Cuộc sống của tôi dần đi vào quỹ đạo mới, đầy bận rộn và hứng khởi. Vị trí Giám đốc Marketing mang lại cho tôi nhiều thử thách nhưng cũng không ít niềm vui. Tôi được làm việc với những con người tài năng, được sáng tạo và cống hiến.
Quân vẫn là một phần quan trọng trong cuộc sống của tôi. Chúng tôi không phải là một cặp đôi theo đúng nghĩa đen, nhưng tình bạn của chúng tôi sâu sắc và ý nghĩa hơn bất kỳ mối quan hệ lãng mạn nào tôi từng có. Anh ấy là một người bạn tri kỷ, một người luôn ủng hộ và thấu hiểu tôi.
Anh ấy thường xuyên kể cho tôi nghe về những dự án mới của mình. Quân đang chuẩn bị mở một văn phòng kiến trúc riêng, một ước mơ mà anh ấy ấp ủ bấy lâu nay. Tôi cảm thấy vui lây với niềm hạnh phúc của anh ấy.
Một buổi tối, khi tôi đang làm việc muộn ở văn phòng, điện thoại tôi rung lên. Là một số lạ. Tôi do dự một lúc rồi bắt máy.
“Khánh An phải không? Tôi là Hằng, bạn của Ngọc Linh.” Giọng nói ở đầu dây bên kia có vẻ mệt mỏi và đầy lo lắng. “Ngọc Linh đang ở bệnh viện, cô ấy muốn gặp chị.”
Tôi sững người. Bệnh viện ư? Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng trực giác mách bảo tôi rằng đó không phải là một chuyện tốt lành. Dù tôi không còn muốn liên quan đến Ngọc Linh, nhưng nghe tin cô ấy nhập viện, tôi vẫn không thể làm ngơ.
Tôi hỏi địa chỉ bệnh viện, rồi vội vàng lái xe đến đó. Trên đường đi, tôi suy nghĩ rất nhiều. Liệu có phải Ngọc Linh đang giả vờ để thu hút sự chú ý của tôi? Hay cô ấy thực sự gặp chuyện gì đó nghiêm trọng?
Khi tôi đến nơi, Hằng đã đợi sẵn ở hành lang. Cô ấy dẫn tôi vào một phòng bệnh. Ngọc Linh nằm trên giường, khuôn mặt xanh xao, đôi mắt trũng sâu. Cô ấy trông tiều tụy hơn rất nhiều so với lần cuối tôi gặp.
“An… chị đến rồi,” Ngọc Linh thì thầm, giọng nói yếu ớt. “Em… em xin lỗi vì đã làm phiền chị.”
Tôi nhìn cô ấy, lòng tôi dấy lên một cảm xúc phức tạp. Không phải là sự thương hại, mà là một cảm giác buồn bã, xen lẫn sự thất vọng. “Cô bị làm sao vậy?” tôi hỏi, giọng điệu vẫn giữ sự lạnh lùng.
Ngọc Linh kể cho tôi nghe về những gì đã xảy ra sau khi tôi hủy hôn. Minh Quân và cô ấy đã sống chung. Ban đầu, mọi thứ có vẻ tốt đẹp. Minh Quân chiều chuộng cô ấy, mua sắm cho cô ấy những món đồ đắt tiền.
Nhưng rồi, Minh Quân bắt đầu thay đổi. Anh ta trở nên cáu kỉnh, gắt gỏng. Anh ta thường xuyên vắng nhà, viện cớ công việc. Rồi anh ta bắt đầu đổ lỗi cho Ngọc Linh về việc mất đi cuộc hôn nhân với tôi.
“Anh ấy nói rằng vì em mà anh ấy mất tất cả,” Ngọc Linh nói, nước mắt lưng tròng. “Anh ấy nói em là gánh nặng, là kẻ phá hoại. Anh ấy không còn quan tâm đến em nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huy-cuoi-phut-chot/chuong-5.html.]
Minh Quân ngày càng chìm đắm vào những cuộc vui, những mối quan hệ ngoài luồng. Anh ta bỏ bê công việc, thậm chí còn nợ nần. Ngọc Linh cố gắng khuyên can, nhưng anh ta chỉ càng nổi nóng và chửi bới.
Đỉnh điểm là vào tuần trước, khi Ngọc Linh phát hiện Minh Quân lừa dối cô ấy với một người phụ nữ khác. Cô ấy đã tranh cãi dữ dội với anh ta, và trong cơn giận dữ, Minh Quân đã ra tay đánh cô ấy.
“Em không còn biết phải làm gì nữa, An,” Ngọc Linh nức nở. “Em… em thực sự hối hận vì những gì đã làm. Em đã phải trả giá quá đắt.”
Tôi lắng nghe câu chuyện của Ngọc Linh, trong lòng không hề cảm thấy hả hê. Thay vào đó, tôi cảm thấy một sự trống rỗng. Minh Quân đã tự hủy hoại chính mình, và kéo theo cả những người xung quanh anh ta.
“Cô đã lựa chọn con đường đó, Ngọc Linh,” tôi nói, giọng điệu vẫn bình thản. “Và cô phải chịu trách nhiệm cho những lựa chọn của mình. Tôi không thể giúp cô được.”
Ngọc Linh nhìn tôi, đôi mắt đầy tuyệt vọng. “Chị… chị có thể nói với anh ấy, xin anh ấy đừng bỏ rơi em không? Em không còn ai nữa rồi.”
Tôi lắc đầu. “Minh Quân không phải là trách nhiệm của tôi. Và cô cũng không phải là trách nhiệm của tôi. Tôi đã cho anh ta cơ hội, nhưng anh ta đã tự tay phá hủy tất cả.”
Tôi đứng dậy, quay lưng bước ra khỏi phòng bệnh. Hằng đi theo tôi ra ngoài. “Chị An, chị có thể giúp Ngọc Linh được không? Cô ấy thực sự rất đáng thương.”
“Đáng thương?” tôi lặp lại. “Cô ấy đã gieo nhân nào thì gặt quả đó. Tôi không thể cứu vớt một người không muốn tự cứu vớt chính mình.”
Tôi biết những lời nói của tôi có thể nghe có vẻ tàn nhẫn. Nhưng tôi đã quá mệt mỏi với những bi kịch, với những lời nói dối. Tôi cần phải bảo vệ chính mình, bảo vệ sự bình yên mà tôi đã khó khăn lắm mới tìm thấy.
Khi tôi ra khỏi bệnh viện, một cơn mưa nặng hạt bắt đầu trút xuống. Tôi cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn một chút. Cơn mưa như gột rửa đi những muộn phiền, những ám ảnh còn sót lại trong tâm hồn tôi.
Tôi lái xe về nhà, trong đầu vẫn văng vẳng câu chuyện của Ngọc Linh. Tôi không thể phủ nhận rằng tôi cảm thấy một chút thương cảm cho cô ấy, nhưng đó không phải là thứ cảm xúc đủ lớn để tôi phải thay đổi quyết định của mình.
Tôi đã học được một bài học quý giá từ mối quan hệ với Minh Quân và Ngọc Linh. Đó là hãy luôn tin tưởng vào trực giác của mình, và đừng bao giờ chấp nhận sự phản bội. Bởi vì, một khi lòng tin đã mất, mọi thứ sẽ sụp đổ.
Tôi tin rằng Ngọc Linh sẽ phải tự mình đối mặt với những hậu quả của những lựa chọn sai lầm. Cô ấy sẽ phải tự mình đứng dậy, tự mình chữa lành vết thương. Và tôi, tôi sẽ tiếp tục con đường của riêng mình, con đường của sự độc lập và tự do.
--------------------------------------------------