đây, tôi đang đứng vững trên đôi chân của chính mình.
Tôi không còn sợ hãi bất kỳ điều gì. Tôi biết mình có đủ sức mạnh để đối mặt với mọi thử thách, mọi khó khăn trong tương lai.
Tôi nhìn ra bầu trời xanh ngắt, mỉm cười. Đó là nụ cười của sự bình yên, của sự mãn nguyện. Một nụ cười đến từ sâu thẳm tâm hồn.
Hồn Trương Hoài không còn xuất hiện nữa. Anh ta đã hoàn toàn tan biến, hoặc đã tìm được con đường riêng của mình. Tôi không còn cảm thấy sự hiện diện của anh ta, dù là một hơi thở mờ nhạt.
Tôi đã thực sự giải thoát mình khỏi anh ta, khỏi quá khứ. Tôi đã đóng lại cánh cửa của những nỗi đau, và mở ra một cánh cửa mới, đầy ánh sáng và hy vọng.
Cuộc sống của tôi là một bức tranh mới, tôi là họa sĩ, và tôi sẽ vẽ nên những gam màu tươi sáng nhất.
Tôi sẽ tiếp tục hành trình của mình, khám phá những điều mới mẻ, học hỏi những điều mới lạ. Tôi sẽ sống một cuộc đời trọn vẹn, ý nghĩa, và không hối tiếc.
Bình minh mới đã thực sự đến. Và tôi, một người phụ nữ từng chịu nhiều tổn thương, giờ đây đã thực sự tìm thấy bình yên và hạnh phúc trong chính mình. Đó là một cái kết thực tế, một cái kết viên mãn theo cách riêng của nó.
--------------------------------------------------