Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hủy cưới phút chót

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiếng nhạc du dương từ quán cà phê vang vọng, hòa cùng giọng nói trầm ấm của cô nhân viên bên phía thiết kế tiệc cưới. Cô ấy đang say sưa giới thiệu về những mẫu hoa cầm tay mới nhất, về cách ánh sáng sẽ tạo nên một không gian cổ tích trong ngày trọng đại của chúng tôi.

Tôi gật gù lắng nghe, cố gắng hình dung ra khung cảnh ấy. Điện thoại của tôi chợt rung lên rồi tắt ngúm, báo hiệu pin đã cạn kiệt.

Theo thói quen, tôi đưa tay với lấy chiếc iPad của Lâm Minh Quân đang đặt hờ trên bàn, định bụng mở lên xem giờ. Màn hình vừa bật sáng, một tin nhắn hiện ngay lên, chói mắt như một nhát dao.

“Ngọc Linh: [Anh tới chưa? Em mong quá.]”

Cả thế giới xung quanh tôi dường như ngừng lại. Nhịp tim tôi đập thình thịch, dồn dập trong lồng ngực. Tấm hình nền là cảnh biển buổi chiều tà, một khung cảnh lãng mạn nhưng xa lạ, không phải bất kỳ tấm ảnh nào của tôi và anh.

Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã lập tức khóa máy, giả vờ như chưa từng thấy. Tôi sẽ tự nhủ rằng đó chỉ là một sự hiểu lầm nào đó, một tin nhắn gửi nhầm, hoặc một trò đùa không mấy vui vẻ.

Nhưng lần này, một cảm giác khác lạ trỗi dậy. Một sự thôi thúc khó cưỡng khiến ngón tay tôi run rẩy chạm vào màn hình, mở hộp thoại tin nhắn ấy ra.

Hàng loạt đoạn chat cũ và mới hiện ra, xếp chồng lên nhau như những bằng chứng không thể chối cãi. Họ gọi nhau bằng những cái tên thân mật mà tôi chưa từng được nghe, những biệt danh ngọt ngào chỉ dành cho tình nhân.

Những dòng chữ nhảy múa trước mắt tôi, mỗi từ như một mũi kim châm vào tim. Họ bàn chuyện sẽ ở cùng nhau tối nay, nói những lời yêu thương nồng nàn, những lời hứa hẹn cho một tương lai chỉ có hai người.

Đáng sợ hơn cả, tôi đọc được dòng tin nhắn anh hứa rằng dù có cưới tôi, anh vẫn sẽ giữ một chỗ đặc biệt cho cô ấy. Một chỗ đặc biệt, trong cái tình yêu mà tôi đã từng tin là duy nhất, trọn vẹn.

Người bên công ty tổ chức tiệc vẫn đang nói về mẫu hoa cầm tay, giọng điệu đầy nhiệt huyết. Những lời nói của cô ấy bỗng trở nên xa xăm, vô nghĩa, như thể chúng thuộc về một thế giới khác, một thế giới mà tôi không còn thuộc về nữa.

Tôi cầm chặt chiếc iPad trong tay, cảm nhận sức nặng của nó, của những lời nói dối, của sự phản bội. Mọi giác quan của tôi trở nên sắc bén một cách đáng sợ, nhưng tâm trí lại trống rỗng đến lạ kỳ.

Tôi hít một hơi thật sâu, dồn nén tất cả những cảm xúc đang muốn vỡ òa. Giọng tôi vẫn giữ được sự bình tĩnh đến khó tin, dù bên trong đang là một cơn bão tố.

“Không cưới nữa. Dừng hết đi,” tôi nói, tiếng nói vang lên rõ ràng trong không gian quán cà phê ồn ào. Cô nhân viên ngơ ngác nhìn tôi, đôi mắt mở to vì kinh ngạc.

Tôi đặt chiếc iPad xuống bàn, nhẹ nhàng như không có chuyện gì. Tôi đứng dậy, từng bước chân vững chãi rời khỏi quán cà phê, bỏ lại phía sau những ánh mắt tò mò và sự bàng hoàng của những người chứng kiến.

Chiều hôm đó, tôi ngồi một mình trong căn hộ quen thuộc, nơi từng tràn ngập những giấc mơ về một tổ ấm. Tôi không khóc, không một giọt nước mắt nào rơi xuống.

Chỉ có một cảm giác lạnh buốt, một cái lạnh thấu xương lan tỏa từ trong tim, đóng băng mọi hy vọng và niềm tin. Căn phòng bỗng trở nên rộng lớn và trống rỗng lạ thường, nuốt chửng lấy sự tồn tại của tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huy-cuoi-phut-chot/chuong-1.html.]

Mẹ gọi điện, giọng đầy tức giận và thất vọng. “Khánh An, con nói gì với người ta vậy? Thiệp đã gửi đi hết rồi, bây giờ con lại đòi hủy? Bố mẹ biết giải thích thế nào với họ hàng, với bạn bè đây?”

Tôi khẽ cười, một nụ cười nhạt nhẽo, không chút vui vẻ. “Mẹ, anh ta phản bội con. Với Ngọc Linh, người mà nhà mình từng cưu mang, nuôi ăn học suốt mười mấy năm trời.”

Sau lời nói đó, tôi gửi cho mẹ vài tấm ảnh chụp màn hình từ chiếc iPad của Minh Quân. Phía bên kia đầu dây, mẹ tôi im lặng một lúc lâu, một sự im lặng nặng nề đến nghẹt thở.

Đó là sự im lặng của một người mẹ đang cố gắng tiêu hóa sự thật phũ phàng, sự im lặng của nỗi đau và sự thất vọng tột cùng.

Tối đến, bố gọi cho tôi. Giọng bố trầm tĩnh, khác hẳn với sự hoảng loạn của mẹ. “An, dù con có quyết định thế nào, bố mẹ vẫn sẽ luôn ở phía con. Con gái của bố không bao giờ phải chịu thiệt thòi.”

Nghe lời bố, trái tim tôi ấm lại một chút, như có một tia nắng nhỏ len lỏi vào giữa đêm đông lạnh giá. Sự ủng hộ vô điều kiện của bố mẹ là điểm tựa duy nhất tôi có lúc này.

Khi đồng hồ chỉ gần nửa đêm, điện thoại tôi rung lên. Là tin nhắn của Minh Quân. “[Anh ngủ ở căn hộ gần công ty, mai anh về.]”

Kèm theo tin nhắn là một tấm ảnh chụp bàn ăn hai người, với hai ly rượu vang đỏ và những món ăn sang trọng. Ở góc ảnh, đôi giày cao gót màu đỏ rượu nổi bật, quen thuộc đến đáng sợ.

Tôi nhớ rất rõ, sáng nay Ngọc Linh vừa khoe đôi giày giống hệt như vậy trên mạng xã hội, một đôi giày mà cô ấy bảo là món quà sinh nhật tự thưởng cho mình.

Tôi ngồi nhìn ra ban công suốt đêm, nhìn những ánh đèn xa xăm của thành phố. Màn đêm tĩnh mịch nuốt chửng lấy mọi suy nghĩ, chỉ còn lại cảm giác trống rỗng và hụt hẫng.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên lấp ló qua khung cửa sổ, Minh Quân về. Anh bước vào căn hộ, tay cầm một túi bánh mì tươi, mùi thơm lừng lan tỏa khắp phòng.

“Em mất ngủ à? Trông em mệt quá,” anh nói, giọng điệu đầy quan tâm, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Anh vươn tay định ôm tôi, một cái ôm mà trước đây tôi luôn khao khát.

Tôi tránh sang một bên, né tránh cái chạm của anh. Ánh mắt tôi lạnh lùng, không chút cảm xúc. “Nếu không tận mắt đọc tin nhắn, có lẽ em sẽ vẫn nghĩ anh chung thủy, Minh Quân ạ.”

Anh cau mày, vẻ mặt khó hiểu. Anh bảo tôi “đang suy diễn”, rằng tôi đã hiểu lầm, rằng mọi chuyện không phải như tôi nghĩ. Anh lại vươn tay định ôm, muốn xoa dịu tôi bằng những lời nói dối quen thuộc.

Tôi lùi lại một bước nữa, rút chiếc iPad từ trong túi xách ra. Màn hình vẫn mở đoạn trò chuyện tối qua, những dòng chữ phản bội vẫn hiện rõ ràng, không thể chối cãi.

Anh lặng người, đôi mắt anh tối sầm lại. Sau một lúc im lặng c.h.ế.t chóc, anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề. “An, chuyện này… anh có thể giải thích.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, không chút d.a.o động. “Không cần. Lễ cưới này sẽ không diễn ra. Và anh… cứ tiếp tục với cô ấy.”

Lời nói của tôi vang lên dứt khoát, không một chút do dự. Tôi biết, từ giây phút này, cuộc đời tôi sẽ rẽ sang một hướng khác, một hướng đi mà tôi chưa từng nghĩ tới, nhưng có lẽ, đó là con đường đúng đắn nhất.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hủy cưới phút chót
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...