Sau khi màn kịch của Thu Hà bị lật tẩy, cô ta hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời tôi. Không một tin nhắn, không một cuộc gọi, không một lời đe dọa. Cô ta đã tự mình chôn vùi danh dự và cơ hội cuối cùng của mình.
Hồn Trương Hoài cũng trở nên trầm lặng hơn rất nhiều. Anh ta không còn bám riết tôi như trước, thỉnh thoảng chỉ xuất hiện trong những khoảnh khắc tĩnh lặng, ánh mắt đầy sự hối hận và trống rỗng.
Anh ta đã nhìn thấy sự thật về Thu Hà, và điều đó dường như đã giáng một đòn mạnh vào niềm tin cuối cùng của anh ta. Giờ đây, anh ta chỉ còn là một linh hồn lạc lõng, không còn chỗ dựa nào để bấu víu.
Tôi tiếp tục cuộc sống của mình, tập trung vào việc tái thiết bản thân và tương lai. Tôi dành thời gian cho công việc, cho những sở thích cá nhân, cho những người bạn thực sự quan tâm đến tôi.
Tôi học cách vẽ tranh. Những bức tranh của tôi không quá đẹp, nhưng chúng là nơi tôi có thể trút bỏ những cảm xúc bị kìm nén bấy lâu nay. Mỗi nét cọ là một lời giải tỏa, một sự chữa lành.
Tôi cũng bắt đầu tham gia một lớp học yoga. Sự tĩnh lặng của thiền định giúp tôi tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn, giải tỏa những căng thẳng và lo âu.
Cuộc sống của tôi dần trở nên cân bằng hơn, nhẹ nhàng hơn. Tôi không còn cảm thấy gánh nặng của quá khứ đè nặng lên vai. Tôi đã học được cách buông bỏ.
Hồn Trương Hoài thỉnh thoảng lại xuất hiện, nhìn tôi vẽ, nhìn tôi thiền. Ánh mắt anh ta không còn sự tức giận hay trách móc, chỉ còn lại một sự tiếc nuối vô hạn.
“Anh ước gì… anh ước gì anh đã không làm những điều đó,” anh ta nói, giọng điệu yếu ớt, đầy sự hối hận.
Tôi không đáp lời. Lời hối hận đó đã quá muộn màng. Nhưng tôi cũng không còn oán trách. Tôi đã chấp nhận sự thật, chấp nhận những gì đã xảy ra.
Một ngày nọ, tôi nhận được một cuộc gọi từ mẹ Trương Hoài. Bà là một người phụ nữ hiền lành, nhưng tôi đã cắt đứt liên lạc với gia đình anh ta từ lâu.
Bà nói muốn gặp tôi, muốn nói chuyện về Trương Hoài. Tôi miễn cưỡng đồng ý, vì tôi biết bà ấy cũng là một nạn nhân trong câu chuyện này.
Chúng tôi gặp nhau tại một quán cà phê yên tĩnh. Bà ấy trông gầy gò hơn trước, đôi mắt đầy vẻ tiều tụy. Nỗi đau mất con đã gặm nhấm bà ấy.
Bà ấy hỏi tôi về những ngày cuối cùng của Trương Hoài, về cái c.h.ế.t của anh ta. Tôi kể lại một cách chân thật, không che giấu bất cứ điều gì, kể cả sự thật về Thu Hà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hop-com-dung-tro-chong/chuong-8.html.]
Bà ấy im lặng lắng nghe, khuôn mặt biến sắc khi nghe về Thu Hà và lời nói dối về cái thai. Bà ấy không hề biết về sự tồn tại của cô ta.
“Con bé đó… nó đã lừa dối cả Trương Hoài sao?” Bà ấy nói, giọng điệu đầy sự bàng hoàng và thất vọng.
Tôi gật đầu. “Anh ấy đã mù quáng tin cô ta, cho đến phút cuối cùng.”
Mẹ Trương Hoài bật khóc nức nở. Những giọt nước mắt đó không chỉ là nỗi đau mất con, mà còn là nỗi đau của sự phản bội, của sự thất vọng về đứa con trai mình.
Tôi đưa khăn giấy cho bà ấy. Tôi không nói lời an ủi, vì tôi biết không có lời nào có thể xoa dịu nỗi đau đó. Chỉ có thời gian mới có thể chữa lành.
Chúng tôi ngồi đó rất lâu, trong sự im lặng. Bà ấy kể cho tôi nghe về những kỷ niệm đẹp của Trương Hoài khi còn nhỏ, về những hy vọng mà bà ấy đã đặt vào anh ta.
Tôi lắng nghe, không phán xét. Tôi hiểu rằng, đối với một người mẹ, con cái vẫn là con cái, dù chúng có mắc lỗi lầm gì đi chăng nữa.
Trước khi ra về, mẹ Trương Hoài nắm tay tôi. “Cảm ơn con, con gái. Con đã chịu đựng quá nhiều rồi.”
Tôi chỉ mỉm cười yếu ớt. Đó là lần đầu tiên bà ấy gọi tôi là “con gái”. Một sự công nhận muộn màng, nhưng cũng đủ để tôi cảm thấy ấm áp trong lòng.
Hồn Trương Hoài đứng đó, nhìn chúng tôi. Ánh mắt anh ta đầy sự hối hận. Có lẽ, anh ta cũng muốn nói lời xin lỗi, nhưng đã quá muộn.
Tôi đã trả giá cho sự phản bội của Trương Hoài bằng những năm tháng tuổi trẻ, bằng niềm tin vào tình yêu. Nhưng tôi cũng đã nhận được sự giải thoát, sự bình yên và một khởi đầu mới.
Sự trả giá của kẻ phản bội không chỉ là cái chết. Đôi khi, đó là sự cô độc của một linh hồn, sự mất mát của danh dự, và sự hối hận kéo dài mãi mãi.
Tôi không còn muốn suy nghĩ về Trương Hoài hay Thu Hà nữa. Cuộc sống của tôi đã sang một trang mới, một trang tươi sáng và đầy hy vọng.
Tôi sẽ sống một cuộc đời trọn vẹn, không hối tiếc. Tôi sẽ là người phụ nữ mạnh mẽ, độc lập, và hạnh phúc theo cách của riêng mình, không còn bị ràng buộc bởi bất kỳ điều gì.
--------------------------------------------------