Lời tuyên bố của tôi treo lơ lửng trong không khí, biến căn phòng thành một khối băng giá. Minh Quân đứng đó, bất động, khuôn mặt anh tái nhợt như thể vừa nhìn thấy ma. Sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực.
“An, em nghe anh nói đã,” anh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ cầu khẩn. “Mọi chuyện không như em nghĩ đâu. Ngọc Linh chỉ là… một người bạn, anh thề.”
Tôi nhìn anh, ánh mắt không một chút cảm xúc. “Một người bạn mà anh hứa sẽ giữ ‘chỗ đặc biệt’ dù có cưới vợ? Một người bạn mà anh gọi bằng những biệt danh ngọt ngào đến vậy? Anh định biến em thành kẻ ngốc đến bao giờ nữa?”
Những lời nói của tôi như những mũi d.a.o sắc lẹm, đ.â.m thẳng vào sự dối trá của anh. Minh Quân lùi lại một bước, đôi mắt anh né tránh ánh nhìn của tôi, như thể sợ hãi phải đối diện với sự thật.
“Anh biết anh sai, An. Anh xin lỗi,” anh nói, giọng điệu yếu ớt. “Nhưng tất cả chỉ là thoáng qua. Anh chỉ yêu mình em. Em là người anh muốn cưới, muốn gắn bó cả đời.”
“Tình yêu của anh sao rẻ mạt vậy, Minh Quân?” tôi hỏi, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy sức nặng. “Rẻ mạt đến mức có thể chia sẻ cho bất kỳ ai anh muốn, rồi quay về nói dối rằng em là duy nhất?”
Tôi cầm chiếc nhẫn đính hôn trên tay, cảm giác lạnh lẽo của kim loại thấm vào da thịt. Chiếc nhẫn từng là biểu tượng cho tình yêu và lời hứa, giờ đây chỉ còn là gánh nặng, một lời chế giễu cho sự mù quáng của tôi.
Tôi tháo chiếc nhẫn ra, đặt nó lên bàn, bên cạnh chiếc iPad vẫn còn mở màn hình tin nhắn. “Anh mang về cho cô ấy đi. Có lẽ cô ấy sẽ trân trọng nó hơn em.”
Minh Quân nhìn chiếc nhẫn, rồi nhìn tôi, vẻ mặt đầy đau khổ. Nhưng tôi biết, đó không phải là nỗi đau của sự mất mát, mà là nỗi đau của việc bị lật tẩy, bị mất đi một cuộc hôn nhân hoàn hảo trong mắt người khác.
“An, đừng làm như vậy,” anh nói, giọng van lơn. “Em biết anh yêu em mà. Chúng ta đã có bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu dự định. Em không thể vứt bỏ tất cả chỉ vì một phút nông nổi của anh.”
“Một phút nông nổi ư? Anh gọi những tin nhắn này, những lời hứa hẹn này là một phút nông nổi sao?” tôi cười khẩy. “Vậy thì cái tình yêu anh dành cho em, nó cũng nông nổi như vậy thôi.”
Tôi quay lưng bước vào phòng ngủ, thu dọn vài bộ quần áo vào chiếc vali nhỏ. Tôi không muốn ở lại căn hộ này thêm một giây phút nào nữa. Mọi thứ ở đây đều ám ảnh tôi bằng những ký ức giả dối.
Minh Quân chạy theo, cố gắng giữ tôi lại. “An, em định đi đâu? Em không thể bỏ anh như vậy được. Chúng ta cần nói chuyện rõ ràng.”
“Chúng ta không có gì để nói nữa, Minh Quân,” tôi đáp, không quay đầu lại. “Mọi thứ đã quá rõ ràng rồi. Anh và cô ấy, cứ tiếp tục đi. Còn tôi, tôi sẽ không làm vật cản cho hạnh phúc của hai người nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huy-cuoi-phut-chot/chuong-2.html.]
Tôi kéo vali ra khỏi căn hộ, bỏ mặc Minh Quân đứng đó, bất lực. Cánh cửa đóng sập lại, như một dấu chấm hết cho một mối tình, cho một giấc mơ đã vỡ tan thành từng mảnh.
Tôi gọi taxi, và không hề quay đầu lại nhìn căn hộ một lần nào nữa. Hàng ngàn câu hỏi, hàng ngàn nỗi đau đang giằng xé trong lòng, nhưng tôi cố gắng kìm nén tất cả. Tôi không muốn mình yếu đuối ngay lúc này.
Tin tức về việc hủy hôn nhanh chóng lan truyền. Mẹ tôi, sau cú sốc ban đầu, đã đứng về phía tôi. Bà gọi điện cho tất cả họ hàng, bạn bè, kể lại câu chuyện một cách khéo léo, biến tôi thành nạn nhân đáng thương, còn Minh Quân là kẻ phản bội.
Đó là cách mẹ bảo vệ tôi, cách bà giữ thể diện cho gia đình. Tôi biết ơn mẹ, dù tôi không muốn ai phải thương hại mình. Tôi chỉ muốn được sống yên bình, được tự do khỏi những lời nói dối.
Bạn bè cũng liên tục gọi điện, nhắn tin hỏi thăm. Có người an ủi, có người tức giận thay tôi. Tôi chỉ trả lời qua loa, bởi tôi biết, không lời an ủi nào có thể xoa dịu được vết thương lòng này.
Tôi chuyển về căn nhà cũ của bố mẹ, căn phòng nhỏ của tôi vẫn y nguyên như ngày tôi rời đi. Nơi đây mang lại cảm giác an toàn, nhưng cũng đồng thời gợi nhắc về những giấc mơ đã tan vỡ.
Những ngày sau đó, Minh Quân vẫn liên tục nhắn tin, gọi điện. Anh ta gửi những lời xin lỗi dài dòng, những lời hứa hẹn sẽ thay đổi, sẽ bù đắp. Anh ta cầu xin tôi cho anh ta một cơ hội để giải thích, để sửa chữa lỗi lầm.
Tôi không trả lời. Mỗi tin nhắn của anh ta chỉ khiến tôi thêm ghê tởm. Tôi không thể tin vào bất cứ lời nào anh ta nói nữa. Lòng tin đã chết, và khi lòng tin đã chết, tình yêu cũng không thể tồn tại.
Ngọc Linh cũng nhắn tin cho tôi. Ban đầu là những lời xin lỗi vòng vo, sau đó là những lời biện minh yếu ớt. Cô ta nói rằng cô ta bị Minh Quân lừa dối, rằng cô ta không biết chúng tôi sắp kết hôn.
Tôi bật cười. “Cô ta không biết ư?” Tôi nhớ rõ từng bức ảnh cô ta khoe trên mạng xã hội, từng dòng trạng thái đầy ẩn ý. Cô ta biết rất rõ, và cô ta đã cố tình chen chân vào.
“Đừng tự lừa dối mình nữa, Ngọc Linh,” tôi nhắn lại. “Cô biết rất rõ mọi chuyện. Và tôi cũng không cần lời xin lỗi của cô. Cái tôi cần là sự yên bình, và tôi sẽ tự tìm lấy nó.”
Minh Quân thậm chí còn đến tận nhà tôi, đứng trước cổng cầu xin. Bố tôi đã ra mặt, yêu cầu anh ta rời đi. “Con trai tôi đã có được bài học xương m.á.u rồi,” bố nói với Minh Quân, giọng đầy kiên quyết. “Cậu đừng làm phiền con bé nữa.”
Nhìn bóng Minh Quân rời đi, tôi không còn cảm thấy giận dữ, cũng không còn cảm thấy đau khổ. Chỉ còn lại một sự trống rỗng đến lạ kỳ. Như thể một phần trong tôi đã c.h.ế.t đi, để nhường chỗ cho một con người khác, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn.
Tôi biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai. Nhưng tôi tin rằng, tôi sẽ vượt qua được. Tôi sẽ tìm lại được chính mình, tìm lại được hạnh phúc theo cách của riêng tôi, không cần dựa dẫm vào bất cứ ai.
--------------------------------------------------