Sau chuyến công tác tại Seoul và cuộc gặp gỡ tình cờ với Ngọc Linh, tôi nhận ra rằng quá khứ đã thực sự khép lại. Tôi không còn cảm thấy bất kỳ sợi dây liên kết nào với Minh Quân hay Ngọc Linh. Họ chỉ còn là những ký ức đã cũ, không còn sức mạnh để chi phối cuộc sống của tôi.
Công việc của tôi ngày càng thăng hoa. Dự án quốc tế thành công rực rỡ, mang lại doanh thu lớn cho công ty và khẳng định vị thế của tôi trong ngành. Tôi được giao thêm nhiều trọng trách, và tôi đón nhận chúng với một tinh thần phấn khởi.
Tôi dành phần lớn thời gian cho công việc và những sở thích cá nhân. Tôi tiếp tục tập yoga, thiền định, và dành thời gian cho những chuyến đi khám phá. Tôi muốn sống một cuộc đời trọn vẹn, không để bất kỳ điều gì cản trở.
Quân vẫn là người bạn thân thiết của tôi. Văn phòng kiến trúc của anh ấy phát triển rất nhanh, và anh ấy cũng rất bận rộn. Nhưng chúng tôi vẫn luôn dành thời gian cho nhau, dù chỉ là những cuộc gọi ngắn ngủi hay những buổi cà phê vội vã.
Chúng tôi không bao giờ nói về chuyện tình cảm, cũng không bao giờ đặt áp lực lên mối quan hệ của mình. Chúng tôi chỉ đơn giản là những người bạn tốt, những người đồng hành trên con đường phát triển bản thân.
Một ngày nọ, tôi nhận được tin nhắn từ một đồng nghiệp cũ, kể rằng Minh Quân đang gặp rất nhiều khó khăn. Anh ta đã mất hết tài sản, không còn chỗ ở ổn định, và đang phải vật lộn với những khoản nợ lớn.
Tôi không hề bất ngờ. Đó là cái giá mà anh ta phải trả cho những hành động của mình. Tôi không cảm thấy vui sướng, cũng không cảm thấy buồn bã. Chỉ là một sự xác nhận rằng luật nhân quả luôn tồn tại.
Tôi không kể chuyện này cho bố mẹ. Tôi không muốn họ phải lo lắng hay bận tâm về một người đã không còn liên quan đến cuộc đời tôi. Tôi muốn họ được sống yên bình, hạnh phúc.
Trong một buổi họp báo lớn của công ty, tôi đã có một bài phát biểu quan trọng về định hướng phát triển trong tương lai. Tôi tự tin đứng trên sân khấu, chia sẻ những ý tưởng của mình. Tôi nhận được những tràng pháo tay nồng nhiệt từ khán giả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huy-cuoi-phut-chot/chuong-8.html.]
Sau buổi họp báo, rất nhiều phóng viên đã vây quanh tôi, đặt câu hỏi về công việc, về những thành công của tôi. Tôi trả lời một cách khéo léo và chuyên nghiệp, không để bất kỳ câu hỏi nào đi chệch khỏi trọng tâm.
Tôi nhận ra rằng mình đã thực sự trưởng thành. Tôi không còn là cô gái ngây thơ, dễ bị tổn thương như trước đây. Tôi đã học được cách đối mặt với mọi thử thách, cách bảo vệ bản thân và cách sống một cuộc đời ý nghĩa.
Tôi không còn tìm kiếm sự công nhận từ người khác. Tôi chỉ cần sự công nhận từ chính bản thân mình. Tôi biết mình là ai, mình muốn gì, và mình sẽ làm gì để đạt được điều đó.
Một buổi tối, khi tôi đang ngồi đọc sách trong căn phòng của mình, mẹ tôi gõ cửa. Bà mang vào một tách trà nóng và ngồi xuống bên cạnh tôi.
“An, con có biết không,” mẹ nói, giọng điệu nhẹ nhàng. “Mẹ và bố rất tự hào về con. Con đã vượt qua mọi khó khăn một cách mạnh mẽ. Con đã trở thành một người phụ nữ tuyệt vời.”
Tôi mỉm cười, ôm lấy mẹ. “Cảm ơn mẹ. Nhờ có bố mẹ, con mới có thể vượt qua được tất cả.”
Bố tôi cũng thường xuyên gọi điện hỏi thăm. Ông luôn ủng hộ mọi quyết định của tôi, dù đó là chuyện công việc hay chuyện cá nhân. Tình yêu thương của bố mẹ là điểm tựa vững chắc nhất của tôi.
Tôi nhận ra rằng, dù cuộc sống có nhiều biến cố, nhưng tình yêu thương gia đình là thứ duy nhất không bao giờ thay đổi. Đó là bến đỗ bình yên nhất, nơi tôi có thể trở về sau mọi giông bão.
Tôi không còn cảm thấy cô đơn nữa. Tôi có công việc yêu thích, có những người bạn thân thiết, và có một gia đình luôn yêu thương, ủng hộ tôi. Đó là tất cả những gì tôi cần để hạnh phúc.
Tôi biết rằng con đường phía trước còn rất nhiều điều bất ngờ. Nhưng tôi không còn sợ hãi nữa. Tôi đã sẵn sàng đón nhận mọi thứ, với một trái tim mở rộng và một tinh thần lạc quan.
--------------------------------------------------