Dự án quốc tế của tôi đang tiến triển rất thuận lợi. Tôi dành phần lớn thời gian trên máy bay, di chuyển giữa các quốc gia, gặp gỡ đối tác và mở rộng mạng lưới quan hệ. Mỗi ngày là một thử thách mới, một cơ hội để tôi học hỏi và phát triển.
Tôi nhận ra rằng công việc không chỉ là một phương tiện kiếm sống, mà còn là một con đường để tôi khám phá bản thân, để tôi thể hiện năng lực và đam mê của mình. Tôi tìm thấy niềm vui trong mỗi thành công nhỏ, trong mỗi ý tưởng được hiện thực hóa.
Quân và tôi vẫn giữ liên lạc thường xuyên. Anh ấy đã mở văn phòng kiến trúc riêng, và công việc của anh ấy cũng rất bận rộn. Chúng tôi thường chia sẻ với nhau những câu chuyện về công việc, những dự định trong tương lai.
Anh ấy là một người lắng nghe tuyệt vời, luôn đưa ra những lời khuyên chân thành và khách quan. Sự hiện diện của Quân trong cuộc sống của tôi như một dòng suối mát lành, xoa dịu những căng thẳng và mệt mỏi.
Tôi không còn suy nghĩ nhiều về Minh Quân hay Ngọc Linh nữa. Họ đã trở thành những cái tên xa lạ, những ký ức mờ nhạt trong quá khứ. Cuộc sống của tôi đã hoàn toàn tách biệt khỏi họ.
Tuy nhiên, cuộc đời luôn có những sự sắp đặt bất ngờ. Trong một buổi tiệc giao lưu với đối tác tại Seoul, tôi lại vô tình chạm mặt Ngọc Linh. Cô ấy đang làm việc cho một công ty nhỏ, có vẻ như cũng đang gặp khó khăn.
Cô ấy trông gầy hơn rất nhiều, đôi mắt đã không còn vẻ lấp lánh như xưa. Khi nhìn thấy tôi, cô ấy sững lại, gương mặt thoáng nét bối rối và có chút xấu hổ.
Tôi gật đầu chào cô ấy một cách xã giao, không có ý định nói chuyện. Nhưng Ngọc Linh đã tiến lại gần, giọng nói lí nhí. “Chị An, chị khỏe không?”
“Tôi khỏe,” tôi đáp gọn. “Cô thì sao?”
Ngọc Linh thở dài. “Em… em không được khỏe lắm. Công việc cũng không thuận lợi. Em đã rời bỏ Minh Quân rồi.”
Tôi nhìn cô ấy, không nói gì. Tôi biết chuyện đó rồi, qua lời kể của bạn bè. Nhưng tôi không muốn đào sâu vào quá khứ nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huy-cuoi-phut-chot/chuong-7.html.]
“Minh Quân… anh ấy đã thay đổi rất nhiều,” Ngọc Linh tiếp tục nói, giọng điệu đầy chua xót. “Anh ấy không còn là người mà em từng yêu nữa. Anh ấy đã hủy hoại cuộc đời em.”
Tôi im lặng lắng nghe. Tôi hiểu cảm giác bị hủy hoại là như thế nào. Nhưng tôi cũng biết rằng, mỗi người phải tự chịu trách nhiệm cho những lựa chọn của mình.
“Cô đã lựa chọn ở bên anh ta, Ngọc Linh,” tôi nói. “Và cô phải đối mặt với hậu quả của lựa chọn đó. Tôi không thể giúp cô giải quyết vấn đề của mình.”
Ngọc Linh cúi gằm mặt. “Em biết. Em chỉ muốn nói với chị rằng, em thực sự hối hận. Em đã mất tất cả. Gia đình em cũng quay lưng với em.”
Tôi cảm thấy một chút thương cảm cho cô ấy, nhưng đó không phải là thứ cảm xúc đủ lớn để tôi phải thay đổi quyết định của mình. Tôi đã học được cách bảo vệ bản thân, cách không để người khác lợi dụng lòng tốt của mình.
“Tôi hy vọng cô sẽ học được bài học từ những gì đã xảy ra,” tôi nói. “Và chúc cô sớm tìm thấy con đường của riêng mình.”
Tôi quay lưng bước đi, để lại Ngọc Linh đứng đó một mình. Tôi biết rằng cô ấy sẽ phải tự mình đối mặt với những khó khăn. Đó là con đường duy nhất để cô ấy trưởng thành.
Cuộc gặp gỡ đó không làm tôi xao động. Tôi đã quá vững vàng để bị những câu chuyện quá khứ làm ảnh hưởng. Tôi biết rằng mình đã đi đúng hướng, và tôi sẽ không bao giờ quay đầu lại.
Tôi tiếp tục cuộc sống của mình, với những dự án mới, những chuyến đi mới. Tôi tìm thấy niềm vui trong công việc, trong tình bạn, và trong những điều giản dị của cuộc sống.
Tôi không còn tìm kiếm một tình yêu lãng mạn. Tôi nhận ra rằng hạnh phúc không nhất thiết phải đến từ một mối quan hệ đôi lứa. Hạnh phúc có thể đến từ sự độc lập, từ sự tự do, từ việc được là chính mình.
Cha mẹ tôi rất tự hào về tôi. Họ thấy tôi trưởng thành, mạnh mẽ và hạnh phúc. Đó là điều quan trọng nhất đối với tôi. Tôi biết rằng tôi đã không làm họ thất vọng.
Tôi tin rằng cuộc đời còn rất nhiều điều tốt đẹp đang chờ đợi tôi ở phía trước. Tôi đã sẵn sàng đón nhận mọi thử thách, mọi cơ hội, với một tinh thần lạc quan và một trái tim đầy hy vọng.
--------------------------------------------------