Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

"Hộp Cơm Đựng Tro Chồng"

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thu Hà, cái tên này đã trở thành một vết gợn khó chịu trong cuộc sống của tôi từ rất lâu trước khi cô ta xuất hiện trước cửa nhà. Tôi đã biết về sự tồn tại của cô ta, đã theo dõi những dấu vết mờ nhạt mà Trương Hoài để lại.

Cô ta là một cô gái trẻ, có vẻ ngoài khá bình thường, không quá nổi bật. Nhưng ánh mắt cô ta lại ẩn chứa một sự ngây thơ giả tạo, một vẻ yếu đuối khiến đàn ông muốn che chở.

Trương Hoài đã từng nói với tôi rằng cô ta là một người đáng thương, một bông hoa cần được bảo vệ. Anh ta dùng những lời lẽ hoa mỹ để biện minh cho sự phản bội của mình.

Tôi đã từng nhìn thấy cô ta một vài lần ở công ty Trương Hoài. Cô ta luôn nở nụ cười tươi tắn, cúi đầu chào tôi với vẻ tôn trọng giả dối.

Tôi biết cô ta biết tôi là vợ của Trương Hoài. Nhưng cô ta vẫn cố tình phớt lờ sự thật đó, chìm đắm trong ảo mộng tình yêu vụng trộm.

Có lẽ cô ta nghĩ, chỉ cần Trương Hoài vẫn giữ tôi làm vỏ bọc, cô ta sẽ không bị phán xét. Hoặc có thể, cô ta đơn giản là quá ích kỷ để quan tâm đến cảm xúc của người khác.

Những tin nhắn mùi mẫn giữa Trương Hoài và Thu Hà mà tôi vô tình đọc được, đầy những lời thề thốt, những lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng.

“Anh sẽ ly hôn, anh sẽ ở bên em mãi mãi.” Trương Hoài đã nói như vậy. Những lời nói dối ngọt ngào, những lời hứa hão huyền mà anh ta dành cho cả hai người phụ nữ.

Tôi tự hỏi, Thu Hà có thực sự tin vào những lời đó không? Hay cô ta cũng chỉ đang lợi dụng Trương Hoài, tìm kiếm một chỗ dựa tạm thời?

Cái ngày khách sạn sập, tôi không bất ngờ khi biết Thu Hà cũng ở đó. Đó là một định mệnh nghiệt ngã cho cả hai kẻ ngoại tình.

Khi đội cứu hộ tìm thấy họ, tay Trương Hoài vẫn ôm chặt Thu Hà. Cảnh tượng đó đã được báo chí thêu dệt thành một câu chuyện tình yêu cảm động, một sự hy sinh cao cả.

Nhưng đối với tôi, nó chỉ là một bằng chứng nữa cho sự trơ trẽn của Trương Hoài. Anh ta đã chọn cái c.h.ế.t bên nhân tình, thay vì sống để đối mặt với tôi.

Hồn Trương Hoài vẫn luôn bên cạnh tôi, than vãn, trách móc. Anh ta vẫn tin Thu Hà là một cô gái tốt, một nạn nhân vô tội trong câu chuyện này.

“Cô ấy yếu đuối lắm, cô ấy cần anh.” Trương Hoài nói, giọng điệu đầy lo lắng cho Thu Hà, ngay cả khi anh ta đã là một linh hồn.

Tôi chỉ cười khẩy. Yếu đuối ư? Một người phụ nữ yếu đuối sẽ không dám đến tận cửa nhà người khác, đòi hỏi quyền lợi cho một mối quan hệ bất chính.

Khi Thu Hà xuất hiện trước cửa nhà tôi, tôi không hề ngạc nhiên. Cô ta đến để đòi hỏi, để khẳng định vị trí của mình, ngay cả khi Trương Hoài đã chết.

Cô ta khóc lóc, diễn kịch. “Em tưởng anh bỏ em…” Giọng điệu nức nở, đầy bi lụy. Tôi gần như muốn vỗ tay cho màn trình diễn đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hop-com-dung-tro-chong/chuong-4.html.]

“Cái này hả?” Tôi nói, lắc lắc hộp nhựa đựng tro cốt. Đó là một sự khiêu khích, một lời nhắc nhở về vị trí của cô ta.

Cô ta không dám nhìn vào hộp tro. Có lẽ, cô ta cũng cảm thấy ghê tởm, hoặc đơn giản là cô ta không muốn đối mặt với sự thật rằng người đàn ông của mình đã biến thành tro bụi.

Trương Hoài hồn vẫn bênh vực. “Hà, em đừng khóc. Cô ta đang cố tình gây sự đó.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt Thu Hà. “Trương Hoài là chồng tôi. Mời cô biến.” Lời nói của tôi dứt khoát, không một chút khoan nhượng.

Cô ta giật lấy hộp nhựa từ tay tôi, một hành động bột phát, đầy sự hỗn loạn. Tro cốt văng tung tóe trên nền đất, như một sự bôi nhọ cuối cùng.

Đó là giới hạn của tôi. Tôi có thể chịu đựng sự phản bội, sự dối trá, nhưng tôi không thể chấp nhận sự xúc phạm đến mức này.

Tôi gọi cảnh sát, báo cướp giật. Đó không chỉ là một hành động báo thù, mà là một cách để cô ta phải đối mặt với hậu quả của mình, trước pháp luật và trước dư luận.

Tại đồn công an, tôi kể lại câu chuyện một cách bình tĩnh, giọng điệu nhỏ nhẹ. Tôi không cần phải thêm thắt hay bóp méo sự thật, vì bản thân sự thật đã đủ sức nặng.

“Chồng tôi c.h.ế.t vì cứu cô ấy, vậy mà cô ấy tới nhà tôi gây sự, cướp giật tro cốt chồng tôi.” Câu nói đó đủ để khắc họa Thu Hà như một kẻ vô ơn, trơ trẽn.

Cô cảnh sát nữ nhìn Thu Hà với ánh mắt khinh bỉ. Ánh mắt đó nói lên tất cả. Thu Hà đã tự mình chôn vùi danh dự của mình.

Khi Thu Hà tuyên bố có thai, mặt cô ta tái mét, giọng run rẩy. Trương Hoài hồn thì la lên vui mừng, như thể đó là một tin tốt lành.

Nhưng tôi biết đó là một lời nói dối. Một lời nói dối trắng trợn để cố gắng níu kéo, để tạo ra một cái cớ cho sự tồn tại của mình.

“À, tro cốt không xét nghiệm ADN được đâu.” Tôi nói, giọng điệu đầy ẩn ý. Câu nói đó đập tan mọi hy vọng của Thu Hà, vạch trần âm mưu của cô ta.

Khuôn mặt Thu Hà biến sắc, từ tái mét sang tím ngắt. Cô ta biết tôi đã nhìn thấu mọi thứ, biết tôi không dễ dàng bị lừa gạt.

Trương Hoài hồn vẫn cố gắng bênh vực Thu Hà, nhưng anh ta không thể làm gì. Anh ta chỉ là một linh hồn, một kẻ bất lực trước những gì đang diễn ra.

Tôi nhìn Thu Hà. Cô ta không phải là nạn nhân, cô ta là một kẻ đồng lõa. Cô ta đã chọn con đường này, và giờ đây, cô ta phải tự mình gánh chịu hậu quả.

Sự xuất hiện của Thu Hà là một chương cuối cùng trong câu chuyện về sự phản bội. Tôi đã đóng lại cánh cửa đó, không còn bất kỳ sự ràng buộc nào nữa.

Cuộc sống của tôi, từ giờ phút này, sẽ không còn bóng dáng của Trương Hoài hay Thu Hà. Tôi sẽ tự mình viết nên một chương mới, một chương tươi sáng và độc lập hơn.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
"Hộp Cơm Đựng Tro Chồng"
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...