Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

"Hộp Cơm Đựng Tro Chồng"

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Căn phòng ngập tràn ánh sáng lờ mờ từ ngọn đèn ngủ, nhưng tâm trí tôi lại chìm trong một bóng tối sâu thẳm. Những mảnh ký ức vụn vỡ của quá khứ trôi nổi, va đập vào nhau, tạo thành một bức tranh hỗn độn.

Cha tôi, một người đàn ông hào hoa, đào hoa, đã c.h.ế.t đuối khi đang cùng nhân tình du ngoạn trên biển. Cái c.h.ế.t của ông ta không mang lại sự thương tiếc, chỉ là một sự giải thoát cho mẹ tôi, và một nỗi ám ảnh dai dẳng cho tôi.

Tôi mới chỉ là một đứa trẻ sơ sinh, chưa đầy một tháng tuổi, khi mẹ tôi bỏ đi. Bà không đủ sức chịu đựng sự phản bội, không đủ kiên nhẫn để nuôi dưỡng một đứa con mà bà tin rằng sẽ mang đến những nỗi đau tương tự.

Tôi lớn lên trong sự thiếu thốn tình cảm, được ông bà ngoại cưu mang. Họ là những người hiền lành, nhưng nỗi đau của con gái họ đã in hằn lên khuôn mặt, khiến tôi cảm nhận được sự bất hạnh từ rất sớm.

Tuổi thơ tôi là những buổi chiều ngồi một mình trong góc sân, nhìn lũ trẻ hàng xóm chơi đùa. Tôi không có bạn, không có gia đình trọn vẹn, chỉ có những cuốn sách cũ và những suy nghĩ già dặn hơn cái tuổi của mình.

Tôi học cách tự lập, tự bảo vệ bản thân khỏi những lời xì xào, những ánh mắt thương hại. Tôi xây dựng một bức tường kiên cố quanh trái tim mình, không cho phép bất kỳ ai chạm vào, để rồi không phải nếm trải sự bỏ rơi thêm lần nữa.

Khi gặp Trương Hoài, tôi đã 25 tuổi. Anh ta là một người đàn ông thành đạt, hoạt bát và có vẻ chân thành. Anh ta hứa hẹn một cuộc sống ổn định, một mái ấm gia đình mà tôi chưa từng có.

Tôi đã từng nghĩ, có lẽ, anh ta sẽ là người phá vỡ lời nguyền của gia đình tôi. Anh ta khác cha tôi, anh ta hứa sẽ không bao giờ phản bội.

Chúng tôi kết hôn sau một năm tìm hiểu. Đám cưới đơn giản, ấm cúng. Tôi đã từng có một tia hy vọng nhỏ nhoi, rằng mình cuối cùng cũng tìm được bến đỗ bình yên.

Nhưng hạnh phúc không kéo dài lâu. Chỉ sau vài năm, tôi bắt đầu nhận ra những dấu hiệu quen thuộc. Những cuộc điện thoại lén lút, những chuyến công tác bất ngờ, những mùi nước hoa lạ trên áo anh ta.

Trương Hoài bắt đầu về nhà muộn hơn, thái độ thờ ơ hơn. Anh ta không còn chia sẻ những câu chuyện công việc, không còn hỏi han về cuộc sống của tôi.

Tôi đã cố gắng nói chuyện, tìm cách cứu vãn. Tôi đã từng khóc, từng van xin anh ta dừng lại. Nhưng anh ta chỉ đáp lại bằng sự im lặng, hoặc những lời hứa hão huyền không bao giờ thực hiện.

“Anh chỉ bận công việc thôi, em đừng nghĩ linh tinh.” Anh ta nói, ánh mắt lảng tránh, đầy vẻ giả dối.

Tôi biết anh ta nói dối. Bản năng của một người phụ nữ đã từng chứng kiến sự đổ vỡ của gia đình mình mách bảo tôi điều đó. Tôi bắt đầu tìm hiểu, và sự thật lộ rõ như ban ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hop-com-dung-tro-chong/chuong-2.html.]

Thu Hà, một cô gái trẻ trung, ngây thơ, làm việc cùng công ty với anh ta. Cô ta không xinh đẹp xuất sắc, nhưng có vẻ yếu đuối, dễ tổn thương, đúng kiểu người mà Trương Hoài thích che chở.

Tôi đã đối mặt với anh ta. Anh ta chối bay chối biến, thậm chí còn mắng tôi ghen tuông vô cớ, làm lớn chuyện. “Em có bằng chứng không? Đừng có vu khống!”

Nhưng tôi đã có. Những tin nhắn mùi mẫn, những hóa đơn khách sạn, những tấm ảnh chụp lén. Tôi đã gom góp từng chút một, không phải để tố cáo, mà để tự mình xác nhận nỗi đau.

Khi tôi đưa ra bằng chứng, anh ta im lặng. Sự im lặng đó nặng nề hơn bất kỳ lời thú tội nào. Nó xác nhận tất cả những gì tôi đã nghi ngờ, đã sợ hãi.

Tôi không khóc. Nước mắt tôi đã cạn từ lâu. Tôi chỉ cảm thấy một sự trống rỗng đến đáng sợ, như thể một phần nào đó trong tôi đã c.h.ế.t đi.

“Anh muốn gì?” Tôi hỏi, giọng nói khô khan, không chút cảm xúc. “Anh muốn ly hôn ư?”

Anh ta lắc đầu. “Không, anh không muốn ly hôn. Anh vẫn yêu em, nhưng…”

Cái từ “nhưng” đó, nó như một nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào trái tim tôi. Yêu ư? Yêu mà lại phản bội, yêu mà lại ôm ấp người đàn bà khác.

Tôi không còn tin vào bất kỳ lời nói nào của anh ta nữa. Cuộc hôn nhân của chúng tôi đã trở thành một vỏ bọc rỗng tuếch, chỉ còn lại sự ràng buộc pháp lý và những nghĩa vụ không tên.

Tôi quyết định không ly hôn. Không phải vì tôi còn yêu anh ta, mà vì tôi muốn anh ta phải trả giá cho sự phản bội của mình. Tôi muốn anh ta phải sống trong sự dằn vặt, phải nhìn thấy tôi, người vợ hợp pháp của anh ta, từng ngày.

Tôi không muốn anh ta dễ dàng đến với Thu Hà. Tôi muốn cô ta phải biết rằng, cô ta chỉ là một kẻ thứ ba, một người tình vụng trộm, không bao giờ có được danh phận chính thức.

Sự lạnh lùng của tôi không phải là vô cảm. Nó là kết quả của một quá trình dài chịu đựng, một vết sẹo sâu hoắm trong tâm hồn. Tôi đã học được cách biến nỗi đau thành sức mạnh, biến sự yếu đuối thành sự chai sạn.

Bóng ma quá khứ của cha mẹ tôi luôn ám ảnh, nhưng giờ đây, nó lại trở thành động lực. Tôi sẽ không để mình trở thành một người phụ nữ yếu đuối, cam chịu như mẹ tôi.

Tôi sẽ không để bất kỳ người đàn ông nào định đoạt cuộc đời mình. Tôi sẽ đứng lên, mạnh mẽ và độc lập, ngay cả khi trái tim tôi đã hóa đá.

Và giờ đây, khi Trương Hoài đã chết, tôi cảm thấy một sự giải thoát thực sự. Anh ta đã trả giá cho hành động của mình, và tôi, cuối cùng, cũng có thể bước tiếp trên con đường của riêng mình, không còn bị ràng buộc bởi một cuộc hôn nhân c.h.ế.t chóc.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
"Hộp Cơm Đựng Tro Chồng"
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...