Sau cuộc gặp gỡ với Ngọc Linh ở bệnh viện, tôi không còn cảm thấy bất kỳ sự day dứt hay nuối tiếc nào nữa. Câu chuyện của cô ấy, dù bi thảm, nhưng đã củng cố thêm niềm tin của tôi rằng quyết định hủy hôn là hoàn toàn đúng đắn.
Minh Quân đã tự tay phá hủy không chỉ cuộc đời của tôi, mà còn cả cuộc đời của chính anh ta và những người liên quan. Tôi không hề cảm thấy hả hê, chỉ là một sự xác nhận rằng tôi đã thoát khỏi một bi kịch lớn.
Tôi dồn hết tâm huyết vào công việc. Vị trí Giám đốc Marketing không chỉ là một danh xưng, mà còn là trách nhiệm nặng nề. Tôi phải đối mặt với những thách thức mới mỗi ngày, từ việc xây dựng chiến lược đến quản lý đội nhóm.
Những áp lực đó không làm tôi nản lòng, mà ngược lại, chúng thúc đẩy tôi phải cố gắng hơn nữa. Tôi học cách giải quyết vấn đề nhanh chóng, cách đưa ra quyết định dứt khoát. Tôi nhận ra mình có nhiều tiềm năng hơn tôi nghĩ.
Quân vẫn là người bạn đồng hành tuyệt vời của tôi. Anh ấy thường xuyên nhắn tin hỏi thăm, chia sẻ những câu chuyện vui về công việc. Chúng tôi có những buổi cà phê định kỳ, nơi chúng tôi có thể thoải mái trò chuyện về mọi thứ trên đời.
Anh ấy không cố gắng xen vào cuộc sống cá nhân của tôi, cũng không cố gắng thúc đẩy mối quan hệ của chúng tôi đi xa hơn. Sự tôn trọng và thấu hiểu của Quân khiến tôi cảm thấy vô cùng thoải mái và an toàn khi ở bên anh ấy.
Một ngày nọ, tôi nhận được email từ một công ty đối tác lớn, ngỏ lời muốn hợp tác với công ty tôi trong một dự án quốc tế. Đây là một cơ hội vàng để mở rộng thị trường, nhưng cũng là một thử thách lớn.
Tôi đã dành nhiều đêm để nghiên cứu, phân tích và chuẩn bị kế hoạch. Cuối cùng, tôi tự tin trình bày ý tưởng của mình trước ban giám đốc và nhận được sự đồng thuận tuyệt đối.
Dự án quốc tế này đòi hỏi tôi phải đi công tác thường xuyên. Tôi đã đến Singapore, Thái Lan, và sắp tới là Hàn Quốc. Mỗi chuyến đi là một trải nghiệm mới, giúp tôi mở mang tầm mắt và học hỏi được nhiều điều.
Tôi gặp gỡ những con người mới, khám phá những nền văn hóa khác nhau. Tôi nhận ra thế giới này rộng lớn biết bao, và cuộc đời tôi không chỉ gói gọn trong những nỗi buồn hay sự phản bội.
Trong một chuyến công tác tại Singapore, tôi tình cờ gặp lại Minh Quân. Anh ta đang ngồi trong một quán bar, một mình, với vẻ mặt tiều tụy và đôi mắt trũng sâu. Anh ta không còn là Minh Quân lịch lãm, tự tin mà tôi từng biết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huy-cuoi-phut-chot/chuong-6.html.]
Tôi nhìn anh ta từ xa, không tiến lại gần. Trái tim tôi không còn một chút rung động nào, không hận thù, không thương hại, chỉ là một sự thờ ơ đến lạnh lùng.
Minh Quân không nhận ra tôi. Anh ta vẫn ngồi đó, uống rượu, chìm đắm trong thế giới riêng của mình. Tôi quay lưng bước đi, không một chút do dự. Cuộc sống của tôi đã không còn liên quan đến anh ta nữa.
Những người bạn chung của chúng tôi sau đó kể lại cho tôi nghe về Minh Quân. Anh ta đã mất việc, công ty cũ của anh ta đã sa thải anh ta vì những sai phạm trong công việc và thái độ thiếu chuyên nghiệp.
Công việc kinh doanh riêng của anh ta cũng thất bại thảm hại. Anh ta chìm đắm vào rượu chè, cờ bạc, và những mối quan hệ chớp nhoáng. Ngọc Linh đã rời bỏ anh ta sau khi không thể chịu đựng được nữa.
Tôi nghe những câu chuyện đó, nhưng trong lòng không một chút cảm xúc. Đó là hậu quả mà anh ta phải gánh chịu cho những hành động của mình. Tôi không có nghĩa vụ phải thương hại hay giúp đỡ anh ta.
Tôi tiếp tục hành trình của mình, hướng về phía trước. Tôi biết rằng cuộc sống không phải lúc nào cũng suôn sẻ, nhưng tôi đã học được cách đối mặt với mọi khó khăn bằng một tinh thần vững vàng.
Tôi không còn sợ hãi sự cô đơn, cũng không còn sợ hãi những thử thách. Tôi tin vào bản thân mình, tin vào khả năng của mình. Tôi đã tìm thấy sự bình yên trong chính tâm hồn mình.
Bố mẹ tôi cũng rất vui mừng khi thấy tôi thay đổi tích cực như vậy. Mẹ tôi không còn lo lắng về chuyện hôn nhân của tôi nữa. Bà chỉ muốn tôi được hạnh phúc, được sống một cuộc đời trọn vẹn.
“An, con gái của mẹ đã trưởng thành rồi,” mẹ từng nói, ánh mắt đầy tự hào. “Con đã học được cách tự đứng trên đôi chân của mình, điều đó quan trọng hơn bất cứ điều gì khác.”
Tôi mỉm cười, ôm lấy mẹ. Tôi biết, tôi sẽ không bao giờ làm bố mẹ thất vọng nữa. Tôi sẽ sống một cuộc đời ý nghĩa, không chỉ cho riêng mình, mà còn cho những người yêu thương tôi.
Tôi không còn tìm kiếm hạnh phúc ở bất cứ ai khác. Hạnh phúc đã ở trong chính tôi, trong sự độc lập, trong sự tự tin, trong sự bình yên mà tôi đã tự mình tìm thấy.
--------------------------------------------------