Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

"Hộp Cơm Đựng Tro Chồng"

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lời tuyên bố có thai của Thu Hà tại đồn cảnh sát vẫn còn ám ảnh Trương Hoài hồn. Anh ta liên tục thúc giục tôi tìm hiểu, xác nhận, như thể đó là hy vọng cuối cùng của anh ta để níu giữ một sợi dây liên kết với thế giới này.

“Em phải tin anh! Hà nói có thai là thật đó!” Anh ta gào lên, giọng điệu đầy sự tuyệt vọng.

Tôi quyết định không để lời nói dối đó tồn tại thêm nữa. Tôi cần phải lật tẩy màn kịch của Thu Hà, không chỉ để bảo vệ bản thân mà còn để chấm dứt sự ám ảnh của Trương Hoài hồn.

Tôi thuê một thám tử tư. Người này là một người phụ nữ trung niên, sắc sảo và kín đáo, từng giúp tôi xử lý một vài vụ việc nhỏ trước đây.

Tôi cung cấp cho cô ấy tất cả thông tin về Thu Hà, bao gồm địa chỉ nhà, nơi làm việc, và cả những nơi cô ta thường lui tới. Tôi yêu cầu cô ấy điều tra về cái thai một cách kỹ lưỡng nhất.

Sau vài ngày, thám tử quay lại với một báo cáo chi tiết. Thu Hà không hề có bất kỳ dấu hiệu mang thai nào. Cô ta vẫn đi làm bình thường, vẫn tham gia các hoạt động giải trí, không hề có bất kỳ sự thay đổi nào trong lối sống của một phụ nữ mang bầu.

“Cô ta chưa bao giờ đến bất kỳ phòng khám sản khoa nào, cũng không mua bất kỳ loại thuốc bổ hay đồ dùng cho bà bầu nào,” thám tử nói, giọng điệu chắc chắn. “Lời cô ta nói chỉ là bịa đặt.”

Tôi đưa báo cáo cho hồn Trương Hoài xem. Anh ta đọc từng chữ, khuôn mặt tái mét, không còn một giọt máu.

“Không thể nào… Hà không thể nói dối anh…” Anh ta lẩm bẩm, giọng điệu đầy sự bàng hoàng và tuyệt vọng.

Tôi nhìn anh ta, ánh mắt lạnh lùng. “Anh đã mù quáng quá lâu rồi, Trương Hoài. Cô ta chỉ lợi dụng anh, lợi dụng sự ngây thơ của anh.”

Trương Hoài hồn bỗng nhiên gục xuống, như thể bị một đòn chí mạng. Anh ta không còn gào thét, không còn trách móc. Chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ.

Tôi quyết định không dừng lại ở đó. Tôi muốn Thu Hà phải trả giá cho những lời nói dối của mình, cho sự trơ trẽn của cô ta.

Tôi dàn dựng một cuộc gặp mặt. Tôi mời Thu Hà đến một quán cà phê quen thuộc, nơi cô ta và Trương Hoài thường hẹn hò. Tôi muốn cô ta phải đối mặt với sự thật, ngay tại nơi mà cô ta đã từng tạo ra những lời nói dối.

Thu Hà đến, vẫn với vẻ ngoài yếu đuối, đáng thương. Cô ta nở nụ cười gượng gạo, cố gắng tỏ ra bình tĩnh.

“Chị gọi em đến có việc gì không?” Cô ta hỏi, giọng điệu có vẻ thăm dò.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hop-com-dung-tro-chong/chuong-7.html.]

Tôi đặt báo cáo của thám tử lên bàn. “Cô nói cô có thai, đúng không?”

Khuôn mặt Thu Hà biến sắc. Cô ta nhìn chằm chằm vào báo cáo, không nói nên lời. Hồn Trương Hoài đứng bên cạnh, ánh mắt đầy sự đau đớn và thất vọng.

“Tôi đã điều tra. Cô không hề có thai. Cô đã nói dối,” tôi nói, giọng điệu lạnh lùng, dứt khoát.

Thu Hà bỗng nhiên bật khóc, nhưng không phải là những giọt nước mắt hối hận. Đó là những giọt nước mắt của sự tức giận, của sự thất bại.

“Chị… chị tại sao lại làm vậy? Chị muốn hủy hoại em sao?” Cô ta gào lên, giọng điệu đầy sự oán trách.

“Cô đã tự hủy hoại bản thân mình rồi, Thu Hà,” tôi đáp lại. “Tôi chỉ vạch trần sự thật mà thôi.”

Hồn Trương Hoài lúc này lại hiện lên, ánh mắt nhìn Thu Hà đầy sự thất vọng. Anh ta không còn bênh vực cô ta nữa. Anh ta đã nhận ra bộ mặt thật của người tình.

Thu Hà đứng dậy, quăng chiếc ghế đổ rầm. Cô ta lao ra khỏi quán cà phê, không một lời từ biệt. Màn kịch của cô ta đã bị lật tẩy.

Tôi ngồi lại đó, nhâm nhi ly cà phê đã nguội ngắt. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Tôi đã chấm dứt một chương đau khổ trong cuộc đời mình.

Hồn Trương Hoài ngồi đối diện tôi, im lặng. Anh ta không còn than vãn, không còn trách móc. Chỉ còn lại sự trống rỗng và hối hận.

“Em đã làm đúng,” anh ta nói, giọng điệu yếu ớt. “Anh đã sai khi tin cô ta.”

Đó là lần đầu tiên anh ta thừa nhận sai lầm của mình. Một sự thừa nhận quá muộn màng, nhưng cũng đủ để tôi cảm thấy một chút bình yên.

Tôi đứng dậy, rời khỏi quán cà phê. Ánh nắng ban mai rọi xuống con phố, ấm áp và trong lành. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tự do đang lan tỏa trong từng tế bào.

Cuộc sống của tôi đã bước sang một trang mới. Tôi không còn bị ám ảnh bởi những lời nói dối, bởi những sự phản bội. Tôi đã tìm thấy sự thật, và sự thật đã giải thoát tôi.

Tôi sẽ không bao giờ để bất kỳ ai có thể lừa dối tôi nữa. Tôi sẽ sống một cuộc đời chân thật, không giả dối, không hối tiếc.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
"Hộp Cơm Đựng Tro Chồng"
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...