Một tháng trôi qua kể từ ngày tôi hủy hôn, và cuộc sống của tôi đã thay đổi một cách đáng kinh ngạc. Tôi không còn là cô gái yếu đuối, chìm đắm trong đau khổ. Thay vào đó, tôi đang dần trở thành phiên bản mạnh mẽ hơn, độc lập hơn của chính mình.
Tôi tiếp tục vùi mình vào công việc. Dự án mới của công ty đạt được những thành công vang dội, và tôi là một trong những người góp công lớn nhất. Sếp tôi, chị Lan, đã ngỏ lời đề nghị tôi đảm nhiệm vị trí Giám đốc Marketing, một cơ hội lớn mà tôi chưa từng nghĩ tới.
Lời đề nghị đó không chỉ là sự công nhận cho năng lực của tôi, mà còn là một động lực to lớn. Tôi biết, đây là cơ hội để tôi chứng minh bản thân, để tôi vươn lên, không chỉ trong sự nghiệp mà còn trong cuộc sống.
Tôi nhận lời. Áp lực công việc tăng lên gấp bội, nhưng tôi đón nhận nó với một tinh thần phấn chấn. Mỗi ngày, tôi đều cảm thấy mình đang học hỏi được nhiều điều mới, đang phát triển bản thân theo một cách tích cực.
Minh Quân và Ngọc Linh dường như đã biến mất khỏi cuộc sống của tôi. Anh ta không còn nhắn tin, không còn gọi điện. Ngọc Linh cũng vậy. Tôi không biết họ đang sống ra sao, và tôi cũng không còn quan tâm nữa.
Một phần trong tôi cảm thấy nhẹ nhõm. Cuối cùng thì tôi cũng có thể thở phào, không còn phải lo lắng về những lời nói dối, về sự phản bội. Tôi có thể tập trung hoàn toàn vào cuộc sống của chính mình.
Tôi cũng bắt đầu mở lòng hơn với những mối quan hệ xã hội. Tôi đi cà phê với bạn bè, tham gia các lớp học nhảy, đi du lịch một mình. Tôi muốn khám phá những điều mới mẻ, muốn trải nghiệm cuộc sống một cách trọn vẹn.
Trong một buổi triển lãm nghệ thuật, tôi tình cờ gặp lại Quân. Quân là bạn học cũ của tôi từ thời đại học, một người bạn mà tôi đã không gặp trong nhiều năm. Anh ấy là một kiến trúc sư tài năng, với đôi mắt sáng và nụ cười ấm áp.
Chúng tôi trò chuyện rất lâu, ôn lại những kỷ niệm cũ. Quân không hỏi về chuyện của tôi và Minh Quân, anh ấy chỉ lắng nghe những gì tôi chia sẻ về công việc, về những sở thích mới của tôi.
Anh ấy kể cho tôi nghe về những dự án kiến trúc mà anh ấy đang thực hiện, về những chuyến đi khám phá thế giới. Anh ấy có một niềm đam mê mãnh liệt với cuộc sống, và điều đó truyền cảm hứng cho tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huy-cuoi-phut-chot/chuong-4.html.]
Sau buổi triển lãm, Quân ngỏ ý mời tôi đi ăn tối. Tôi đồng ý. Bữa tối diễn ra trong không khí thoải mái và vui vẻ. Chúng tôi nói chuyện về đủ mọi thứ, từ nghệ thuật đến triết học, từ cuộc sống đến những ước mơ.
Tôi cảm thấy một sự kết nối đặc biệt với Quân. Anh ấy không cố gắng làm tôi vui, cũng không cố gắng an ủi tôi. Anh ấy chỉ đơn giản là lắng nghe, thấu hiểu, và chia sẻ những suy nghĩ của mình.
Quân không phải là một người đàn ông lãng mạn theo kiểu truyền thống. Anh ấy không nói những lời hoa mỹ, không hứa hẹn viển vông. Nhưng những gì anh ấy nói, những gì anh ấy làm, đều rất chân thành và sâu sắc.
Sau buổi tối đó, chúng tôi thường xuyên gặp gỡ hơn. Chúng tôi cùng nhau đi bộ, cùng nhau nấu ăn, cùng nhau khám phá những quán cà phê nhỏ xinh. Tôi cảm thấy bình yên và hạnh phúc khi ở bên Quân.
Anh ấy không cố gắng thay thế Minh Quân, cũng không cố gắng lấp đầy khoảng trống trong trái tim tôi. Anh ấy chỉ đơn giản là một người bạn, một người đồng hành, một người mang lại cho tôi những cảm xúc tích cực.
Một buổi chiều mưa, chúng tôi ngồi trong một quán cà phê quen thuộc. Quân nhìn tôi, đôi mắt anh ấy lấp lánh dưới ánh đèn vàng. “An, em có vẻ đã tìm thấy được sự bình yên của riêng mình rồi nhỉ?”
Tôi mỉm cười. “Đúng vậy, Quân. Em đã học được cách yêu bản thân mình hơn, học được cách sống cho chính mình. Em không còn phụ thuộc vào bất cứ ai nữa.”
Chúng tôi không nói về tương lai, không hứa hẹn bất cứ điều gì. Chúng tôi chỉ đơn giản là tận hưởng khoảnh khắc hiện tại, khoảnh khắc mà chúng tôi đang ở bên nhau, cùng nhau chia sẻ những câu chuyện và những suy nghĩ.
Tôi nhận ra rằng hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là một hành trình. Hành trình tự chữa lành, tự khám phá, và tự yêu thương bản thân. Và tôi đang đi trên hành trình đó, với một trái tim nhẹ nhõm và một tâm hồn bình yên.
Minh Quân và Ngọc Linh, họ đã trở thành một phần của quá khứ, một bài học đắt giá. Tôi không còn hận thù họ nữa. Tôi chỉ cảm thấy biết ơn vì những gì đã xảy ra, bởi vì nhờ có nó, tôi mới có thể trở thành con người như ngày hôm nay.
Tôi biết rằng cuộc sống còn rất nhiều điều bất ngờ đang chờ đợi tôi ở phía trước. Nhưng tôi không còn sợ hãi nữa. Tôi đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, mọi khó khăn, với một tinh thần vững vàng và một trái tim đầy hy vọng.
--------------------------------------------------