Sau chuyến công tác dài ngày trở về, tôi cảm thấy tràn đầy năng lượng và hứng khởi. Những thành công trong công việc, những trải nghiệm mới mẻ đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi. Tôi trở về với một tâm thế hoàn toàn khác, không còn vương vấn bất kỳ điều gì từ quá khứ.
Tôi tiếp tục phát triển sự nghiệp của mình. Tôi được đề bạt lên vị trí cao hơn, trở thành Giám đốc Điều hành một chi nhánh mới của công ty. Đây là một bước tiến lớn, đòi hỏi tôi phải học hỏi và cống hiến nhiều hơn nữa.
Quân và tôi vẫn giữ liên lạc thường xuyên. Anh ấy đã hoàn thành dự án lớn của mình, và văn phòng kiến trúc của anh ấy ngày càng phát triển. Chúng tôi vẫn là những người bạn thân thiết, chia sẻ với nhau mọi buồn vui trong cuộc sống.
Một buổi chiều, khi tôi đang ngồi làm việc tại văn phòng, Quân gọi điện. “An, em có rảnh không? Anh có chuyện muốn nói với em.”
Giọng anh ấy có vẻ hơi khác lạ, pha chút hồi hộp. Tôi đồng ý gặp anh ấy sau giờ làm. Chúng tôi hẹn nhau tại một quán cà phê quen thuộc, nơi chúng tôi thường trò chuyện.
Khi tôi đến, Quân đã ngồi đợi sẵn. Anh ấy nhìn tôi, ánh mắt ấm áp và đầy dịu dàng. “An, anh biết bây giờ có thể không phải lúc thích hợp, nhưng anh không muốn giữ trong lòng nữa.”
Tôi nhìn anh ấy, tim tôi đập nhẹ nhàng. Tôi biết anh ấy muốn nói gì, nhưng tôi vẫn để anh ấy nói ra.
“An, anh thích em. Anh đã thích em từ rất lâu rồi, từ khi chúng ta còn là bạn học,” Quân nói, giọng điệu chân thành. “Anh biết em đã trải qua nhiều chuyện, và anh không muốn gây áp lực cho em. Nhưng anh muốn em biết, anh luôn ở đây, luôn chờ đợi em.”
Tôi im lặng một lúc. Tôi cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của Quân. Anh ấy không giống Minh Quân. Anh ấy không hứa hẹn viển vông, không cố gắng chiếm hữu. Anh ấy chỉ đơn giản là thể hiện tình cảm của mình một cách thật lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huy-cuoi-phut-chot/chuong-10.html.]
“Quân, em… em cảm ơn anh,” tôi nói. “Em đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có thể yêu thêm một lần nữa. Em đã quá sợ hãi sự tổn thương.”
“Anh hiểu,” Quân nói, nắm lấy tay tôi một cách nhẹ nhàng. “Anh sẽ không bao giờ làm em tổn thương. Anh sẽ luôn tôn trọng em, luôn yêu thương em theo cách em muốn.”
Tôi nhìn vào mắt anh ấy, thấy sự kiên định và chân thành. Trái tim tôi, sau bao nhiêu năm đóng băng, đã bắt đầu tan chảy. Tôi biết, đây là người đàn ông mà tôi có thể tin tưởng, có thể dựa vào.
“Vậy thì… chúng ta hãy thử xem sao, Quân,” tôi nói, nở một nụ cười rạng rỡ. “Em cũng muốn cho mình một cơ hội, cho chúng ta một cơ hội.”
Đêm đó, tôi trở về nhà với một trái tim tràn đầy hạnh phúc. Tôi không còn cảm thấy trống rỗng hay cô đơn nữa. Tôi đã tìm thấy tình yêu, không phải là thứ tình yêu mù quáng, chiếm hữu như trước đây, mà là một tình yêu trưởng thành, dựa trên sự tôn trọng và thấu hiểu.
Tôi gọi điện cho bố mẹ, kể cho họ nghe về Quân. Bố mẹ tôi rất vui mừng. Họ đã luôn mong tôi tìm được hạnh phúc sau những biến cố.
Cuộc sống của tôi bây giờ là một bức tranh hoàn chỉnh. Tôi có một sự nghiệp thành công, một tình yêu chân thành, và một gia đình luôn yêu thương tôi. Tôi không còn phải chạy theo bất cứ điều gì nữa. Tôi đã tìm thấy sự bình yên trong chính mình.
Tôi biết rằng con đường phía trước còn rất nhiều điều bất ngờ. Nhưng tôi không còn sợ hãi nữa. Tôi đã học được cách đối mặt với mọi khó khăn, cách trân trọng những gì mình đang có. Tôi đã trở thành một người phụ nữ trưởng thành, độc lập và hạnh phúc.
Mối tình với Minh Quân đã dạy cho tôi một bài học đắt giá. Nhưng cũng chính nhờ bài học đó, tôi mới có thể tìm thấy hạnh phúc thực sự, hạnh phúc đến từ sự lựa chọn của chính tôi, không phải từ sự ép buộc hay những lời hứa hão huyền.
Tôi tin rằng mọi thứ đều có lý do của nó. Và tôi biết ơn vì những gì đã xảy ra, bởi vì nhờ có nó, tôi mới có thể trở thành con người như ngày hôm nay. Một người phụ nữ mạnh mẽ, tự tin, và luôn tràn đầy hy vọng vào tương lai.
--------------------------------------------------