Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

"Hộp Cơm Đựng Tro Chồng"

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thời gian trôi đi, như dòng nước chảy không ngừng, cuốn trôi đi những vết thương, những nỗi đau. Tôi dần học được cách sống mà không còn bị ám ảnh bởi bóng ma của quá khứ.

Tôi bán căn nhà cũ, nơi chứa đựng quá nhiều kỷ niệm buồn. Tôi mua một căn hộ nhỏ hơn, ấm cúng hơn, nằm ở một khu vực yên tĩnh, có ban công rộng rãi để tôi có thể trồng hoa.

Căn hộ mới không quá lớn, nhưng nó là không gian của riêng tôi, không có bất kỳ dấu vết nào của Trương Hoài hay cuộc hôn nhân đã chết. Mỗi góc nhỏ đều mang dấu ấn của sự tự do và bình yên.

Tôi dành thời gian trang trí, lựa chọn từng món đồ nội thất. Mỗi lần đặt một chậu cây xanh vào góc phòng, tôi lại cảm thấy một nguồn năng lượng mới đang chảy trong mình.

Công việc của tôi cũng có những bước tiến đáng kể. Tôi được thăng chức, có thêm nhiều cơ hội để phát triển bản thân. Tôi không còn làm việc chỉ để kiếm tiền, mà để cống hiến, để khẳng định giá trị của mình.

Những buổi chiều, tôi ngồi trên ban công, nhâm nhi tách trà nóng, ngắm nhìn những bông hoa mình tự tay chăm sóc. Chúng khoe sắc rực rỡ, như một lời khẳng định về sự sống, về hy vọng.

Hồn Trương Hoài ít khi xuất hiện hơn. Có lẽ, anh ta đã tìm thấy sự bình yên của riêng mình, hoặc đã tan biến hoàn toàn vào hư không. Tôi không còn cảm thấy sự hiện diện của anh ta như một gánh nặng nữa.

Nếu anh ta có xuất hiện, đó cũng chỉ là một bóng hình mờ ảo, không còn tiếng nói, không còn sự giằng xé. Anh ta giống như một kỷ niệm cũ, nhạt nhòa và không còn sức ảnh hưởng.

Tôi đã tha thứ cho anh ta, không phải vì anh ta xứng đáng, mà vì tôi muốn giải thoát bản thân khỏi gánh nặng của sự hận thù. Tha thứ là cho chính mình, không phải cho người khác.

Tôi không còn tin vào những câu chuyện tình yêu cổ tích, nhưng tôi vẫn tin vào sự tốt đẹp của cuộc sống. Tôi tin vào giá trị của bản thân, vào khả năng vượt qua mọi khó khăn.

Tôi không còn tìm kiếm một người đàn ông nào để lấp đầy khoảng trống trong trái tim mình. Tôi đã học được cách tự mình lấp đầy khoảng trống đó, bằng tình yêu bản thân và sự độc lập.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hop-com-dung-tro-chong/chuong-9.html.]

Tôi đi du lịch một mình, khám phá những vùng đất mới, gặp gỡ những con người mới. Mỗi chuyến đi là một trải nghiệm, một bài học, giúp tôi mở rộng tầm nhìn và tâm hồn.

Tôi tham gia các hoạt động thiện nguyện, giúp đỡ những người phụ nữ có hoàn cảnh khó khăn. Tôi chia sẻ câu chuyện của mình, không phải để than vãn, mà để truyền cảm hứng, để họ biết rằng họ không đơn độc.

Một lần, khi tôi đang kể chuyện về cuộc đời mình trong một buổi chia sẻ, tôi thấy một ánh mắt thấu hiểu. Đó là một người phụ nữ lớn tuổi, mái tóc bạc trắng, ánh mắt đầy sự từng trải.

Bà ấy đến bên tôi sau buổi nói chuyện. “Con gái, con đã rất mạnh mẽ,” bà ấy nói, giọng điệu ấm áp. “Sự bình yên của con là món quà lớn nhất mà con tự tặng cho mình.”

Tôi mỉm cười. Những lời nói của bà ấy chạm đến trái tim tôi, như một sự xác nhận cho con đường mà tôi đã chọn.

Tôi không còn sống trong quá khứ, cũng không còn lo lắng về tương lai. Tôi sống trọn vẹn trong từng khoảnh khắc hiện tại, cảm nhận từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim.

Sự hồi sinh từ tro tàn không phải là một phép màu. Nó là một quá trình dài của sự chấp nhận, sự học hỏi, và sự trưởng thành.

Tôi đã từ một người phụ nữ yếu đuối, cam chịu, trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, độc lập. Tôi đã từ một người phụ nữ đầy tổn thương, trở thành một người phụ nữ đầy bao dung.

Tôi không thể thay đổi quá khứ, nhưng tôi có thể định hình tương lai. Tôi sẽ là kiến trúc sư của cuộc đời mình, xây dựng một cuộc sống mà tôi hằng mong ước.

Bình yên không phải là không có bão tố, mà là khả năng tìm thấy sự tĩnh lặng giữa tâm bão. Tôi đã tìm thấy sự tĩnh lặng đó trong chính tâm hồn mình.

Tôi đã thực sự buông bỏ Trương Hoài, không còn bất kỳ sự ràng buộc nào, dù là thù hận hay tiếc nuối. Anh ta chỉ còn là một phần của quá khứ, một bài học đáng giá.

Cuộc sống của tôi, từ giờ phút này, sẽ là của riêng tôi. Tôi sẽ sống một cuộc đời trọn vẹn, ý nghĩa, và hạnh phúc theo cách của riêng mình.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
"Hộp Cơm Đựng Tro Chồng"
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...